Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo

Chương 11:

Chương trước Chương sau

Chớp mắt đã đến sinh thần của Dạ Trọng Lan, trong truyện viết ngày sinh thần trùng với ngày giỗ của mẫu phi , vậy nên chưa từng tổ chức sinh nhật. Mà Hoa Khiết muốn làm vui, nên đã âm thầm tổ chức yến tiệc ở Tấn vương phủ.

Đây cũng chính là lần đầu tiên Mộ Dao và Dạ Trọng Hữu tương ngộ. Dạ Trọng Hữu vừa gặp đã nảy sinh tình cảm. Ban đầu ta còn định để hạnh phúc của nam nữ chính đỡ bi thương, định ngăn cản Dạ Trọng Hữu gặp nữ chính, nhưng bây giờ ngẫm lại, ta vẫn nên giả ngơ một chút.

Dạ Trọng Hữu khiến khác khó mà nắm bắt, ta kh dám động thủ làm chuyện dại dột. Dạ Trọng Lan lại cực kì khó đối phó, cho nên truyện viết thì cứ để vậy , cho Dạ Trọng Lan một tình địch, để cảm giác lo sợ. Nếu Dạ Trọng Lan đặt trọn tâm tư lên ta, đợi đến khi ta bộc bạch, nhất định sẽ giận càng thêm giận.

Từ sớm Thiên Chỉ đã tìm được một cây đàn, muốn để ta tỏa sáng, ta nghe xong chỉ muốn khóc.

Trong tiểu thuyết Hoa Khiết là tinh th cầm kỳ thi họa, mà ta đâu là nàng . Vậy nên…. ta đã tính toán khác.

Vào ngày sinh thần Dạ Trọng Lan, ta dựa theo tình tiết truyện nên đã chuẩn bị một bàn đầy ắp món ngon, đợi tối trở về.

Lúc hồi phủ, bên cạnh bất ngờ còn Dạ Trọng Hữu, ta đành hành lễ theo quy tắc gặp được Thánh Thượng.

Dạ Trọng Hữu kh mảy may muốn cho ta bình thân: “Hôm nay là sinh thần của Hoàng , ta chỉ đến góp vui chút thôi”

thì vẻ hòa nhã, nhưng từ sau cuộc chạm trán ở hoàng cung, ta kh dám bu lỏng cảnh giác nữa.

Ba chúng ta nhập tiệc, mới ăn được m miếng đã nghe tiếng Thiên Chỉ nhỏ giọng nói: “Vương phi, đồ đã chuẩn bị xong

Hai đệ nghi hoặc ta, ta cười nhàn nhạt, mở lời: “Hôm nay là sinh thần của Vương gia, thần đặc biệt tìm một cây đàn, muốn Vương gia vui vẻ”

Thiên Chỉ ở phía sau biểu lộ vẻ hài lòng, nhưng một giây sau nét mặt nàng trở nên cứng ngắc, bởi vì em nghe th ta nói: “Từ lâu đã nghe d tiếng đàn của Mộ Dao vô cùng tuyệt diễm, thần cũng hết sức tò mò, kh biết Mộ Dao thể vì Vương gia diễn tấu một khúc kh?”

Trong tiểu thuyết là Hoa Khiết gảy trước một khúc, sau đó bắt đầu khiêu khích Mộ Dao, một lớn lên ở biên thành, kết quả là nàng ta thua một cách thảm hại. Đã vậy bây giờ ta sẽ tận sức thuận nước đẩy thuyền, phù trợ để nàng ta thành d, đừng l ta ra làm bàn đạp là được.

Vừa dứt lời, Mộ Dao quay qua nghi hoặc ta, dáng vẻ kia như ngờ vực ta hạ độc trên đàn, cư nhiên lại trải đường cho nàng ta như vậy? Dạ Trọng Lan cũng hoài nghi ta.

Thiên Chỉ sau lưng lại trưng ra vẻ mặt muốn x lên lắc vai ta thật mạnh.

ều mọi đều e ngại sự mặt của Dạ Trọng Hữu nên kh thể hiện ra ngoài, Mộ Dao chỉ hành lễ một cái bước đến bên cây đàn bắt đầu gảy.

Theo truyện, tiếng đàn của nàng ta kh dễ nghe như tiếng đàn của một nữ tử khuê các kinh thành, mà mang theo tiếng hùng hồn của sắt thép, làm bản thân như tỏa ra khí thế hùng.

lẽ vì gia tộc nàng ta gặp chuyện bất bình nên tiếng đàn thêm m phần bi tráng, khiến ta than lên thương tiếc.

Tóm lại truyện viết về tài năng này của nàng ta dài lắm, nhưng ta kh nghe ra dù chỉ một chữ. Nhưng qua th sắc mặt hoảng hốt của Dạ Trọng Lan và đôi mắt dần sáng rực của Dạ Trọng Hữu, ta biết hẳn là kh tệ.

tốt, cứ theo tiểu thuyết là ổn. Dạ Trọng Lan, ngươi tỉnh táo lại cho ta, , bên cạnh ngươi bắt đầu tình địch kìa.

