Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu

Chương 34:

Chương trước Chương sau

Đi Trấn Trên

Quý Lãnh Nguyệt ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài nhà, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai đệ bên trong.

Hừm... Thật tốt!

Kiếp này nàng mệnh làm Cáo Mệnh Phu Nhân!

Lúc này Quý Lãnh Nguyệt đâu biết, nàng kh chỉ mệnh làm Cáo Mệnh Phu Nhân đâu...

Chờ hai đứa nhóc bên trong tắm rửa và mặc quần áo xong, Quý Lãnh Nguyệt lần lượt bế cả hai về phòng.

Mặc dù bây giờ căn nhà đủ để m đứa trẻ chia ra ngủ riêng, nhưng lẽ do đã quen, hoặc nhất thời chưa thể thích nghi được, tối nay bốn đứa vẫn ngủ chung trên một chiếc giường.

Quý Lãnh Nguyệt kh ý kiến gì về việc này.

Cho dù là tính theo quy tắc nam nữ thất tuổi khác giường, trong số chúng cũng chỉ Lục Thụy Hòa vừa tròn tám tuổi mà thôi.

Đắp chăn cho bốn đứa trẻ, Quý Lãnh Nguyệt chọc nhẹ vào chiếc mũi nhỏ vẫn còn hưng phấn của Tuệ Bảo nói: "Sáng mai nương trấn trên, Tuệ Bảo muốn thì ngoan ngoãn ngủ sớm, mai dậy sớm, bằng kh nương sẽ kh chờ con đâu nha~"

Tuệ Bảo nghe vậy, vội vàng nhắm mắt lại, "Tuệ Bảo ngủ đây~ Khò khò~ Khò khò~"

lẽ vì Quý Lãnh Nguyệt đã gọi nhiều, đứa nhỏ bỗng nhiên tự xưng là Tuệ Bảo.

Đúng lúc này,

Quý Lãnh Nguyệt th Lục Gia Hòa yếu ớt giơ tay, "Hậu nương, con cũng muốn trấn trên với nương, được kh ạ?"

"Được chứ, gì mà kh được, con muốn thì cùng thôi."

Nói xong, Quý Lãnh Nguyệt Lục Thụy Hòa và Lục Tinh Hòa, ý hỏi hiển nhiên.

Lục Thụy Hòa: "Con kh đâu, con ở nhà tr A nãi uống thuốc."

Lục Tinh Hòa nghe vậy cũng gật đầu, "Con cũng muốn ở nhà chăm sóc A nãi cùng đại ca."

Quý Lãnh Nguyệt gật đầu: "Cũng tốt, vậy các ngươi ở lại tr nhà, ta dẫn Tam Bảo và Tuệ Bảo trấn trên."

Nói , Quý Lãnh Nguyệt dường như chợt nhớ ra ều gì đó: "Nếu nhị gia gia nhà các ngươi lại đến gây chuyện, các ngươi cứ tìm trưởng thôn giúp đỡ."

Đan Đan

"Chúng con biết ạ."

Nói xong những ều cần nói, Quý Lãnh Nguyệt đến bên bàn thổi tắt nến, ra khỏi phòng.

Đổ nước trong thùng tắm , dọn dẹp phòng tắm xong, Quý Lãnh Nguyệt lại đến phòng Tào Quế Lan.

Biết bà đã uống thuốc nàng đưa đúng giờ, Quý Lãnh Nguyệt lại bắt mạch cho bà, tiện thể nói với bà về việc sáng mai nàng sẽ dẫn Tam Bảo và Tuệ Bảo trấn trên.

Tào Quế Lan gật đầu tỏ ý đã biết, cũng kh nói thêm gì nhiều.

Trở về phòng , Quý Lãnh Nguyệt đóng cửa cài then, khóa cả cửa sổ tiến vào kh gian.

Tắm rửa xong, nằm trên giường, Quý Lãnh Nguyệt bắt đầu suy tính chuyện trấn trên ngày mai.

Năm lạng bạc kh là ít, nhưng cũng kh nhiều.

Ít nhất đối với căn nhà cái gì cũng thiếu thốn này, năm lạng bạc e rằng kh đủ để nàng phá của.

Hơn nữa, muốn đưa hai đứa nhỏ học, riêng học phí đã là bốn lạng bạc, còn chưa kể bút mực gi nghiên.

Cho nên, nàng vẫn mang cây sâm núi kia bán trước.

Kh biết ở trấn trên thể bán được giá tốt kh...

Nếu kh được, e rằng nàng còn tìm thời gian một chuyến đến huyện thành...

Lúc này, bốn đứa trẻ đang nằm trên giường nói chuyện riêng với nhau.

Lục Tinh Hòa: "Tam đệ, đệ lại nghĩ đến việc trấn trên cùng nàng ta, đệ kh sợ nàng lại bán đệ và tiểu ?"

Lục Gia Tuệ: "Sẽ kh đâu! Nương thân thương Tuệ Bảo lắm, sẽ kh bán Tuệ Bảo đâu."

Lục Tinh Hòa kéo chăn đắp cho .

