[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 144:
Ba cây nấm nhỏ thò đầu ra ngoài ban c cười ngặt nghẽo: "Kh chi, rảnh rỗi lại tới chơi nha!"
Vào buổi chiều tà giữa mùa hè, cả thế giới như bị hầm đến ngột ngạt.
Cả hai vô cùng ăn ý khi cùng bác bỏ ý định hoạt động ngoài trời, quyết định chọn ểm nghỉ ngơi là một rạp chiếu phim mini cách đó kh xa. Căn phòng chỉ đủ sức chứa hai khá tối tăm và chật hẹp. Trên màn hình đang chiếu bộ phim "One Day" do Hứa Sí chọn, kể về câu chuyện tình yêu bi kịch của một đôi nam nữ yêu nhau sâu đậm nhưng lại ở bên nhau với tư cách bạn bè trong suốt nhiều năm.
Thực ra Ôn Du đã xem bộ phim này từ lâu . Cô ngồi kho chân trên ghế sofa, trong lòng vẫn luôn tò mò về món "bất ngờ" thể khiến Hứa Sí lặn lội đường xa đến tìm , bất giác liếc một cái.
lại tinh ý nhận ra ánh lén lút . Giữa khúc nhạc dạo đầu du dương, réo rắt, Hứa Sí bật ngọn đèn nhỏ trước ghế sofa lên, l từ trong balo ra một cuốn sổ tay đưa cho cô.
Hóa ra đó chính là cuốn sổ Ôn Du đã tặng nhân dịp sinh nhật hồi lớp 10.
Th cô lộ vẻ khó hiểu, Hứa Sí gật đầu ra hiệu cho cô mở nó ra. Giữa tiếng lật gi sột soạt, trái tim Ôn Du cũng nương theo tiếng nhạc mà dâng lên cao vút, lơ lửng đung đưa một cách vô định nơi lồng ngực.
Trang đầu tiên kẹp một tờ bảng ểm. Giữa chi chít những chữ và số, ánh mắt cô chỉ bắt được hai phần đầu và cuối.
"Họ tên: Hứa Sí", và "Xếp hạng khối: 9".
Ôn Du kh kìm được mà nhếch môi cười, ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt của Hứa Sí.
cũng mỉm cười nhẹ, nhưng kh thuần túy như cô. căng thẳng đến mức ngấm ngầm cuộn các ngón tay lại, các đốt ngón tay trắng bệch .
Yết hầu Hứa Sí vô thức chuyển động lên xuống.
"Ôn Du," giọng cứng ngắc, ép bản thân thẳng vào mắt cô, như thể đã hạ quyết tâm vô cùng lớn: " xem nội dung trong sổ ."
Lúc mở trang gi ra l bảng ểm, Ôn Du đã liếc nh qua cuốn sổ một cái. Bên trong đa phần là những dòng tóm tắt kiến thức với nét chữ giương n múa vuốt của Hứa Sí. Cô kh thể nghĩ ra được còn bí mật gì khác.
Ánh mắt cẩn thận lướt qua từng ký tự, cô khẽ sững .
Sau mỗi lời n nhủ mà Ôn Du viết ở đầu mỗi trang, Hứa Sí đều cẩn thận ghi lại câu trả lời dành cho cô. Từng ngày, từng câu, đều vô cùng kiên nhẫn và tỉ mỉ. Nét chữ vốn dĩ rồng bay phượng múa bỗng chốc trở nên ngay ngắn, thu lại như một cây xấu hổ.
Ngày đầu tiên sử dụng cuốn sổ, đối mặt với sự động viên và tò mò của cô, Hứa Sí viết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-144.html.]
"Việc học thật sự phiền phức. Chưa bao giờ th ngu ngốc như hôm nay. M cái c thức kia tr cứ như m con giun, vừa xấu vừa dài, đen thui thùi lùi, chẳng thích tẹo nào.
Đám bạn đều tưởng phát ên , cứ cười nhạo mãi. Muốn nhịn kh tẩn cho chúng nó một trận cũng hơi khó.
M thầy cô th nghe giảng, đọc sách, vẻ mặt như gặp ma vậy. Bình thường hư đốn đến thế cơ à? Đâu đến mức đ chứ.
Hôm nay xảy ra nhiều chuyện kh vui, nhưng tương lai chắc c sẽ tốt đẹp hơn, đúng kh."
Tiếng nhạc trở nên cao trào, khiến trái tim cô cũng nặng trĩu mà dâng lên, d lên một tia hoảng loạn gần như e thẹn mà chẳng rõ lý do. Ôn Du ngước mắt mỉm cười, sau đó lại rũ mắt lặng lẽ đọc tiếp.
Ngày thứ hai sử dụng cuốn sổ, viết:
"Vẫn đang mò mẫm, hình như tìm được một chút phương pháp ... chắc vậy.
Nếu bỏ cuộc giữa chừng thì hèn nhát quá. Cuộc đời luôn chút thử thách mới thú vị, đúng kh?
Đương nhiên là kh quên ! À đúng , lúc kh đeo kính thật sự đẹp. Dù đeo kính cũng đáng yêu, nhưng siêu thích đôi mắt của , màu hổ phách.
Cuốn sổ này nhất định kh thể để th, nếu kh sẽ xấu hổ c.h.ế.t mất hahahaha."
Cô kh hề ý thức được khóe miệng đang dần nhếch lên một nụ cười. Những lời lẽ chân thật và thầm kín của thiếu niên giờ đây được bày ra trước mắt kh chút giấu giếm, khiến Ôn Du lại càng kh dám ngẩng đầu .
Cùng với sự trôi qua của thời gian, những lời viết cũng ngày một nhiều hơn. Cuốn sổ dường như đã trở thành một cuốn nhật ký để Hứa Sí thổ lộ những tâm tư thầm kín với Ôn Du. những lời nói trẻ con này, một làn sóng hồng ửng lên trên đôi má cô.
"Vì mà bị dầm mưa, thực sự xin lỗi.
Lúc bất chấp trời đang mưa to, chạy đến đưa ô cho ... (Chỗ này bị gạch bỏ) Văn của dở lắm, chẳng biết diễn tả thế nào. Tóm lại là vui, thế là đủ.
cảm giác như được nữ thần may mắn ưu ái vậy.
Còn nữa, đ.á.n.h đàn piano hay lắm. Hình như cái gì cũng biết, giỏi thật đ.
Một ngày nào đó nhất định sẽ đuổi kịp ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.