Kết thúc khúc đàn, Dạ Trọng Hữu vỗ tay đầu tiên: “ trong phủ của Hoàng quả thật là ngọa hổ tàng long, một nha hoàn mà cũng thể gảy được tiếng đàn hay đến vậy, thật là khiến ta khen ngợi”

Ồ ồ, ngay lúc này được tận mắt chứng kiến nam chính nam phụ thủ bắt đầu khúc đệ tương tàn, nghĩ đến thôi đã th kích động .

Chung quy lại tiểu thuyết cũng chỉ là thú vui thôi, ta cũng kh lo lắng chuyện bọn họ giành giành giật giật, suy cho cùng, thứ càng khó được mới càng trân quý.

Nhân lúc ta đang tự vui vẻ, đột nhiên Dạ Trọng Hữu quay đầu hỏi ta: “Nghe nói cầm nghệ của vương phi là đệ nhất kinh thành, kh biết so sánh thế nào?”

…… Mẹ nó đúng thật là, sau sự xuất hiện của nữ chính, nam phụ đã bắt đầu làm khó ta .

“Mộ Dao đã đàn trước , thần hổ thẹn bản thân kh sánh bằng” Ta khẽ mở miệng, trưng ra vẻ xấu hổ nói.

“Vậy Tấn vương phi chuẩn bị lễ vật gì cho Hoàng thế?” Dạ Trọng Hữu lại về phía ta, trong mắt tràn ngập sự hiếu kì.

Ngươi vẫn chưa xong kh?

Ta nào biết bọn họ sau khi nghe xong tiếng đàn của Mộ Dao vẫn còn tâm trí để ý đến ta đâu, giờ ta biến đâu ra quà mừng cơ chứ?

Dạ Trọng Lan ngước mắt sang ta, làm ta nuốt câu ‘Ta chưa chuẩn bị gì’ vào trong bụng.

Vội vàng qu khắp nơi, muốn tìm một vật nào đó, ánh mắt quét lên bàn ăn mắt chợt sáng lên, trong lòng đã quyết định: “Hoàng thượng và vương gia chờ một lát, thần một lát sẽ trở lại ngay”

Cổ nhân đều tập tục ăn mì trường thọ, bắt ta đàn ra ngũ âm thì kh được, chứ để mà ăn một bữa cơm hạng nhất mà, ều duy nhất ta thể làm được là trổ tài nấu nướng.

Tài năng này ta đã tự luyện ở thời hiện đại. Bận rộn gần nửa c giờ mới vội vàng bưng một tô mì chạy tới.

Ta mỉm cười: “ tự biết khả năng hạn, chỉ biết nấu một bát mì trường thọ cho vương gia, mong Vương gia kh chê, của ít lòng nhiều là chính”

Dạ Trọng Lan dường như vô cùng kinh ngạc, khuôn mặt ngày ngày luôn lạnh lẽo đã nét tươi cười, chắc kh ngờ ta lại tặng món quà chúc mừng ngoài dự tính như vậy.

Cuối cùng vẫn ăn một miếng, ta nói một câu: “Vương phi lòng

Vậy xem như đã xong, bây giờ trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tấn vương phi học nấu nướng từ bao giờ vậy? trẫm nghe nói nữ nhi của Hoa Tướng mười ngón tay kh dính dầu mỡ bao giờ?” Dạ Trọng Hữu hỏi.

thật sự muốn nhắm vào ta đ ư?

“Cái này là thần lén học, muốn cho vương gia chút niềm vui bất ngờ”

lẽ lời ta nói vô cùng chân thành, nha hoàn Thiên Chỉ của ta chỉ nghĩ ta lén sau lưng các nàng chuẩn bị quà mừng, do đó hài lòng ta.

trời mới biết, sự thật là ta bị Dạ Trọng Hữu ép đến mức bất đắc dĩ.

Tốt xấu gì vẫn một bát mì lừa dối qua ải, xem như kh cần lo lắng chuyện quà cáp nữa. Dạ Trọng Lan nể tình ăn hết sạch bát mì, ánh mắt ta ngày càng dịu dàng.

Trong lòng ta hơi hồi hộp, trong truyện sau khi Hoa Khiết thành hôn lúc nào cũng kh hiểu chuyện quấn l Dạ Trọng Lan, sống c.h.ế.t nghĩ đủ mọi mưu kế, mới khiến ngày càng xa cách.

Giờ đây ta lại khác một trời một vực so với truyện gốc, ta nên học theo cách của Hoa Khiết ngày trước kh?

Lúc đang suy nghĩ miên man thì bữa tiệc đã đến hồi kết, tiếng đàn của Mộ Dao cũng kh gây ra sự rung động mạnh như trong tiểu thuyết, lẽ nào do kh ta phù trợ nên mới kh làm bật được sự ưu tú của nàng ta?

