[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 97:
Phi thuyền của Từ Tể tự bay về phía trước ở trên kh trung, Ôn Ninh chống mặt ngồi tựa bên cửa sổ, bên cạnh nàng là Vô Âm đang cúi đầu ngồi trên chiếc giường nhỏ để ngồi thiền. Đàm lão tổ mới bán chiếc phi thuyền này cho Từ Tể tự, nói rằng nó trận pháp vô cùng tinh diệu, chỉ cần truyền vào đủ linh lực, kh cần lái cũng thể đến đúng nơi cần đến, nó giống hệt chiếc phi thuyền của Tân Nguyệt t mà trước đó Ôn Ninh đã ngồi khi tới Từ Tể tự, nhưng nghe nói lúc sư phụ mua chiếc phi thuyền đó đã được chiết khấu giá hữu nghị.
Ôn Ninh cũng kh biết nguyên lý này rốt cuộc là cái gì, chỉ biết rằng phi thuyền này quả thật kh vấn đề gì là được.
Bởi vì li lắng Ôn Ninh bị khác chú ý, nên Vô Âm bẩm báo với Liễu Phàm, mượn hai chiếc phi thuyền khác của Từ Tể tự Liễu Phàm chiếc phi thuyền mới nhận được còn chưa nóng tay, đau lòng rơi nước mắt.
Nhưng kh còn cách nào khác, Ôn Ninh là đệ t.ử được nu chiều nhất của Ôn Hiệp, để được giao tình nhiều năm như vậy với Ôn Hiệp thì chỉ vài chiếc phi thuyền “mà thôi” Kh đau lòng, kh đau lòng, tất cả vật ngoài thân đều chỉ là bọt nước, cứ xem là vậy... A di đà Phật...
Để đ.á.n.h lừa mọi , Vô Âm còn đặc biệt căn dặn phi thuyền của Tân Nguyệt t đến trước bọn họ nửa ngày, nửa đêm bí mật đến Tân Nguyệt t từ Từ Tể tự Phi thuyền thiết lập trận pháp trở về Tân Nguyệt t, vì vậy phi thuyền cũng kh .
Sau đó, y mới mượn một chiếc phi thuyền nhỏ dẫn theo Ôn Ninh, và một chiếc phi thuyền khác, một nam một bắc, chọn một hướng ngược lại ra khỏi Từ Tể tự.
Bên ngoài phi thuyền kết giới, còn thể tránh các cuộc tấn c, va chạm...v..v từ hướng khác. thể nói nó là một pháp khí hoàn toàn tự động, dễ sử dụng và tiện lợi.
Ôn Ninh cầm một chiếc trâm bạch quả ở trong tay, cây bạch quả che phủ gần hết một ngôi chùa ở Từ Tể tự kia cũng là một địa d nổi tiếng ở Phiền thành, trong Phiền thành cũng kh ít sạp hàng nhỏ l quả bạch quả để bán hàng, ví dụ như vải thêu bạch quả vàng, trâm bạch quả,... Khi vào mùa, Từ Tể tự cũng sẽ phân phát quả bạch quả cho bách tính ở Phiền thành, đến lúc đó Phiền thành sẽ bánh bạch quả, bạch quả s và các món ăn nhẹ khác. Nhưng Ôn Ninh đã đến kh lúc nên kh lộc ăn.
Lúc Vô Âm chuẩn bị xuống núi, rời khỏi Từ Tể tự đã đưa cho Ôn Ninh một chiếc trâm bạch quả để búi tóc.
“Phật tử, ta vẫn luôn kh hiểu.” Ôn Ninh ngắm nghía chiếc trâm bạch quả ở trên tay nói: “Tại ta lại cho m.á.u vào trong trà đưa cho ta uống?” Nếu đúng như lời Vô Âm nói, đối phương từng là Phật tu sắp đến Xả Thân kỳ, cho dù nhập ma, còn bị giam ở dưới hồ nước lạnh nhiều năm như vậy, tu vi chưa chắc đã thấp hơn Đại Thừa kỳ, nếu ta muốn động thủ thì nàng kh hề sức phản kháng, thậm chí còn thể im hơi lặng tiếng đưa ra ngoài...
