Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 59:
Ý niệm trong lòng vừa động, kh ai phát hiện đầu ngón tay Quý Lãnh Nguyệt đã thêm một ít bột màu trắng.
Nàng ngồi xổm xuống, nhân lúc ôm l hai đứa trẻ, ngón tay khẽ chạm vào khóe mắt.
Hơi cay nồng mạnh mẽ của bột tiêu khiến mắt nàng lập tức đỏ hoe, mũi cay xè, nước mắt nh chóng tụ lại trào ra.
Chết thật… Bột tiêu bôi hơi nhiều, kích thích quá mức !
Quý Lãnh Nguyệt ngẩng đầu lên, chớp mắt thật nh, chỉ mong nước mắt thể rửa trôi phần khó chịu trong mắt lúc này.
Hành động này của nàng trong mắt dân làng lại trở thành sự cố chấp, kh muốn để nước mắt rơi xuống.
“Thôn trưởng…”
“Ngươi câm miệng ! Ngươi xem hai đứa trẻ kia đáng thương cỡ nào, cả nhà các ngươi quả thực là mất hết nhân tính!”
“Đúng vậy, sống cùng một thôn, ngẩng đầu kh th cúi đầu gặp, các ngươi làm thể làm ra chuyện cầm thú kh bằng thế này!”
“Ta nói đuổi ra khỏi tộc, ra khỏi thôn còn là quá nhẹ cho các ngươi, đáng lẽ các ngươi bị đánh bản, vào ngục giam mới .”
“Đúng thế, đúng thế…”
Quả phụ Phương th tình thế kh ổn, còn muốn giãy giụa một phen, nhưng vừa mở miệng đã bị dân làng cắt ngang bằng những lời lẽ c kích dồn dập.
Lục Gia Hòa cầm một chiếc khăn tay đến trước mặt Quý Lãnh Nguyệt.
“Hậu nương, cầm l, lau nước mắt .”
Quý Lãnh Nguyệt nhận l khăn, trước tiên lau nước mắt cho hai đứa trẻ, “Nhị Bảo, Tuệ Bảo, đừng khóc nữa, các con khóc làm nương đau lòng muốn vỡ tan .”
Nói xong Quý Lãnh Nguyệt lại vừa đúng lúc nặn ra hai giọt lệ nữa, diễn trọn vẹn hình ảnh một mẹ hiền từ xót thương con.
Lục Thụy Hòa lúc này đến trước mặt thôn trưởng, “Thôn trưởng gia gia, làm chuyện xấu chẳng lẽ kh nên bị trừng phạt ?”
Thôn trưởng xoa đầu Lục Thụy Hòa, mẹ con ba mắt đỏ hoe, thở dài một hơi, chuyển ánh mắt sang mẹ con Quả phụ Phương.
“Quang Diệu, mời Lý Chính đến, nói rằng ta muốn mở từ đường để trục xuất cả nhà Lục Phong khỏi tộc phả.”
“Thôn trưởng, , !”
“Ngươi đừng gọi ta, ngươi hãy hỏi tất cả những mặt ở đây xem, còn ai muốn để mẹ con ngươi ở lại trong thôn nữa kh.”
Quả phụ Phương nghe vậy vội vàng quét mắt qu một vòng những mặt, th mọi đều lộ vẻ khinh bỉ, ghét bỏ, tia hy vọng cuối cùng trong mắt nàng ta cũng tan thành mây khói.
Quý, Lãnh, Nguyệt!
Tiện nhân! Tiện nhân! Tất cả là vì ngươi, nhà ta mới lâm vào bước đường này!
Ta sẽ kh tha cho ngươi!!!
Lý Thúy Lan đã sớm lén lút ẩn vào sau đám đ chạy về nhà ngay khi Quý Lãnh Nguyệt đề nghị trục xuất gia đình Quả phụ Phương ra khỏi thôn.
Đóng cửa nhà lại, áp tai vào cánh cửa, nàng ta một tay ôm ngực, thở dốc, cảm nhận tiếng tim đập ‘thình thịch’ nh chóng trộn lẫn với một nỗi sợ hãi.
May quá, may quá…
May mà Lục Phong đã hành động trước khi mẹ kịp kéo ta tham gia vào.
Đan Đan
Nếu kh, hôm nay gia đình ta cũng bị trục xuất khỏi thôn kh?
Lục Đại Giang nằm trên giường th Lý Thúy Lan như vậy bèn hỏi: “Nàng làm thế?”
Lý Thúy Lan vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ của , hoàn toàn kh nghe th lời Lục Đại Giang.
Mãi đến khi gọi nàng vài tiếng nữa, Lý Thúy Lan mới hoàn hồn.
“Ta hỏi nàng làm thế, ta đã gọi nàng m tiếng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-59.html.]
Lý Thúy Lan đến bàn rót một chén nước, uống cạn một hơi, sau đó ngồi xuống mép giường, kể hết mọi chuyện vừa xảy ra cho Lục Đại Giang nghe.
“ à, nói xem Quả phụ Phương kia ên kh, nàng ta lại dám nghĩ đến việc bắt Quý Lãnh Nguyệt làm vợ cho nhi tử .
May mà hôm nay chuyện này đã bị vỡ lở, nếu kh đợi thêm vài ngày nữa chúng ta cùng nàng ta tính kế con tiện tỳ kia, chẳng sẽ chịu thiệt lớn .”