Dạ Trọng Hữu kh hồi cung ngay, hai đệ khó được một buổi uống trà thưởng trăng, ta đành ngồi bên cạnh tiếp khách.

ều ánh trăng thời cổ đại sáng, thể là do kh bụi như thời hiện đại, nên giống như trong thơ cổ miêu tả, tựa như một viên ngọc trắng treo giữa trời kh.

Đang ngẩn ngơ, bỗng nhiên nghe th th âm của Dạ Trọng Hữu: “Tấn Vương phi nghĩ gì mà chăm chú vậy?”

Ta quay đầu, phát hiện Dạ Trọng Lan kh ở đây, theo bản năng mở miệng: “Vương gia đâu?”

Dạ Trọng Hữu sững sờ, nói: “Vừa nãy ta và Hoàng bàn chuyện bố trí bảo vệ thành, về thư phòng l bản đồ , đợi lát nữa sẽ quay lại”

Ta đã ngây ngốc bao lâu? chuyện gì cũng kh biết vậy? Tên Dạ Trọng Lan này thật sự chút quá đáng, bỏ mà kh thèm nói với ta một câu.

“Xem ra câu chuyện của ta với Hoàng kh ý nghĩa gì, nên ngươi mới ngẩn ngơ như vậy” Dạ Trọng Hữu lại cười.

Ta cười gượng, che sự xấu hổ: “Là thần phụ quá ngu , nghe kh hiểu chuyện quốc gia đại sự của Hoàng thượng và Vương gia mới ngẩn , vẫn mong Hoàng thượng thứ tội”

Khuôn mặt Dạ Trọng Hữu vẫn vương ý cười, thế nhưng ánh mắt lại sắc bén: “Ta xem Tấn vương phi là nữ nhi của Hoa Tướng, xét th chắc ngươi hứng thú với chuyện này mới nói”

Cái tên tiểu hoàng đế này làm trò chưa đủ , tại cứ mãi siết chặt Hoa phủ kh chịu bu? lẽ do đang ở Tấn vương phủ – địa bàn của nên bản thân ta thêm vài phần động lực: “Ơ, hoàng thượng nghĩ sai

Dạ Trọng Hữu kh khỏi sững sờ, dường như kh nghĩ tới ta lại trả lời dứt khoát đến thế, lập tức phản ứng lại: “Tấn vương phi cảm th đây là Tấn vương phủ nên động lực hơn ?”

“Thần phụ kh hiểu ý Hoàng thượng” Ta tiếp tục giả ngu, cười ngốc nghếch.

Sắc mặt Dạ Trọng Hữu đột nhiên trở nên lạnh lùng, khí phách hoàng đế tràn ngập trong đáy mắt: “Rốt cuộc ngươi Hoa Khiết hay kh?”

“Tất nhiên là thần” Ta phát hiện càng chột dạ thì th âm nói ra lại càng lớn.

Dạ Trọng Hữu kh bị giọng ta dọa, cười lạnh một tiếng, mở miệng: “Trước khi Hoàng thành thân, trẫm đã gặp qua Hoa Khiết vài lần, nàng ta thậm chí còn kh muốn th nữ tử xuất hiện bên cạnh Hoàng , chứ đừng nói đến chuyện sẽ vì nữ tử khác mà suy nghĩ trước mặt hoàng

Lòng bàn tay ta bắt đầu đổ mồ hôi, dùng uy quyền dọa ta.

Ta giả bộ bình tĩnh: “Lời này lúc trước thần đã từng nói qua với Hoàng thượng, thiếu nữ và thê tử khác nhau nhiều”

Dạ Trọng Hữu nhíu mày, tiếp tục nói: “Ngươi nói ta nghe xem”

Ta thở dài một hơi: “Khi còn là nữ tử, phụ mẫu thần là nửa bầu trời, cho nên thần mới kh chút kiêng kị thích Vương gia, vì xem ngài là sự tồn tại duy nhất trong lòng ta, nên mới muốn được tất cả sự chú ý của ngài

Ta dừng lại một chút, th Dạ Trọng Hữu kh xen vào, ổn định lại tâm tình mới nói tiếp: “Thành thân , thần phát hiện nhất định học được cách chống đỡ cả bầu trời, kh thể chỉ mãi muốn một ều duy nhất. Cho nên, thần yêu Vương gia, nhưng kh giống trước kia muốn chiếm ngài làm của riêng nữa. Cũng chính vì quá yêu ngài nên thần mới hiểu ra một ều, chỉ cần ngài vui vẻ, chuyện gì thần cũng thể làm được”

Ta kh xấu hổ tuôn ra một tràng tâm tư, sắc mặt Dạ Trọng Hữu vẫn kh chuyển biến gì tốt đẹp, vẫn lãnh đạm như cũ, ta , cố gắng kh biểu hiện ra sự chột dạ của .