“Nếu ta động thủ với , nhất định sẽ kích động đến Niết Bàn, và ta sẽ biết.” Nhưng Vô Âm cũng kh cho rằng nguyên nhân đối phương kh muốn kích động đến Niết Bàn là bởi vì y, dù tu vi cũng cao hơn, y chỉ là Tam Trọng Kim Thân kỳ, cho dù bị ứ đọng tu vi đạt gần đến chuẩn Đại Thừa kỳ thì y vẫn muốn chống lại Liễu Duyên đoạt lại Khổng tước Đại Minh Vương. Y vẫn chút kh chắc c, thứ mà Liễu Duyên lo lắng, hẳn là sau khi kích động đến Niết Bàn thì y sẽ gọi những sư đệ khác tới, tái diễn lại chuyện giam ta vào hồ nước lạnh ở năm đó.
Trăm năm sau khó khăn lắm mới ra khỏi hồ nước lạnh, chắc c kh muốn ra ngoài mới được một vòng đã bị ta giam trở lại.
Ôn Ninh nghiêng đầu, dùng ngón tay vân vê chiếc trâm bạch quả, lá bạch quả ở bên trên phát ra tiếng leng keng l lảnh, nàng nói: “Chẳng lẽ, trong m.á.u của ta, thứ gì đó thể ều khiển tâm trí con ?”
Vô Âm trầm mặc một hồi mới trả lời: “Nếu ta tiến vào Ba Tuần Đạo thì thật sự thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-97-1.html.]
Ma Vương Ba Tuần, trong m.á.u ba loại mê hoặc chúng sinh, nếu Liễu Duyên tiến vào Ba Tuần Đạo thì m.á.u của ta thật sự thể năng lực khống chế lòng , mê hoặc thần trí của khác.
Ôn Ninh vỗ ngực: “Cũng may là ta chưa uống.”
Vô Âm vươn tay ra, nhéo mặt của nàng: “Ôn thí chủ càng ngày càng kiềm chế được lòng tham của , thể th tâm tính đã kiên định hơn trước kia vài phần.” Má của nàng mềm mại, véo một cái xong lại kh khỏi muốn xoa thêm một chút.
Tiểu cô nương hất tay của y ra: “Kh được véo mặt.”
Thần sắc của Vô Âm đột nhiên cứng đờ, nhảy dựng lên khỏi giường, nắm l tay của Ôn Ninh, ném áo cà sa mộc lan của ra bên ngoài, ôm tiểu cô nương phá vỡ cửa sổ của phi thuyền, sau đó nhảy ra ngoài. Hai vừa khéo đáp xuống áo cà sa mộc lan mà y dùng làm pháp khí phi hành, Vô Âm bu Ôn Ninh ra, hai chân giẫm xuống, vững vàng đứng trên áo cà sa mộc lan.
Niết Bàn tuân theo ý của chủ nhân, biến thành hàng trăm đạo kim quang bao qu hai .
Ôn Ninh dựa trên áo cà sa mộc lan ba tuần, cũng kh đứng dậy được, chỉ thể hơi ngẩng đầu, dư quang nơi khóe mắt th một nam t.ử sắc mặt tái nhợt đang đứng trên nóc của phi thuyền, ánh mắt của nam t.ử đó lạnh lùng.
Tr vẻ gầy gò, giống như đã lâu kh được th ánh mặt trời, ngay cả tóc cũng rối bù. Chiếc tăng bào ở trên dường như quá nhỏ, kh vừa ta.
Vừa chỉ với một kích, kết giới của phi thuyền đã bị xé nát dễ dàng như tờ gi.
Nếu Vô Âm kh cẩn thận đặt một viên Phật châu của Niết Bàn bên cạnh phi thuyền để cảnh báo thì một khắc vừa kia, khó thể nói được nó sẽ gây ra tổn hại gì cho Ôn Ninh và Vô Âm.
Vô Âm mím đôi môi mỏng, ánh mắt khẽ nheo lại, đang đứng trên phi thuyền kia, kia khẽ thở dài: “Ta vốn nghĩ, kh gặp được chính là vận may của các ngươi, là trời muốn ta tìm mục tiêu khác, kh ngờ lại gặp được, thể th thật sự là duyên phận đã định, tránh kh thoát.”
Vô Âm cười nhạt: “Việc gì tiền bối nói như vậy? Chẳng ngài đã đoán trước được bọn ta sẽ xuất hiện ở đây, đã đợi ở đây từ lâu ?”
Khi nhận ra Liễu Duyên đã xuất hiện ở đây, trong lúc nhảy ra ngoài cửa sổ y đã suy nghĩ nhiều chuyện Ví dụ như, tại Liễu Duyên lại biết bọn họ sẽ con đường này, đợi ở đây từ sớm.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.