[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 96:
Ôn Ninh đưa tay ra kéo tay áo của Vô Âm: “Vậy còn Phật tử?”
Vô Âm xoay sờ đầu của Ôn Ninh: “Đừng lo lắng cho ta, ta một chuyến đến Tây Vực sẽ trở về.”
Ôn Ninh nói: “Đi một chuyến đến Tây Vực, cho dù ngồi phi thuyền thì cũng mất một tháng, trong đó nhiều biến số....” Tiểu cô nương nói được một nửa, phát hiện bản thân kh nói nổi nữa, thì cúi đầu đỏ mặt kh nói thêm câu nào.
Lúc đầu Vô Âm kh hiểu tại nàng nói được một nửa thì kh nói tiếp nữa, nhưng khi th nàng ngượng ngùng, ấp úng như vậy thì lập tức bừng tỉnh: “Giải dược.... Ôn lão tổ đưa cho ?”
Khuôn mặt của Ôn Ninh đỏ bừng.
“Này, ở đây là chùa, ta... ta kh nên....” Kh nên nói chuyện này....
vẻ nàng kh còn dè dặt nữa.
Trước đó muốn cứu Vô Âm, là bởi vì biết y trong nguyên tác là tốt, để đề phòng một ngày nào đó trong tương lai nhập ma, kh phân biệt được địch ta mà lạm sát vô tội.
Sau này khi biết được giải d.ư.ợ.c của Hoan Tình Cổ, nàng vẫn c.ắ.n răng, nghĩ cách khác.
Sau đó, nàng yêu nhân phẩm cao quý của y, yêu thương lẫn nhau nhưng lại sợ hủy hoại tu hành của y, muốn nghĩ cách khác, tự thương tâm, kh dám thổ lộ chút nào.
Hiện giờ, nàng biết y cũng yêu nàng, trong lòng vô cùng vui mừng, khi được ở với y, nàng càng trở nên nũng nịu như một đưa trẻ, phần ngượng ngùng.
Khi đề cập đến cách giải độc, ngược lại... càng trở nên vi diệu hơn.
Vô Âm th nàng như vậy thì trong lòng hơi khẽ động, nhưng vẫn nhịn xuống, cúi đầu.
Y vốn để mắt đến đôi môi hồng hào kiều diễm kia của Ôn Ninh, cũng chính là nơi mà y khát khao trong lòng Nhưng khi sắp tới gần nàng, hơi thở hòa quyện thì thầm với nhau thì y lại nuốt nước bọt, hôn nhẹ xuống dưới mí mắt của tiểu cô nương: “Vô Âm kh lỗ mãng, chưa từng cam chịu thiên địa, sẽ kh làm chuyện gì lén lút.”
Ôn Ninh đỏ mặt như hồng hạnh ngàn dặm ở dưới sơn môn của Tân Nguyệt t.
Nàng vươn tay ra nắm l tăng bào của Vô Âm: “Vô Âm, ta....” Nàng muốn cùng y, đến sa mạc lớn ở xa đó, đến Tây Vực Phật tháp san sát, cùng trời cuối đất, cùng với y.
Nhưng nàng cũng biết bản thân yếu ớt, nàng mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, kh thể cùng y được, chỉ thể quay về Tân Nguyệt t để chờ mới .
Vô Âm đưa tay ra vỗ tay của nàng.
“Kh cần lo lắng,” Y dắt tay của nàng, đặt bàn tay nhỏ bé bị chai sạn vì cầm y đao và cối xay qu năm của nàng lên môi của y, nhẹ chạm vào một cái: “Ta sẽ kh xảy ra chuyện đâu.”
Ôn Ninh chỉ cảm th mu bàn tay như cọ và một khối nước mềm mại, mịn màng, nàng ngẩng đầu lên, đúng lúc rơi vào một mảnh xuân thủy nhu tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-96-2.html.]
“Ta vẫn giữ sợi tóc đen mà tặng ta, nó vững chắc hơn bất cứ thứ gì ở trên đời này.”
Ôn Ninh chỉ cúi đầu, dang tay ra ôm l y, chôn mặt vào trong n.g.ự.c y, nghe tiếng tim đập trong lồng n.g.ự.c của y đập mạnh mẽ: “Vậy ngài nhớ kỹ lời nói của , bất kể như thế nào đều tới Tân Nguyệt t tìm ta.”
Vô Âm vỗ nhẹ vào đầu của nàng, quấn ngọn tóc mai của nàng: “Ta đã từng lừa chưa?”
Nếu Phật tổ biết được, nhất định sẽ cười y tham, sân, si, đố kị, sợ hãi, cả ngũ độc.
Ôn Ninh chỉ vùi mặt, dùng sức cọ vào n.g.ự.c của Vô Âm.
Tất cả những từng th Khổng tước Đại Minh Vương, đều tán thưởng th bảo kiếm tráng lệ này. Nếu cầm chuôi kiếm Khổng tước, c.h.é.m nhẹ vào kh trung thì thân kiếm sẽ tự nhiên phát ra một tiếng véo von rõ ràng Nhưng kh là vàng cũng kh ngọc, êm tai.
Lúc này, chuôi của bảo kiếm này được bao qu bởi một luồng khí ma quỷ, khiến cho âm th do nó phát ra càng tăng thêm vẻ âm trầm và tàn nhẫn.
cầm kiếm đang buộc qua mái tóc dài, trên cũng chỉ mặc một bộ tăng bào đơn giản nhất, y phục trước đó mà ta mặc trong hồ nước lạnh đã bị mục nát hết, ta tùy tiện l một bộ y phục khác để thay, vẻ hơi nhỏ.
“Hiện tại trên ngươi chỉ ma tính, kh Phật tính, đương nhiên kh thể tương hợp với Khổng tước Đại Minh Vương, ngươi lúc này, chỉ đang l tu vi để cưỡng chế Khổng tước Đại Minh Vương mà thôi.” Một giọng nữ cay nghiệt lạnh nhạt vang lên ở bên cạnh cầm kiếm, kỹ thì chính là Huy Dạ Ma quân.
Liễu Duyên kh để ý tới nàng ta.
Huy Dạ khẽ cau mày, từ trước đến nay nàng ta chưa bao giờ bị đối xử như vậy, trong lòng vài phần khó chịu: “Họa Mi đâu?”
Khi nhắc đến “Họa Mi”, l mày của Liễu Duyên cuối cùng cũng hơi động đậy, “G.i.ế.c.”
“Cái gì " Huy Dạ thất kinh, đôi mắt vàng mở lớn ở trước mặt.
“Cả ả, thậm chí cả nội tâm cũng bẩn, kh xứng với Tiểu Man của ta, kh chút tác dụng gì nên ta đã g.i.ế.c ả để mở kiếm Khổng tước Đại Minh Vương, làm vậy?” Liễu Duyên liếc Huy Dạ một cái.
Một cái liếc mắt này, khiến cho gân cốt của Huy Dạ trở nên lạnh lẽo.
lại nghe th Liễu Duyên ôn nhu nói: “Chỉ ều, cũng nhờ hai ệt cô của ngươi nên ta mới tìm được một cơ thể vô cùng tốt, thể chứa được Tiểu Man của ta.”
Lúc này, Huy Dạ mới bất giác phản ứng lại.
Rốt cuộc nàng ta đã thả một con ma nào ra khỏi hồ nước lạnh của Từ Tể tự vậy?
Tác giả nói ra suy nghĩ của : gọi các ngươi là xjb, tham luyến cơ thể và tùy tiện thả →_→
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.