Bỗng nhiên cười rạng rỡ, dung mạo sáng chói như nắng gắt vụt qua đáy mắt ta.

nghiêng đầu, sau lưng ta: “Những lời tỏ tình này quả thật khiến khác nghe mà đỏ mặt, Hoàng đã cảm động hay chưa?”

Ta cứng ngắc quay đầu, th Dạ Trọng Lan cầm một tờ gi trong tay, đứng khuất nơi bóng tối trong đình.

Máu toàn thân chảy ngược lên tận đỉnh đầu, miệng ta đúng là thối mà!

Sống trên đời này 23 năm, ta chưa từng trải đời, giờ là lần đầu tiên gặp tình huống lúng túng thế này.

Quay đầu chống lại đôi mắt hờ hững của Dạ Trọng Hữu, ta muốn đập đầu vào cột đình c.h.ế.t tươi cho .

Dạ Trọng Lan từng bước vào, sóng mắt rung chuyển như vừa trải qua một cơn địa chấn, ánh mắt Mộ Dao theo sau cũng rối loạn. Theo lý giải của Hoa Khiết, chắc c cho rằng ta biết bọn họ đến đây nên mới cố ý nói ra m câu này.

Ta thật sự kh cố ý đâu, nếu ta mà biết Dạ Trọng Lan đang nghe, đánh c.h.ế.t ta cũng sẽ kh biết xấu hổ nói câu kia.

Khi yêu một tâm trí sẽ trở nên đần độn ngốc nghếch, vì kh yêu kh thương nên ta mới thể thẳng t nói như vậy. Bởi vì kh tâm với Dạ Trọng Lan nên mới dám nói bừa, thế nhưng hình như cổ nhân kh hiểu đạo lý này.

Đáy mắt Dạ Trọng Lan tràn ngập hổ thẹn, đoán chừng đang nghĩ đến chuyện từ ngày thành thân đến nay luôn lạnh nhạt với ta, nói: “Nàng…”

Ta quyết đoán đứng lên, dùng khăn che mặt, ném một câu: “Thần nói xằng, thật sự th xấu hổ” sau đó nhấc chân bỏ chạy.

Khuôn mặt bị khăn che kín e rằng đã vặn vẹo đến nỗi kh thể gặp ai, đúng mà mất hết thể diện mà!!! Đây kh ều ta muốn.

Dạ Trọng Hữu, ngươi thân là nam phụ, tội gì làm khó ta, một nữ phụ sống kh dễ dàng gì cơ chứ?

Liên tiếp vài ngày sau ta đóng cửa kh chịu ra ngoài, còn phân phó nha hoàn kh gặp kẻ nào hết. Mặc dù Thiên Chỉ kh tán thành, nhưng th ta nghiêm khắc, nàng đành nghe theo, ngăn Dạ Trọng Lan ở ngoài cửa.

Lúc kh ngăn nổi nữa ta sẽ về Hoa phủ ở nhờ, Hoa phu nhân sợ hết hồn, cho rằng ta và Dạ Trọng Lan đang chiến tr lạnh. Còn Hoa Thâm lại vui mừng, nói rằng hiếm cơ hội thể ngày ngày được th ta.

Ta cho rằng ta đã chịu được việc Hoa phu nhân hàng ngày nhắc đến con trai trưởng, Hoa Tướng lúc nào cũng thăm dò đa nghi, thêm tên Hoa Thâm động một tí lại tự tìm đường chết, nhưng ta đã lầm, ở đây hai ngày thôi mà ta đã chịu kh nổi nữa .

Cái gia đình này thật sự quá đáng sợ, quả thật thể mang lên bàn cân so sánh với m tổ chức bán hàng đa cấp.

Ta bất đắc dĩ quay về Tấn vương phủ, Dạ Trọng Lan dường như biết ta đang tránh , chỉ nghĩ ta đang xấu hổ, vậy nên cũng kh đến tìm ta, để ta tạm nghỉ l sức vài ngày.

Màn đêm bu xuống, ta tắm rửa qua loa ngồi bên bàn đọc sách, cầm bút bắt đầu vẽ vời một chút. Bởi vì ta trước nay trí nhớ kh được tốt cho lắm, vậy nên thói quen viết chuyện sắp xảy ra gi, suy luận từng tình tiết một mới kh quên được diễn biến.

Vừa viết bốn chữ “tế tổ thành gia”, chợt nghe bên ngoài tiếng ồn ào huyên náo. Ta dừng bút, để Thúy Trúc ra ngoài xem . Nhưng lúc nàng quay về lại dẫn theo một , Dạ Trọng Lan.

Đã m ngày trôi qua, ta đã kh còn lúng túng như trước nữa, chào giống như mọi ngày.

Dạ Trọng Lan nh nhẹn bước vào, th ta vội mở miệng nói: “Viện của A Thiển vẫn ổn chứ?”

Ta kh hiểu chuyện gì đang xảy ra: “ vậy?”