Lục Đại Giang nghe vậy trầm ngâm một lúc. Trước đây khi thê tử nói về kế hoạch với nhà Quả phụ Phương, còn th khả thi.
Chỉ là bọn họ kh ngờ Quả phụ Phương lại ý đồ này.
“Cũng chưa chắc, trong kế hoạch của nàng ta và chúng ta kh liên quan đến lũ trẻ. Lục Phong sai lầm lớn nhất là động đến bọn trẻ.
Chỉ cần kh động đến lũ trẻ, thôn trưởng kh là nhẫn tâm, sẽ kh đồng ý trục xuất cả nhà bọn họ khỏi tộc, cùng lắm thì đền bù thêm chút tiền mà thôi.”
“Vậy ý là, chúng ta sẽ tự ra tay?”
Lục Đại Giang dùng đầu ngón tay khẽ gõ hai cái lên tấm chăn, đôi mắt già nua đục ngầu tràn ngập sự hiểm độc và tính toán.
“Hãy đợi thêm chút nữa, xảy ra chuyện hôm nay, con tiện nhân kia chắc c sẽ cảnh giác hơn nhiều. Cứ để nàng ta thả lỏng đã.”
Lý Thúy Lan gật đầu, nắm chặt vạt áo , căm hận nói: “Hai kẻ mà Lục Phong tìm cũng vô dụng hết sức, còn xứng d là nam nhi đứng thẳng tè , ngay cả một tiểu nương nương cũng kh đánh lại.”
Phía này, nhi tử của thôn trưởng đã mời Lý Chính đến. Lý Chính tên là Trương Đ, là ở thôn họ Quý.
Nếu xét về quan hệ họ hàng, Trương Đ vẫn là biểu đệ mà cha Quý Lãnh Nguyệt vòng vèo mười bảy mười tám khúc mới tính ra, cũng coi như là biểu bá phụ của nàng.
Trên đường , Lục Quang Diệu đã thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho Trương Đ nghe.
Bởi vậy, Lý Chính Trương sau khi đến nơi cũng kh nói nhiều, chỉ cùng thôn trưởng và dân làng tới Từ đường.
Từ đường phụ nữ kh được vào, nên các bà các cô trong thôn đều vây qu bên ngoài Từ đường.
Thôn trưởng thắp hương bẩm báo xong, l tộc phả ra, dưới sự chứng kiến của Lý Chính và mọi , dùng bút l gạch tên m Quả phụ Phương .
Còn về địa khế, ền khế của căn nhà và đất đai, Lý Chính đã giúp lập lại văn tự mới, do Quả phụ Phương và Quý Lãnh Nguyệt lần lượt ểm chỉ tay.
Đợi khi Lý Chính đến nha môn huyện để sang tên, đổi l địa khế mới, căn nhà và đất đai này sẽ d chính ngôn thuận trở thành của nhà Quý Lãnh Nguyệt.
Quý Lãnh Nguyệt rộng lượng, cho mẹ con Quả phụ Phương ba một đêm để thu dọn đồ đạc, cho phép bọn họ nghỉ ngơi một đêm ở nhà, sáng mai mới được rời khỏi thôn.
Còn hai Trương Ca và Lại Bì Tam, bọn họ cũng đồng ý bồi thường cho Quý Lãnh Nguyệt một trăm lượng bạc.
Quý Lãnh Nguyệt cũng dễ tính, giao hai này cho thôn trưởng tr coi, đợi đến ngày mai sẽ dẫn bọn họ l bạc.
Cũng dân làng nghi ngờ hai này kh giống những kẻ thể l ra nhiều bạc như vậy.
Về ều này, Quý Lãnh Nguyệt chỉ cười nói rằng nếu kh tiền thì cứ để bọn chúng l nhà cửa mà đền bù.
Thực ra, Quý Lãnh Nguyệt căn bản kh cần bạc của bọn chúng, nàng chỉ cần bọn chúng ở lại thôn một đêm mà thôi.
Đến đây, mọi chuyện tạm lắng.
Dân làng lũ lượt tản ai về nhà n.
Quý Lãnh Nguyệt dẫn m đứa trẻ cảm tạ thôn trưởng và Lý Chính cũng bước về nhà.
“Lãnh Nguyệt, đợi đã, ta cùng .”
Lý Chính nói xong, cáo từ thôn trưởng đuổi kịp bước chân của Quý Lãnh Nguyệt.
Tuy nói quan hệ họ hàng với Quý Chiêm xa cách đôi chút, nhưng sống cùng một thôn, ngày thường vẫn qua lại.
Ngày trước đã kh tán thành việc biểu đệ bán nữ nhi để nuôi nhi tử học, nhưng kh tán thành thì kh tán thành, rốt cuộc kh nữ nhi , cũng kh thể làm chủ.
Hơn nữa, sau khi Quý Lãnh Nguyệt gả đến thôn Lục gia, cũng nghe được vài tai tiếng, thực sự kh thể yêu thích nổi biểu chất gái hồ đồ này.
Nhưng hôm nay th nàng xử lý mọi việc kh kiêu ngạo kh tự ti, m đứa trẻ lại còn khá thân cận với nàng, đối với nàng cũng vài phần thay đổi cái .
“Lãnh Nguyệt à, thời gian thì về nhà thăm viếng một chuyến, cha dù hồ đồ thế nào thì rốt cuộc cũng vẫn là cha …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.