Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu

Chương 35:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau

Quý Lãnh Nguyệt tỉnh lại đồng hồ, mới chỉ bốn giờ rưỡi.

Vào mùa này, thời ểm này trời vẫn chưa sáng rõ.

Nhưng cũng gần đến lúc nên dậy , vệ sinh cá nhân, dùng bữa sáng, sau đó đến đầu thôn đón xe bò trấn là vừa kịp.

Từ thôn Lục Gia đến trấn ngồi xe bò mất khoảng gần nửa c giờ, nếu bộ thì hơn một c giờ.

Xe bò khởi hành vào sáu giờ sáng mỗi ngày, quay về lúc khoảng mười hai giờ trưa.

Vệ sinh xong xuôi, thay quần áo ra khỏi kh gian, mở cửa phòng.

Quý Lãnh Nguyệt vốn nghĩ nàng là dậy sớm nhất nhà, nhưng kh ngờ trong bếp đã một bóng đang bận rộn.

"Lãnh Nguyệt, con rửa mặt trước , hôm qua còn sót lại chút c gà, nương làm mì c gà cho các con."

"Nương, cứ để con làm, vẫn chưa khỏe hẳn, nên nghỉ ngơi nhiều hơn."

Tào Quế Lan nghe vậy mỉm cười hiền dịu Quý Lãnh Nguyệt, "Ăn thuốc con đưa, ta đã cảm th tốt hơn nhiều , làm một bữa sáng cũng kh chuyện gì mệt mỏi."

Nghe Tào Quế Lan nói vậy, Quý Lãnh Nguyệt cũng kh nói thêm, gật đầu đến bên giếng rửa mặt qua loa.

Rửa mặt xong, Quý Lãnh Nguyệt đến phòng của lũ trẻ.

Vừa bước vào cửa, nàng đã đối diện với ánh mắt của Lục Gia Hòa, đã ngồi dậy trên giường nhưng rõ ràng vẫn còn đang ngơ ngác.

"Kế... Kế mẫu chào buổi sáng."

Nhớ lại lời Đại ca dặn dò trước khi ngủ tối qua, Lục Gia Hòa đã chủ động chào hỏi buổi sáng.

Quý Lãnh Nguyệt ba tiểu tử còn lại đang ngủ say trên giường, gật đầu, hạ giọng đáp: "Sớm. A Nãi các ngươi đã nấu mì c, con mau đứng dậy rửa mặt ."

"Vâng."

Lục Gia Hòa đáp lời, mặc quần áo bước xuống giường.

Quý Lãnh Nguyệt ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng chọc nhẹ vào má Tuy Bảo mềm mại, "Tuy Bảo, dậy nào."

Tuy Bảo vẫy vẫy bàn tay nhỏ, miệng kh biết lầm bầm gì đó, lật lại tiếp tục ngủ.

"Tuy Bảo, con kh dậy thì nương sẽ kh đưa con trấn nữa đâu nha."

Quý Lãnh Nguyệt vừa nói, vừa dùng ngón tay chọc nhẹ vào má Tuy Bảo lần nữa.

Lúc này, Lục Tinh Hòa và Lục Thụy Hòa đang ngủ bên cạnh cũng tỉnh giấc liên tiếp.

Chỉ là ánh mắt cả hai Quý Lãnh Nguyệt vẫn còn ngây ngô, rõ ràng là vẫn chưa tỉnh ngủ.

Dần dần tỉnh táo lại, cả hai lần lượt ngồi dậy khỏi giường.

Lục Tinh Hòa th vẫn còn ngủ, đưa tay đẩy nàng ta, "Tiểu , dậy , mau tỉnh lại ."

Đáp lại Lục Tinh Hòa là Tuy Bảo khó chịu vẫy vẫy bàn tay nhỏ, lần nữa lật , kh những l cái m.ô.n.g nhỏ quay về phía nàng mà còn kéo cao chăn, vùi vào trong chăn.

Lục Tinh Hòa vẫn định tiếp tục gọi Tuy Bảo dậy, Quý Lãnh Nguyệt th thế ngắt lời: "Thôi , cứ để con bé ngủ , các ngươi mau dậy rửa mặt ăn sáng ."

Nói xong, Quý Lãnh Nguyệt ra khỏi phòng trước, ngay sau đó, Lục Thụy Hòa và Lục Tinh Hòa đã chỉnh tề cũng bước ra khỏi phòng.

Trong đại sảnh, Lục Gia Hòa đã rửa mặt xong trước bọn họ, đang ngồi trước bàn, chỉ bát mì thơm phức trước mặt chứ kh ăn trước.

vốn muốn vào bếp phụ giúp bưng bát, nhưng A Nãi chê còn nhỏ tuổi, sợ bị bỏng nên kiên quyết kh cho giúp đỡ.

"A Nãi, hôm nay đỡ hơn chưa? còn khó chịu kh?"

Tào Quế Lan và Quý Lãnh Nguyệt mỗi bưng một bát mì vào đại sảnh.

Khi ngồi xuống nghe được lời quan tâm của Lục Gia Hòa, Tào Quế Lan cười tươi rói kh giấu được, "Gia Hòa ngoan, A Nãi đã uống thuốc của nương các con cho, hôm nay đỡ hơn nhiều , kh còn khó chịu nữa."

Trong lúc nói chuyện, Lục Thụy Hòa và Lục Tinh Hòa đã rửa mặt xong cũng bước vào nhà.

Trước kia bữa sáng một bát cháo loãng thêm nửa cái bánh tổ đã là tốt lắm .

Đan Đan

Mặc dù đã ăn hai bữa ngon liên tiếp, nhưng ngửi th mùi thơm của c gà, ba tiểu tử vẫn ăn vô cùng thỏa mãn.