Khuôn mặt Dạ Trọng Lan hiện lên vẻ tàn ác: “ một kẻ kh biết trời cao đất dày, đêm hôm dám ngang nhiên x vào Tấn vương phủ”

Hai mắt ta tỏa sáng, trong truyện tình tiết này. Đêm nay x vào Tấn vương phủ chính là nam ba của chúng ta, Mạc Song Ngũ.

nghe nói nữ chính “bị nhốt” trong Tấn vương phủ lập tức chạy đến đây cứu , kết quả lúc nữ chính do dự đã kinh động đến Dạ Trọng Lan, Mạc Song Ngũ đành chuồn trước, nửa tháng sau vào ngày lễ tế tổ mới thật sự động thủ gây chiến.

Tốt lắm, tình tiết vẫn đúng như trong truyện, ta yên tâm .

Trong truyện thời gian trôi qua nh, mà ta sống trong này ngày càng lười vận động, cứ như sự tồn tại của ta là để bổ sung vào thời gian trống. Vậy nên ta kh biết ta thay đổi thế này sẽ khiến những tình tiết trong truyện xảy ra biến cố gì, thế nhưng trước mắt, xem ra vẫn chưa ảnh hưởng gì đến mạch truyện.

Th ta kh nói gì, khuôn mặt Dạ Trọng Lan hòa hoãn lại, nói: “Vừa qua đây th viện của nàng hình như vắng , ngày mai ta sẽ phân cho các nàng thêm chút phủ binh”

Ta đang định nói kh cần, đêm nay Dạ Trọng Lan liệu ở lại kh nhỉ? một đám nha hoàn sau lưng tràn đầy mong đợi ta, trong lòng ta kh khỏi cảm th buồn cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-11.html.]

“Được, ngày mai thần sẽ phái chọn 1 vài

Dạ Trọng Lan nói xong kh vội ngay, nghe chừng vẫn còn chuyện muốn nói, ta làm như kh th nói: “Thần cung tiễn vương gia”

Dạ Trọng Lan nhíu mày một cái, cuối cùng cũng chịu gật đầu rời . vừa mới khỏi, đám nha hoàn kia ngay lập tức trơ mắt ta, ta nhịn kh được cười ra tiếng, xua tan kh ít nỗi bất an trong lòng.

“Đi , ngày mai các ngươi tìm 1 vài , mang các ngươi muốn qua đây” Ta bất đắc dĩ lắc đầu nói với các nàng.

Các nàng vui đến nỗi sắp sửa nhảy cẫng lên. Ôi, tuổi trẻ thật tốt, lúc ta mười lăm mười sáu tuổi cũng thích một , chỉ hận kh thể sớm sớm chiều chiều th .

Thời gian đơn thuần đến vậy, mỗi lần tình cờ gặp nhau phảng phất là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Thật đáng tiếc, hiện tại ta là nữ nhân 23 tuổi, mặc dù khoác trên bộ da của thiếu nữ mười bảy, thế nhưng linh hồn ta đã già .

Với ta mà nói, bây giờ ều quan trọng nhất chính là bày bố thế trận trong ngày lễ giỗ tổ. Ta tiếp tục cầm bút phác hoạ từng hồi ức đứt đoạn. Trong truyện, trên đại ện, Mạc Song Ngũ dẫn m kẻ che mặt phá rối một lúc, mục đích muốn mang nữ chính .

Dạ Trọng Lan kh hiểu rõ tình hình dốc hết sức che chở Mộ Dao, lúc b giờ nàng ta mới hiểu rõ lòng , kh muốn bỏ nữa. Một phần cũng vì Dạ Trọng Lan đỡ mũi tên của Mạc Song Ngũ, đã hoàn toàn kéo hai ra từ trong tầng sương mù dày đặc.

Ân cứu mạng ai dám khinh thường? Vậy nên biết trước tình tiết như ta lợi thế hơn, bất kể Hoa Khiết đã làm những việc xấu xa độc ác gì, ta đều thể dùng chuyện này hóa giải tất cả.

Nhưng ta đâu ngu như vậy, vì Dạ Trọng Lan mà đỡ thay một mũi tên? Ta định vào thời khắc mấu chốt sẽ ôm lăn xuống đất một vòng, tránh được mũi tên của tên kia là được.

Như vậy ta sẽ kh cần chịu khổ, vả lại tự nhiên lại được mang tiếng là ân nhân cứu mạng. Trước đây Hoa Khiết lừa dối , thật sự hiểm ác, nhưng nếu ân tình ngay trước mắt, Dạ Trọng Lan tức đến m cũng sẽ kh ra tay với ta.

Thời gian, địa ểm, diễn biến nắm rõ trong lòng bàn tay, miếng ngon dâng đến tận miệng, lẽ nào ta lại kh ăn?

Bây giờ việc ta cần làm chính là tập luyện thường xuyên, rèn luyện sự nhạy bén.

