Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 60:
Quý Lãnh Nguyệt dừng bước, trên mặt kh chút biểu cảm Trương Đ.
“Ta kh cha, cũng kh mẹ. Khi bọn họ nghĩ đến việc bán ta làm cho một lão già đáng tuổi cha ta, ta đã xem bọn họ như đã c.h.ế.t .”
“Ta biết cha làm vậy quả thực kh đúng, nhưng nương đã hối hận , cũng vẫn luôn âm thầm dò hỏi chuyện của , bà muốn đến gặp , chỉ là kh dám đối diện.”
“Kh dám đối diện là đúng! Bất kể là bán ta làm , hay bán ta làm quả phụ, chỉ cần trong lòng bọn họ còn một chút xíu quan tâm đến đứa nữ nhi là ta đây, thì bọn họ sẽ kh làm ra chuyện táng tận lương tâm đó.
Bây giờ bạc đã vào tay, nhi tử bọn họ tiền tiêu , lại nhớ đến đứa nữ nhi là ta đây ?
Cũng kh , đoán chừng là vẫn muốn vớt vát thêm chút lợi lộc gì đó từ trên ta.”
“Kh , thực sự kh , nương …”
Quý Lãnh Nguyệt đưa tay lần nữa cắt ngang lời Trương Đ, “Xin lỗi Lý Chính Trương, bọn họ nghĩ gì đều kh liên quan đến ta.
Kể từ lúc bọn họ nhận bạc của bà bà ta, ta đã kh còn bất kỳ quan hệ gì với bọn họ nữa. Ta sẽ kh quay về thăm họ.
Cũng mong Lý Chính Trương chuyển lời giúp ta, kiếp này ta sống tốt hay kh tốt cũng kh còn vướng mắc gì với bọn họ.
Chúng ta cứ xem như đối phương đã c.h.ế.t là được.”
Kiếp trước Quý Lãnh Nguyệt vô phụ vô mẫu, thuở nhỏ nàng cũng từng khao khát tình cha, tình mẹ, nhưng kh cha mẹ nàng cũng vẫn lớn lên thành .
May mắn xuyên kh sống lại một lần nữa, nếu được một đôi phụ mẫu thương yêu nàng, nàng đương nhiên cũng nguyện ý làm tròn hiếu đạo, làm một đứa nữ nhi hiếu thuận.
Nhưng lẽ tất cả vận may của nàng đã dồn hết vào việc được sống thêm một lần này .
một bà bà sẽ kh chỉ trỏ việc nàng làm, và bốn đứa trẻ đáng yêu, nàng đã mãn nguyện.
Còn về cha mẹ ruột, thì coi như gấm thêm hoa, kh thì Quý Lãnh Nguyệt cũng kh bận tâm.
Ít nhất, đối với loại phụ mẫu như vợ chồng Quý Chiêm, kh , Quý Lãnh Nguyệt chỉ th may mắn, nàng kh muốn dính dáng thêm bất kỳ mối quan hệ nào với họ nữa.
Trương Đ th lời Quý Lãnh Nguyệt nói quá mức dứt khoát, trong lòng tuy chút kh đồng tình, nhưng chuyện này như uống nước, nóng lạnh tự biết.
cũng kh thể nói rằng vợ chồng Quý Chiêm là cha mẹ đã nuôi lớn đứa trẻ, thì đứa trẻ mặc định rằng mọi việc cha mẹ làm đều là đúng.
Thôi vậy…
chỉ là th biểu đệ tức phụ kia khóc lóc kể lể vài lần, trong lòng chút kh đành, hôm nay gặp được thì muốn khuyên giải một chút.
“Tuy ta kh mang họ Quý, nhưng nói gì thì nói ta cũng là biểu bá phụ của . Về sau gặp chuyện khó khăn gì cứ tìm đến ta, ta thể giúp sẽ tận lực giúp .”
“Đa tạ Trương… biểu bá phụ.”
Quý Lãnh Nguyệt nghĩ Lý Chính tuy kh là quan lớn, nhưng dù cũng là một chức quan, quản lý việc đăng ký hộ tịch, thu thuế và phân bổ lao dịch, thật sự kh thể nói trước khi nào nàng cần giúp đỡ, cho nên nàng chuyển lời, gọi một tiếng “biểu bá phụ”.
Trở về nhà, Quý Lãnh Nguyệt dẫn bốn tiểu tử vào Chính sảnh.
Tào Quế Lan th vậy, ra vào hai ba lần, bưng cho Quý Lãnh Nguyệt và mỗi đứa trẻ một chén nước đường.
Lục Tinh Hòa đang định bưng chén nước đường trước mặt, Quý Lãnh Nguyệt lại đánh mạnh vào bàn tay nàng ta vừa đưa ra, tiện thể cầm luôn chén nước đường trước mặt nàng ta .
“Mau ra đứng quay mặt vào tường, tự ngẫm lại hôm nay con đã sai ở đâu.”
Lục Tinh Hòa mím môi, nước mắt nh chóng tụ lại trong hốc mắt.
Nàng ta đưa tay dùng tay áo lau qua loa, kh nói tiếng nào tới góc tường đứng nghiêm.
Chỉ là trong lòng nàng ta vẫn còn chút kh phục.
Lục Tinh Hòa nghĩ, nếu kh vì nàng (Quý Lãnh Nguyệt) gần đây trở nên tốt hơn, nàng ta còn chẳng thèm nghe xem ai đang hãm hại nàng làm gì!
Tào Quế Lan th vậy cũng kh nói gì, chỉ Lục Tinh Hòa đứng ở góc tường một cái ra khỏi phòng.
