[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 94:
“Ngài về Từ Tể tự?” Ôn Ninh th Vô Âm đột nhiên nói về Từ Tể tự một chuyến, muốn gặp sư phụ đang chữa thương trong bảo tháp Lưu Ly lớn thì kh khỏi ngạc nhiên: “Còn mười ngày nữa giải d.ư.ợ.c sẽ được luyện xong, lúc này ngài quay về Từ Tể tự....”
“Kh ,” Vô Âm nói, “Ta chỉ chút chuyện nhất định nói rõ ràng với sư phụ mà thôi.”
Nhưng bây giờ kh thời ểm thích hợp, vẫn nên đợi đến khi nhóm Vô Sầu mang t.h.u.ố.c xá lợi của Sư Phật trở về từ Tháp Lâm tự. Sau khi thương tích của sư phụ ổn định thì sẽ nói chuyện của y và Ôn Ninh cho sư phụ.
Y tiểu cô nương, kh nhịn được vươn tay ra, nắm l tay của nàng: “A Ninh, kh cần lo lắng cho ta.”
Ôn Ninh cúi đầu, y đang nắm tay của nàng, do dự một lát đột nhiên kiên định nắm lại tay của y: “Chỉ là Từ Tể tự mà thôi, ta cùng ngài. Đúng lúc ta cũng làm xong việc của m ngày qua .”
Kh hiểu trong lòng nàng lại chút hoảng sợ.
Vô Âm vỗ nhẹ tay của nàng, mặc dù m ngày nay y đã bày tỏ tâm ý với Ôn Ninh, nhưng cử chỉ thân mật nhất giữa hai cũng chỉ là nắm tay nhau, ít nhất thì trước khi nói cho sư phụ của hai biết, Vô Âm tuyệt đối sẽ kh vượt quá giới hạn.
“Ta và ngài cùng Từ Tể tự , dùng phi thuyền qua lại cũng chỉ mất khoảng ba ngày,” Ôn Ninh y, “Liễu Trần đại sư bị thương, về tình về lý thì ngài cũng nên trở về xem .”
Vô Âm sờ búi tóc của nàng, xúc cảm giữa những ngón tay mềm mại như sợi tơ khiến y mềm lòng: “Ở trung tâm Từ Tể tự một cây bạch quả ngàn năm tuổi, tàng cây rộng, che phủ một nửa ngôi chùa. Những tu đạo hàng trăm năm như chúng ta còn kh th da thịt thay đổi, chỉ cây bạch quả ngàn năm tuổi này trải qua thăng trầm vào mỗi độ xuân thu, nhất là vào mùa thu, khi lá cây chuyển sang màu vàng thì cực kỳ tráng lệ.” Ôn Ninh nghe y nói, tưởng tượng một chút, cuối cùng lắc đầu: “Cây bạch quả cực kỳ khó ngửi, cây bạch quả to như vậy, làm các ngài sống qua những ngày mùa thu được vậy?”
Vô Âm:..........
Còn thể thế nào chứ, bịt mũi và vượt qua thôi.
“Thường xuyên quét dọn là được.” Y trả lời.
Ôn Ninh ôm cánh tay của y làm nũng, nói: “Vậy ngài cho ta đến Từ Tể tự cùng ngài nhé?”
Vô Âm: “.........”
Y thở dài, gõ nhẹ vào mũi của tiểu cô nương: “Bướng bỉnh.”
Một tiếng rầm truyền đến từ phía cửa, Ôn Ninh giật nhảy dựng lên, quay đầu thì th Bạch Chỉ đang ngẩn nàng và Vô Âm.
Bạch Chỉ vốn định mang loại hoa y mới trồng đến cho sư , vì muốn tạo bất ngờ cho Ôn Ninh nên mới cố ý thu liễm hơi thở của , ẩn thân, đợi đến khi tới cửa thì mới gọi Ôn Ninh một tiếng, kết quả....
Sư kh còn chưa kịp kinh ngạc thì đã bị dọa c.h.ế.t .
“Sư, sư ?” Ôn Ninh sang Vô Âm ở bên cạnh, vô thức đứng c trước y: “, và Vô Âm... đang nói, Phật tử... .... kh , sư , nghe nói đã! chạy làm gì!”
Bạch Chỉ xoay , chạy như bay.
“Sư phụ! Kh xong ! Lão đầu trọc của Từ Tể tự ăn cỏ non !!!!!!!”
Ôn Ninh:........