Thân thể này quá yếu ớt, ta cố gắng nhiều hơn mới được. Mỗi buổi chiều ta bắt đầu chạy qu sân, th cả cái viện đầy nha hoàn trố mắt lên , nhưng dưới sự cảnh cáo của ta, các nàng kh dám nhiều lời nữa.

Chỉ Lý ma ma đã lớn tuổi nên hay đau lòng nhắc nhở vài câu.

Dù gì chăng nữa, trong mắt ma ma, nữ tử thận trọng từ lời nói đến việc làm, hiền lương thục đức. Còn ta ngày ngày xắn tay áo lên chạy bộ, thật sự đã khiến bà đau thắt tim gan.

May mà trong viện chỉ còn ít nha hoàn và ma ma, lại thêm vài phủ binh đều đứng ngoài c chừng, nếu kh chuyện gì sẽ kh tự tiện x vào, vậy nên một lúc sau Lý ma ma nén giận, mặc kệ ta hồ đồ.

Chớp mắt một cái đã đến ngày giỗ tổ, trời còn chưa sáng ta đã bị kéo dậy trang ểm thay y phục. Chuyện này làm ham ngủ như ta cảm th vô cùng đau khổ, nhưng chỉ cần nghĩ đến sau ngày hôm nay ta và Dạ Trọng Lan sẽ hoàn toàn th toán xong mọi ân oán nợ nần, ta lập tức vực dậy tinh thần.

Đại ện mặc phục sức của vương phi, áo choàng vừa dày vừa nặng, còn một đống trang sức thôi đã th đau cổ. Trong lòng ta mặc niệm: Nhịn một chút nữa thôi! Một lần cuối cùng!

Đi theo Dạ Trọng Lan đến tế đàn, lúc tới nơi đã kh ít quan viên, xa xa th đám Hoa Tướng, ta khẽ gật đầu ra hiệu.

Khoảng chừng một khắc đồng hồ sau, hoàng thượng và thái hậu sóng bước đến, vì chưa lập hậu chính thức nên thái hậu vẫn đứng bên cạnh hoàng đế.

Tiếp theo, hết thảy quan viên ngồi yên bị vào vị trí của , tình cảnh này khiến ta kh nhịn được nhớ đến hình ảnh kéo quốc kì thời đại học, mọi cũng đứng ngay ngắn ở vị trí của làm nghi thức.

Trùng hợp thế nào tiếng phụ trách buổi lễ vang lên, nghe chẳng hiểu đang nói hay đang hát, trong đầu ta hình ảnh kéo quốc kì ngày càng dung hợp.

Ta kh nhịn nổi cười ra tiếng, thu hút những ánh mắt khác nhau của bên cạnh, ngay cả Dạ Trọng Lan cũng nhíu mày liếc mắt ta.

Ta lập tức mắt mũi cứng lại, nghiêm túc đứng thẳng.

Ngay sau đó ta biết sai , lễ giỗ tổ và kéo quốc kì chẳng giống nhau chút nào.

quốc kì nào mà treo đến tận trưa kh?

Đứng ngoài này ba cạnh giờ, ta kh khỏi hoa mắt chóng mặt, may mà lúc trước kịp rèn luyện thân thể, nếu kh… bây giờ ta đã ngất từ lâu .

Mãi đến khi mặt trời lên cao đến đỉnh đầu thì ển lễ mới kết thúc. Kh biết do ảo giác của ta hay kh, bên cạnh rõ ràng vừa thở phào nhẹ nhõm, xem ra khó chịu kh chỉ một ta. Nhưng lúc này ta hứng khởi, trò hay sắp tới .

Tấn vương phủ vừa qua, đột nhiên nghe th tiếng thét kinh hãi, một mũi tên từ trên đài cao lao xuống mặt đất, rơi ngay trước mặt Dạ Trọng Hữu.

“Hộ giá!”

Cùng với tiếng hét chói tai của c c, một đám binh sĩ nh chóng vây qu Dạ Trọng Hữu. Dạ Trọng Hữu chỉ cau mày, kh th nửa ểm sợ hãi.

Ta kh kìm được nhếch môi, đúng là giống y như trong truyện. Mạc Song Ngũ thừa dịp mọi đang hỗn loạn ra tay, giở trò dương đ kích tây, mục đích thật sự của tất nhiên là Mộ Dao.

Sau đó mười m bóng đen dũng mãnh x lên c.h.é.m giết. thì giống như đang muốn g.i.ế.c mở một con đường m.á.u đến chỗ Dạ Trọng Hữu, nhưng thực chất là đang tách đám Tấn vương phủ ra.

Tay Dạ Trọng Lan cầm trường kiếm, lưỡi kiếm sắc bén, còn Mộ Dao sợ hãi núp sau lưng .

Ta yên lặng lùi xuống, trong truyện còn c.h.é.m g.i.ế.c một lúc nữa, Mạc Song Ngũ th Dạ Trọng Lan ngăn cản, kh cách nào tiếp cận được Mộ Dao, đành gài tên phóng tiễn.