Nói lảng : "Đúng đúng đúng, con là đáng yêu nhất, hậu nương yêu con nhất, con mau ngủ , kh thì mai dậy kh nổi nàng sẽ kh đưa con trấn trên đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-34.html.]

"Hừ! Ngủ thì ngủ, khò khò, con ngủ đây~!"

Nghe hai cãi nhau, khóe mắt Lục Thụy Hòa ánh lên ý cười, nhưng cũng chút tò mò về câu hỏi của nhị .

"Đệ sợ nàng sẽ bán tiểu nên mới muốn cùng ?"

Lục Gia Hòa lại kh nghĩ như vậy, dù sự thay đổi của nàng và thái độ đối với bọn chúng trong hai ngày nay đều th rõ.

kh cho rằng nàng sẽ lại đưa chúng bán nữa.

Kh tin tưởng nàng tuyệt đối, chỉ là một loại trực giác, cảm th nàng sẽ kh còn muốn bán chúng nữa.

ều, Lục Gia Hòa muốn cùng cũng quả thực chút tâm tư riêng của .

sợ nàng bán Sơn Sâm l được bạc, lại bị Lục Tú Tài dùng lời ngon tiếng ngọt lừa hết .

Như vậy và Đại ca sẽ kh cơ hội học nữa.

thật sự muốn, muốn được học, tin Đại ca cũng muốn.

Thế nên muốn theo để tr chừng nàng, kh để nàng đưa bạc cho Lục Tú Tài.

"Kh , ta là sợ nàng bán Sơn Sâm l được bạc lại bị Lục Tú Tài dùng lời ngon tiếng ngọt lừa hết , như vậy chúng ta sẽ kh thể học được nữa."

Lời của Lục Gia Hòa nói càng lúc càng nhỏ, đến nỗi Lục Tinh Hòa kh nghe th đoạn nói "kh thể học", chỉ nghe th hai chữ Sơn Sâm và ngân lượng.

Lục Tinh Hòa: "Sơn Sâm gì? Ngân lượng gì?"

"Hôm nay ta cùng Kế mẫu lên núi, nàng đã đào được một cây Sơn Sâm, nghe nói đáng giá, thể bán được m trăm lạng bạc."

"M trăm lạng...?!"

Vì quá kinh ngạc, Lục Tinh Hòa theo bản năng đã nâng cao âm lượng.

Lục Gia Tuệ: "M trăm lạng là bao nhiêu lạng?"

Đối diện với Tuy Bảo đột nhiên chen ngang, Lục Tinh Hòa quay đầu nàng ta, "M trăm lạng chính là m trăm lạng. À mà, kh đang ngủ khò khò ?"

"Ta đang ngủ mà, hiện tại ta đang nói chuyện với trong mơ đ nha~"

"Hứ~ Ngươi tài giỏi thật đ, còn nói chuyện với ta trong mơ cơ."

Nhớ tới sự thân cận của Tiểu dành cho Quý Lãnh Nguyệt, sợ nàng lỡ lời, cả ba ngầm hiểu kh tiếp tục đề tài này nữa.

Lục Tinh Hòa trở , nhẹ nhàng vỗ về dỗ Tuy Bảo ngủ trước, sau đó lại quay lại, nhỏ giọng hỏi: "Đại ca, ngủ ?"

"Chưa."

"Đại ca, hay là ngày mai cũng cùng đến trấn , ở nhà ta là đủ , ta sẽ nhắc A Nãi uống thuốc."

là muốn ta và Tam đệ cùng tr chừng, sợ nàng ta thực sự đưa bạc cho Lục Tú Tài?"

Lục Tinh Hòa "ừm" một tiếng.

Lục Thụy Hòa suy nghĩ nói: "Nàng ta thực sự muốn đưa bạc cho Lục Tú Tài thì ta cũng vô ích.

Huống hồ những lời nàng ta nói hôm đó cũng lý, đừng nói chúng ta kh con ruột của nàng, cho dù là con ruột, đồ vật của nàng cũng kh chúng ta đòi là nàng ta cho.

Sơn Sâm là do nàng ta đào được, bạc bán được cũng là của nàng ta, nàng ta muốn cho ai thì chúng ta cũng kh thể quản được."

"Nhưng mà..."

"Nhị , kh nhưng mà, số bạc này chỉ thể nói nếu nàng ta bằng lòng chi tiêu cho chúng ta thì chúng ta nhớ ơn nàng.

Nàng ta nếu kh muốn, chúng ta cũng chẳng gì để nói, dù đó cũng kh là bạc của chúng ta."

Lục Gia Hòa: "Đại ca, theo nói như vậy, vậy ngày mai ta còn cần cùng nàng ta trấn kh?"

"Cứ , chăm sóc tốt cho Tiểu . Ngày mai nàng ta chắc sẽ mua kh ít đồ, đệ ở đó cũng thể giúp một tay."

"Vậy hay là ta cũng , ta khỏe hơn, thể giúp nàng ta xách đồ."

"Cũng tốt, chúng ta đều nên l lòng nàng ta một chút, nói kh chừng nàng sẽ kh còn nghĩ đến tên Lục Tú Tài kia nữa."

"Được, vậy ta cũng ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...