Sư chờ một chút! nghe nói đã!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-94-1.html.]
Vô Âm:.......
Y hiểu lý do... nhưng... gọi y là lão đầu trọc thì là hơi quá đáng kh?
Trước đây khi Bạch Chỉ nói chuyện với y, mặc dù kh quá quen thuộc nhưng vẫn nho nhã lễ độ, gọi y theo những khác là “Phật tử”, bây giờ lại kh gọi là Phật t.ử nữa Dưới sự gợi ý của y, Ôn Ninh cũng kh gọi y là Phật t.ử nữa mà gọi tên của y là Vô Âm Giờ thì hay , từ “Phật tử” chuyển thẳng sang “lão đầu trọc”?
Hơn nữa tại còn thêm một từ “lão”? Y mới một trăm hai mươi tuổi, còn nhỏ tuổi hơn các vị ở Tân Nguyệt t!
Sau khoảng thời gian một chén trà nhỏ, gần như toàn bộ đệ t.ử thân truyền của Ôn Hiệp ở Tân Nguyệt t đều mặt, rắn là tiểu đệ t.ử mới nhập môn vẫn còn bóng ma tâm lý với Vô Âm. Chỉ là gần đây theo Bách Túc, cũng cứng cáp hơn nhiều, ít nhất ở trước mặt Vô Âm cũng kh còn lạnh run như trước nữa.
Hai sư đệ Linh Xu và Quảng Tế, một ở Hóa Thần kỳ, một ở Phân Thần kỳ, nếu sư phụ bế quan thì bọn họ chính là đệ t.ử trấn giữ Tân Nguyệt t, Tố Vấn cũng mặt, sắc mặt tái mét ngồi ở phía dưới, Lăng Tuyết vốn đang bận rộn buôn bán cao chống nắng của nàng ta, nghe th tin tức của Bạch Chỉ truyền tới thì ngón tay suýt nữa bị bẻ gãy, hiện tại đang được quấn băng gạc và bôi thuốc, khuôn mặt vô cảm Vô Âm đang đứng trước mặt bọn họ với vẻ mặt kiên định, thẳng t và chính trực.
Còn cả Ôn Ninh đang cúi đầu đứng bên cạnh y, im lặng như một chú chim cút.
Ôn Hiệp từ trong phòng luyện đan ra, vẻ vô cùng đau đầu, nàng ta nâng mắt Vô Âm mở miệng nói: “Ta luyện chế t.h.u.ố.c cho ngươi ở bên trong, ngươi ở bên ngoài lại tán tỉnh tiểu đệ t.ử của ta?”
Vô Âm:.........
Y từng nghĩ ra vô số lời mở đầu thể phát ra từ miệng của vị lão tổ ở Xuất Khiếu kì đức cao vọng trọng này, nhưng y tuyệt đối kh thể ngờ, này lại tươi mới thoát tục như vậy, vừa mở miệng đã thẳng vào vấn đề chính.
Vô Âm trầm mặc một hồi, chắp hai tay trước ngực: “Vãn bối thích A Ninh, tình ý dâng trào khó mà kiềm chế. Kh ra thể thống gì, sẵn sàng nghe lão tổ xử trí.”
Hiện tại Ôn Ninh giống như một con kiến bị đốt hai đầu, một bên là sư phụ và t môn, một bên là thích, nàng lên tiếng cũng kh mà kh lên tiếng cũng kh , nôn nóng đến mức đổ một lớp mồ hôi mỏng ở trên trán.
Ôn Hiệp:..........
Đợi đã, rõ ràng tiểu t.ử này đang trâu già gặm cỏ non, tại y lại biểu hiện quang minh chính trực như vậy, giống một kẻ si tình cầm kịch bản uyên ương bị đ.á.n.h gậy lớn vậy?
Đợi một chút, đó kh là kịch bản của cầm gậy mà nhận được ?
Nếu kh nàng ta biết nhân phẩm của Vô Âm kh thể chê vào đâu được thì nàng ta gần như tưởng tượng ra cảnh một tên cặn bã lừa gạt một thiếu nữ ngây thơ hiến dâng cuộc đời để giải cổ độc cho y.
Ôn Hiệp đỡ trán, quay đầu đá cái nồi sang cho Linh Xu: “Đồ nhi, con th thế nào?”
Linh Xu: ????
Đợi đã, sư phụ, đừng cứ kh biết nói gì là chuyển gậy vào trong tay của con vậy chứ?!
ai hãm hại đồ đệ như kh?
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.