Xuyên Thành Người Vợ Đầu Của Phản Diện Bệnh Kiều
Ta xuyên không rồi. Xuyên thành một nhân vật công cụ sống không quá ba chương trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm người vợ đầu tiên của phản diện Cố Dạ Uyên.
Nguyên chủ bị hắn bóp chết ngay trong đêm tân hôn, lý do là: tư thế dâng trà của nàng không đủ thành kính.
Lúc này, nến hỷ thắp sáng trưng, dưới tấm khăn voan đỏ, ta đã run bần bật như cầy sấy.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, rất nhẹ, giống như tiếng mèo đi trên thảm nhung.
Ta siết chặt con dao nhỏ giấu trong ống tay áo không phải để giết hắn, mà là để... gọt táo cho hắn.
Trong nguyên tác, hắn giết người vợ đầu tiên là vì trong ánh mắt nàng ta thoáng hiện một tia sợ hãi.
Kẻ bệnh kiều ghét nhất chính là bị người khác sợ mình.
Ta hít một hơi thật sâu, ngay khoảnh khắc hắn đẩy cửa bước vào, ta ngẩng mặt lên, nặn ra một nụ cười rạng rỡ nhất cuộc đời mình:
"Tướng công! Chàng về rồi! Thiếp đợi chàng lâu lắm rồi, chàng có đói không? Để thiếp gọt táo cho chàng nhé!"
Bước chân Cố Dạ Uyên khựng lại, đôi mắt đen thẫm chậm rãi hạ xuống, dừng lại trên đôi tay ta chính xác mà nói, là đôi tay đang run đến mức cầm dao không vững của ta.
Hắn nghiêng đầu, bỗng nhiên nở nụ cười.
"Ngươi đang sợ ta."
Không phải câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
Nụ cười trên mặt ta cứng đờ.
Xong đời rồi.
Chưa có bình luận nào.