Lục Gia Hòa ôm chén, vừa uống nước đường vừa nháy mắt ra hiệu cho tiểu .
Tuệ Bảo th ánh mắt ra hiệu của Tam ca, trước tiên quay đầu tỷ tỷ, sau đó lại Quý Lãnh Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-60.html.]
Quý Lãnh Nguyệt đương nhiên chú ý tới trò mắt mày lại của hai tiểu gia hỏa, cho nên nàng kh cho Tuệ Bảo cơ hội mở lời, lập tức đứng dậy ra khỏi Chính sảnh.
Lục Thụy Hòa suy nghĩ một chút, cũng theo Quý Lãnh Nguyệt ra khỏi Chính sảnh.
Tuệ Bảo th vậy cũng kh theo, chỉ ‘ực ực’ uống cạn chén nước đường, đến góc tường đứng cạnh Lục Tinh Hòa.
“ làm gì đó?”
“Nhị tỷ ngốc nghếch nha, Tuệ Bảo đến đứng phạt cùng tỷ nha~”
Lục Tinh Hòa bĩu môi, “Ai cần cùng.”
Nói là vậy, nhưng khóe miệng Lục Tinh Hòa vẫn hơi cong lên.
Trong lòng nghĩ: Coi như lương tâm, ngày thường kh uổng c ta thương .
Lục Gia Hòa lúc này cũng đến bên cạnh Lục Tinh Hòa, “Nhị tỷ, lát nữa tỷ ngoan ngoãn nhận lỗi với hậu nương , nàng giận là vì hôm nay tỷ suýt chút nữa bị ta đưa ra khỏi thôn bán .”
Lục Tinh Hòa dùng ngón tay cạy cạy bức tường, im lặng kh nói.
Thực ra trên đường trở về, sau khi hậu tri hậu giác nghĩ đến chuyện hôm nay suýt bị bán , nàng ta cũng sợ hãi.
Hơn nữa nghe Quý Lãnh Nguyệt giảng giải đạo lý vài lần, Lục Tinh Hòa cũng biết hôm nay hành động lại bốc đồng kh màng hậu quả.
Nhưng nàng ta chẳng là vì… vì nàng ?
nàng lại hung dữ với như thế!
Thôi vậy, nể tình nàng hôm nay đã cứu , ta sẽ kh tính toán với nàng nữa. Kh chỉ là nhận lỗi thôi , ta nhận là được.
“Nhị tỷ…”
“Ôi chao~ Ta biết , lát nữa ta sẽ nhận lỗi với nàng , đệ đừng lải nhải nữa!”
Bên này, Quý Lãnh Nguyệt ra khỏi phòng vào nhà bếp l bột mì, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh giếng bắt đầu rửa lòng lợn.
Lục Thụy Hòa tay chưa khỏi, kh thể giúp rửa lòng lợn, liền dùng muỗng múc nước, giúp Quý Lãnh Nguyệt xối rửa khi nàng cần.
“Muốn xin xỏ giúp Nhị Bảo?”
Lục Thụy Hòa gật đầu, khẽ ‘ừm’ một tiếng buồn bã.
“Vậy con bé sai ?”
“Ta biết Nhị hôm nay làm kh đúng, nhưng con bé là vì lời ta nói, cũng là vì biết Quả phụ Phương muốn hãm hại , nên mới nghe trộm lời bọn Lục Phong nói.”
Động tác Quý Lãnh Nguyệt xoa bóp lòng lợn trên tay khẽ dừng lại, nàng kh ngờ nguyên do lại là như vậy, một góc sâu trong tim bỗng mềm nhũn ra.
“Ta biết , lát nữa ta sẽ nói chuyện với con bé, nhưng bị phạt đứng thì vẫn phạt. Kh lần nào ta cũng thể tình cờ cứu được con bé.”
Đan Đan
Lục Thụy Hòa gật đầu, kh nói thêm gì nữa.
Quý Lãnh Nguyệt chần sơ lòng lợn đã rửa sạch, cho vào nồi cùng gói gia vị để hầm, còn thì vào Chính sảnh.
Dựa vào khung cửa, ba tiểu tử đang đứng quay mặt vào tường, ánh mắt Quý Lãnh Nguyệt kh tự chủ mà nhuốm lên chút dịu dàng.
Đây được tính là phúc cùng hưởng, họa cùng chịu kh?
Đi vào trong phòng ngồi xuống, Quý Lãnh Nguyệt nhẹ nhàng gõ hai cái lên mặt bàn, đợi ba tiểu tử quay đầu lại nàng, nàng mở miệng nói: “Lại đây.”
Tuệ Bảo là đầu tiên nhảy tưng tưng chạy đến bên cạnh Quý Lãnh Nguyệt.
“Nương~ Nhị tỷ biết sai ~ tha lỗi cho tỷ được kh nha?”
Quý Lãnh Nguyệt chấm nhẹ lên chóp mũi nhỏ của Tuệ Bảo, “Con lại kh Nhị tỷ con, làm con biết con bé đã biết lỗi? Ai làm sai, chẳng lẽ kh nên tự nhận lỗi ?”
Nghe Quý Lãnh Nguyệt nói vậy, Lục Gia Hòa đưa tay đẩy Nhị tỷ một cái.
Lục Tinh Hòa lảo đảo một bước, quay đầu lườm đệ đệ một cái, khi quay lại đối diện với ánh mắt Quý Lãnh Nguyệt, nàng ta đan chéo hai ngón tay lại xoắn xuýt, cúi đầu rũ mắt.
“Hậu nương, ta sai .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.