Vậy nên ta chỉ việc đàng hoàng đứng ngoài xem trò vui thôi! Bởi vì trong trận tập kích này Hoa Khiết vẫn chưa bị tổn hại một sợi tóc nào, vì thế ta kh hề lo lắng đợi một bên.

Đám hắc y nhân ra tay kh tàn nhẫn, cái là biết kh muốn làm hại mạng , chỉ muốn gây nên sự hỗn loạn. Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đứng ngoài quan sát mới là kẻ tinh tường nhất.

Đúng lúc ta đang muốn xem chỗ nào hạt dưa để cắn chơi xem bọn họ làm trò, bất chợt th một áo đen cầm đao x về phía này.

kh áp dụng được môn võ gì thế?

Vừa hỗn tạp, ta tự thân vận động đứng ở chỗ khuất nhất, vậy mà hết lần này đến lần khác tập kích ta từ phía sau. Bây giờ bên cạnh ta kh một bóng , Dạ Trọng Lan vẫn ở bên kia chiến đấu hăng say.

Ta lạnh mặt, học khí chất sắc bén của thái hậu và hoàng thượng lúc ở trong cung, quát vào mặt hắc y nhân kia: “Dừng tay!”

Kh biết do ánh mắt ta quá ác hay vì biểu cảm quá hung, tên áo đen kia thật sự dừng đao lại.

Ta giơ tay lên, chỉ về phía Mộ Dao ngay trước mặt, hắc y nhân theo bản năng sang, ta nói: “Đó mới là mục tiêu của ngươi”

Tên áo đen cứng ngắc quay đầu ta, đôi mắt lộ ra ngoài hiện lên vẻ xấu hổ. Sau thoáng chốc, tầm thay đổi, lẽ đã nhận ra, tại nghe lời ta làm gì?

Vậy là lại bất ngờ c.h.é.m tới.

Trong lòng ta kh ngừng than khóc, ngươi thể ngoan ngoãn theo tình tiết truyện cho ta nhờ được kh?

Ngay lúc ta nhắm nghiền mắt, giơ 2 tay che mặt theo bản năng thì bỗng nhiên nghe th tiếng đao kiếm va vào nhau, sau đó là tiếng hít thở tắc nghẹn.

Hé mở mắt , trước mặt ta là bóng lưng của một thiếu niên, khoác trên bộ y phục của binh lính triều Tấn. Bóng lưng vững chãi đứng trước mặt ta, khẽ nghiêng đầu, ta thể loáng thoáng th vài vệt m.á.u còn vương trên mặt . Đây chính là đã che c cho ta, cản giúp ta kiếp nạn vừa .

“Vương phi, kh chứ?” hỏi.

Trong lòng ta lập tức th nhẹ nhõm, chắc c Hoa Khiết kh bị thương được, ta cũng kh nên bị thương.

Ta bước tới, vỗ vai trai trẻ: “Ngươi tên gì?”

mấp máy môi định nói gì, thế nhưng đám đ quá ồn ào, ta thật sự kh nghe rõ lời nói. Đang định hỏi lại thì th sắc mặt Mộ Dao bất chợt thay đổi.

Kh ổn kh ổn, đã đến tình tiết nữ chính làm mỹ nhân cứu hùng cơ à. Ta bỏ qua lời định nói với trước mặt, trực tiếp chạy đến chỗ Dạ Trọng Lan.

Vừa đến nơi, đập vào mắt ta là bóng dáng một nam tử đang giương cung ở phía xa, tư thế đang chuẩn bị phóng tên. trang phục khác với m tên hắc y nhân, ta biết đó chính là Ngũ Sóc Mạc.

Th Mộ Dao giơ tay, ta vội đẩy nàng ta ra: “Ngươi tránh ra”

Ta tính nhẩm thời gian, phương hướng, số , dùng hết sức bình sinh lao đến chỗ Dạ Trọng Lan, cố gắng quật ngã. Thế nhưng hoàn toàn bất động, lại bất động…

Trái tim ta chợt chùng xuống như chìm vào hố băng. Thất bại ?

Ta cúi đầu xuống, một mũi tên lạnh lẽo xuyên qua ngực. Ta nghiến chặt răng, tính tới tính lui, cuối cùng bản thân đã làm ra việc tốt gì thế này.

Vẻ mặt Dạ Trọng Lan tràn đầy hoảng hốt, ánh mắt kinh hãi, vội vàng đưa tay về phía ta. Ta mở miệng định nói, nhưng m.á.u lại tuôn ra ào ào.

Đau quá!!!

Trước mắt ta tối sầm, kh biết là do đau quá hay chịu kh nổi mà ngất nữa.

Tỉnh dậy đã th nằm trong nhà, mũi tên trước n.g.ự.c kh còn nữa, thay vào đó là nỗi đau thấu tận xương tuỷ.

Trời ạ, rốt cuộc là ta thù gì với những này vậy?

“Thiên…Chỉ….”