Ăn hết mì còn uống sạch cả nước c, thậm chí còn kh quên l.i.ế.m sạch bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-35.html.]

Cái bát sáng bóng đến mức Quý Lãnh Nguyệt còn cảm th kh cần rửa nữa.

"Kế mẫu, hôm nay ta muốn cùng trấn với ."

Quý Lãnh Nguyệt vừa đặt đũa xuống, Lục Tinh Hòa đã nói ra câu này.

Trong lòng nàng chút bất ngờ, trong số m đứa trẻ, nàng cảm nhận được Nhị Bảo là kh tin tưởng và bài xích nàng nhất.

Về nguyên nhân, trước đó đã nói qua, vì tính cách bướng bỉnh của nàng ta, nàng ta là bị thân chủ cũ đánh nhiều nhất.

Tuy nhiên, đứa trẻ đã chủ động đề nghị, tỏ ý muốn cho cả hai một cơ hội thân thiết, Quý Lãnh Nguyệt đương nhiên sẽ kh phản đối.

"Vậy thì cùng , ăn no hết chưa? Ăn no thì thu dọn một chút, lát nữa chúng ta sẽ lên đường."

Tào Quế Lan đã làm bữa sáng, Quý Lãnh Nguyệt vốn định rửa bát.

Nhưng Đại Bảo đã nhận việc rửa bát, Quý Lãnh Nguyệt cũng quen nên kh giành, vào phòng xem Tuy Bảo vẫn đang ngủ say sưa.

Thôi vậy, cứ để con bé ngủ ...

Chỉ là lát nữa khi về, đứa bé nhỏ này của nhà nàng e rằng sẽ tủi thân mà làm nũng đây.

Gần giờ Mão chính, Quý Lãnh Nguyệt dẫn Lục Tinh Hòa và Lục Gia Hòa đến chỗ xe bò ở đầu thôn.

Ngưu Lão Điệp (lão Ngưu) lái xe bò nhi tử và tức phụ đều làm việc ở trấn, ở nhà chỉ còn lại và vợ cùng một đứa cháu trai.

Việc đồng áng hiện tại đều do đứa cháu mười ba tuổi làm, chỉ vì hai năm trước Ngưu Lão Điệp bị ngã gãy lưng khi làm việc.

Nhưng lại là kh chịu ngồi yên, nên nhi tử là Ngưu Diễn đã bỏ tiền mua một con bò, bảo làm c việc kéo trong thôn trấn.

Phí lại khi nhiều khi ít, nhưng tổng cộng cũng là một khoản thu nhập, đỡ để cha cảm th già , vô dụng.

"Chà chà~ Hôm nay thật là hiếm , mặt trời mọc đằng Tây ."

Nghe th câu này, Quý Lãnh Nguyệt đến gần, th nói chính là Phương góa phụ mà nàng vừa gặp hôm qua ở bờ s.

Bên cạnh mụ ta ngồi một nam một nữ, cô gái tr khoảng mười bảy, mười tám tuổi, ngoại hình hoàn toàn thừa hưởng từ Phương góa phụ, ngay cả vị trí tàn nhang trên mặt cũng giống nhau.

Còn đàn , ngoài hai mươi tuổi, ngũ quan kh hề giống Phương góa phụ một chút nào.

thoáng qua thì th cũng tạm được, nhưng nếu kỹ, quầng thâm dưới mắt cùng bộ dạng tr như bị hư thận của ta khiến ta sinh lòng ghét bỏ.

Đặc biệt là ánh mắt ta nàng lúc này, nhớp nháp, âm u, khiến nàng chỉ muốn móc phăng đôi mắt đó ra.

Quý Lãnh Nguyệt tìm kiếm trong ký ức, hai này chắc là một trai một gái của Phương góa phụ.

Đi trấn lớn về hai văn tiền, trẻ con một văn.

Quý Lãnh Nguyệt kh chắc liệu mười hai giờ trưa nàng kịp về cùng chuyến xe hay kh, nên nàng đưa cho Ngưu Lão Điệp ba văn tiền.

Hai đứa trẻ đáng lẽ chỉ cần một văn, nhưng nàng kh muốn so đo một văn đó.

Ngưu Lão Điệp th vậy thu l ba văn tiền kh nói thêm gì.

Quý Lãnh Nguyệt đang định giải thích về chuyện thiếu một văn kia là như thế nào, nhưng lại yêu ma quỷ quái vội vàng gây chuyện.

"Ngưu Lão Điệp, nói rõ là lớn hai văn, trẻ con một văn, nhà Thư Bạch này thiếu một văn là vậy hả?"

"Mẹ, mẹ kh biết đâu, chỉ hào phóng với mỗi Lục Tú Tài thôi."

"Kh nói hai trong sạch ư?"

"Hừ! Th bạch ư, thật là th bạch, th bạch đến nỗi c khai kéo kéo ôm ôm, th bạch đến nỗi cùng nhau chui vào bụi cây nhỏ!"

"Cái gì?! Chui vào bụi cây nhỏ, thật hay giả vậy?"

" th đ, còn giả được ."

Nghe Phương góa phụ và nữ nhi mụ ta kẻ tung hứng, Quý Lãnh Nguyệt lại kh vội giải thích nữa.

Nàng muốn nghe xem cặp mẹ con này còn thể nói ra những gì.

Ngoài ra...

Nàng hình như chưa từng giao thiệp gì với cặp mẹ con này trước đây kh?

Vậy họ chỉ đơn thuần là nhiều chuyện, rảnh rỗi sinh n nổi, hay mục đích gì khác?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...