[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 143:
Tay Ôn Du khựng lại.
"Chính là , tớ nhớ ra , Hứa Sí!" Cuối cùng thì não Trần Xán Xán cũng load xong. Cô nàng còn phấn khích hơn cả Ôn Du: "Hứa Sí đang đứng dưới gốc cây đa cạnh ký túc xá kìa, chắc c là đến tìm !"
Cô nàng còn chưa dứt lời, Ôn Du đã lao tới cửa sổ thò đầu ra. Quả nhiên, dưới bóng cây đa, cô th bóng dáng quen thuộc của đó.
Ký túc xá của họ ở tầng hai. Hứa Sí chỉ cần lướt mắt một cái là chạm ngay ánh mắt cô.
kh nói gì, chỉ nheo mắt cười ngoắc ngón tay gọi cô.
Lúc này Ôn Du mới nhớ ra, ện thoại của cô đã sập m tiếng trước. Lúc đó cô lại đang dở tay vẽ nên kh để ý, thành ra chẳng nhận được tin n hay cuộc gọi nào của .
Kh biết Hứa Sí đã đợi dưới cái nắng chói chang này bao lâu .
Cùng lúc đó, phía sau lưng Ôn Du, ba cái đầu nhỏ mọc lên như nấm sau mưa. rõ bộ dạng của xong, lại như những chú thỏ giật , vội vàng rụt cổ lẩn trốn.
Sau đó, từ cửa sổ phòng ký túc vọng ra ba âm th với t giọng khác nhau, rơi rõ mồn một vào màng nhĩ Hứa Sí.
"Để tớ thêm cái nữa, vẫn cuốn hút quá , tớ sắp nghẹt thở ."
"Tớ rút lại lời lúc nãy, đây đúng là báu vật của thế giới thực á á á!"
" rể này, duyệt."
Câu nói cuối cùng nghe hơi kỳ kỳ, nhưng vẫn khiến vành tai đỏ bừng, kh kìm được mà mím môi cười lặng lẽ.
Ôn Du chạy bước nhỏ xuống cầu thang. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Hứa Sí là mắt cá chân gầy mảnh, kh ngừng nhún nhảy lên xuống của cô, tiếp đó là đôi chân thon thả, trắng trẻo như phím đàn piano, đến đường cong duyên dáng, mượt mà của chiếc cổ.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy đen nhỏ dài đến đầu gối. Chân váy khẽ đung đưa theo từng nhịp chuyển động của cơ thể, uốn lượn như những gợn sóng, như một cơn gió lướt qua và dừng lại trước mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-143.html.]
Một mùi hương thoang thoảng từ xa bay tới. đôi mắt thiếu nữ lấp lánh dưới ánh mặt trời, bất giác mỉm cười, khóe môi khẽ cong lên.
Giọng Ôn Du trong trẻo, tựa như gõ nhịp vào màng nhĩ Hứa Sí giữa trưa hè oi ả. Cô vô cùng kinh ngạc, đôi mắt mở to ngạc nhiên: " lại đến đây? Xin lỗi nhiều nhé, ện thoại tớ hết pin, đợi lâu lắm kh?"
Nói xong, kh giấu được niềm vui trong mắt, cô bật cười kh khách.
"Kh chào đón à?" giơ hai tay lên tạo hình chiếc ô nhỏ, lơ lửng che trên đỉnh đầu Ôn Du để c bớt ánh nắng chói chang. Giữa hàng l mày lộ rõ vẻ đắc ý, ngang tàng của một thiếu niên: " một bất ngờ muốn tặng ."
Mắt Ôn Du sáng rực lên, cô với vẻ bất đắc dĩ như đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh: "Bất ngờ gì mà khiến lặn lội đường xa từ Hoài Thành đến tận đây thế?"
Hứa Sí nheo mắt cười: "Kh đợi được."
kh thể thỏa mãn với những dòng tin n qua lại mơ hồ trên mạng. Ngày qua ngày, cuộc sống học tập tẻ nhạt, nhàm chán tựa như một vũng nước lặng im kh gợn sóng. Chỉ khi nghĩ đến Ôn Du, vũng nước mới thực sự đón nhận một viên đá rơi xuống, tạo nên những gợn sóng lăn tăn tận đáy lòng.
Ngày nào cũng nhớ cô đến phát ên, và bây giờ rốt cuộc cũng tìm được một lý do để đến gặp cô.
Hứa Sí mặc một bộ đồ đơn giản: áo ph trắng ngắn tay và quần jeans x nhạt, tôn lên đôi chân thon dài, rắn rỏi. dáng cao ráo, ngoại hình lại nổi bật. Lúc nãy chỉ đứng im một kh nói kh rằng cũng đã thu hút ánh của kh ít nữ sinh ngang qua. Bây giờ đợi Ôn Du ra, hai đứng cười nói vui vẻ dưới gốc cây đa, lại còn bày ra cái tư thế phần mờ ám này, khiến đường ai n đều liếc với vẻ ghen tị.
Vì đã được che nắng, cuối cùng Ôn Du cũng thể mở to mắt ngẩng đầu lên : "Vậy bất ngờ là..."
"Ở đây đ quá." Hứa Sí đưa tay xuống xoa đầu cô, quấn một lọn tóc bướng bỉnh đang vểnh lên qu ngón tay . hạ giọng, giọng ệu dường như bỗng trở nên căng thẳng một cách vô cớ: " chỉ muốn cho một biết thôi."
Hành động của chút trẻ con. Ôn Du khóe môi mang theo nụ cười, quay hướng về phía cửa sổ phòng ký túc xá gọi: "Tớ chơi với một lát nhé."
Giọng của Diệp Hàm Chi vội vã vọng ra, sau đó là cái đầu thò ra từ cửa sổ: "Thế còn tiết học buổi chiều..."
Hai cô bạn cùng phòng còn lại đồng th đáp: "Ôn Du bị sốt bệnh viện , bọn tớ đều thể làm chứng!"
Lời vừa dứt, Trần Xán Xán cũng đồng thời xuất hiện ở cửa sổ. Cô nàng lập tức ném xuống một chiếc ô che nắng, cuống quýt gọi: "Nắng gắt lắm, hai cầm l mà chơi cho thoải mái nha, đừng vội về."
Hứa Sí nh tay lẹ mắt, phản xạ thể thao tốt, dễ dàng bắt trọn chiếc ô trong tay. Sau khi mở ô ra che cho Ôn Du, kh quên mỉm cười chào những bạn cùng phòng của cô: "Cảm ơn."
Chưa có bình luận nào cho chương này.