Ta muốn gọi Thiên Chỉ, nhưng lại bất cẩn động vào vết thương làm nỗi đau như c.h.ế.t sống lại ập đến. Tuy nhiên lần này Dạ Trọng Lan mới là nghe th.

lo lắng chạy đến, giọng run rẩy gấp gáp:”A Khiết, nàng tỉnh ?”

Ta đột nhiên cảm th vết thương còn đau hơn ban nãy. Đây là hành động hớt tay trên kh nhỉ? Lẽ ra vai diễn này dành cho khác chứ kh là ta.

…”

“Đừng nói gì hết. Bây giờ việc quan trọng nhất là nàng cần nghỉ ngơi. Thái y nói mũi tên chỉ cần lệch một chút nữa thôi… A Khiết, ta sợ sẽ kh th nàng nữa”

Ta vừa mở miệng đã bị cắt ngang, khuôn mặt kia giờ đây đang ta đong đầy tình cảm.

Gì vậy trời, đây vốn dĩ là vai của nữ chính. Ta âm thầm hạ quyết tâm, kh thể chần chừ thêm được nữa, mau chóng cắt cái mớ hỗn độn này .

“Dạ Lan…”

chuyện gì thì đợi nàng khoẻ lên hẵng nói” Ta lại bị cướp lời

MMC

“Kh, thật ra là…”

“A Khiết, đừng lo lắng gì nữa. Ta hứa, sẽ…sẽ kh bao giờ để mất nàng lần nữa”

Ta trợn mắt há mồm, lồng n.g.ự.c cảm th như bị chèn ép, suýt chút nữa thở kh nổi. Miễn cưỡng duỗi tay ra, nắm chặt bàn tay đang đặt trên tấm chăn, thì thào nói: “Dạ Lan, nói thật với một chuyện”

Dạ Trọng Lan ta khó hiểu.

đừng giận nhé. Thật ra cô nương từng giữ lăng với khi còn nhỏ… kh , mà là Mộ Dao” Ta cố nén cơn đau vì vết thương, nghiến răng nghiến lợi nói ra sự thật.

Mặt Dạ Trọng Lan tái : “Nàng đang nói gì vậy?”

Đây , vấn đề quan trọng cuối cùng cũng đã nói được .

Ta hít một hơi thật sâu tiếp tục: “ nhớ đã từng nói, sợi dây chuyền ngọc bích trao cho đã bị ca ca làm rơi vỡ. Thế nhưng sự thật là nó đang ở trên Mộ Dao”

Ta cảm nhận được bàn tay đang nắm đột nhiên phát lạnh, vết thương trong lồng n.g.ự.c dường như còn đau hơn ban nãy.

“Hơn nữa, giữa chưa bao giờ là vợ chồng thực sự. Tất cả đều là lỗi của . Dạo gần đây mới nhận ra được tình cảm của dành cho Mộ Dao, còn , chỉ là kẻ mạo d mà thôi”

Ta bu tay ra, đau lòng rơi lệ, tựa như thật sự hối hận.

“Chỉ đến tận khi qua r giới giữa sự sống và cái chết, mới nhận ra đã sai thật . kh cần tha thứ, chỉ xin đừng trút mọi tội lỗi lên gia đình của mà thôi”

xin nhận l tất cả mọi lỗi lầm. Nếu muốn hoà ly, sẽ kh oán trách nửa lời. Đây là ều đáng nhận”

Nói xong một hơi, cơn đau trước n.g.ự.c ập đến, đau đến mức ta kh rõ biểu cảm của . Cuối cùng kh thể chịu thêm được nữa, ta ngất . Trước khi ngất còn uất hận, tại nơi này lại kh thuốc mê cơ chứ?

Khi tỉnh dậy lần nữa, bên cạnh ta chỉ còn lại Thiên Chỉ, Dạ Trọng Lan đã mất, ều này kh gì ngạc nhiên.

“Thiên Chỉ, ngươi l cho ta chút thuốc gây mê” Ta thều thào nói

Thiên Chỉ mắt đỏ hoe cầm lọ dược đến.

Ta quyết định thời gian này sẽ sống nhờ thuốc gây mê của M Cổ. Bởi ta là một sợ đau, thà bất tỉnh nhân sự còn hơn tỉnh táo chịu loại cực hình này.

Uống thuốc xong ta ngủ mê man, trong mơ gặp lại hết thảy những đã từng tiếp xúc trong nửa năm qua, nhất thời còn kh thể phân biệt đâu là mơ đâu là thực.

Mở mắt ra lần nữa đã th Dạ Trọng Hữu ngồi cạnh giường.

“Mẹ kiếp!” Ta nhắm mắt lại, vẫn th tên Hoàng đế trong mộng này nhỉ?

“Ồ? Bộ mặt trẫm khó coi lắm ?”

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến ta mở bừng mắt. Vừa định ngồi dậy thì cơn đau trước n.g.ự.c kéo đến khiến ta nhận ra đây là thực, kh là mơ!!!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...