Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo

Chương 12:

Chương trước Chương sau

Ta hít một hơi sâu, kh biết là vì sợ hay vì cơn đau tái phát. Đang định dãy dụa hành lễ thì Dạ Trọng Hữu giơ tay ra hiệu kh cần. Ta đành nghiến răng nghiến lợi: “Thần gặp ác mộng, lời lẽ ng cuồng. Xin hoàng thượng lượng thứ”

Dạ Trọng Hữu cười, kh để ý nói: “Kh . Ngươi kh cần lo lắng chuyện đó”

M ngày nay ta luôn ngủ mê man, đột ngột tỉnh lại nên đầu óc vẫn còn chưa tỉnh, chỉ mơ hồ cảm th gì đó kh ổn.

“Nghe nói ngươi đã hôn mê năm ngày, thái hậu lo lắng nên nhờ trẫm triệu Thái y đến xem thử” giải thích.

Ta đã ngủ lâu như vậy ? M ngày nay mỗi khi tỉnh dậy ta đều uống nhiều thuốc mê để giảm bớt cơn đau, cũng kh còn chú ý đến thời gian nữa. Ta nhận th rằng một đàn trung niên đang đứng bên cạnh Dạ Trọng Hữu, ăn vận như thái y. lẽ vì ngủ quá lâu nên đầu óc chút choáng váng, mất một lúc mới hiểu lời của .

Sau khi bắt mạch một hồi, thái y đứng dậy bẩm báo: “Hồi bấm hoàng thượng, vương phi kh gặp vấn đề gì nghiêm trọng. Tuy nhiên vết thương ở vị trí khá nguy hiểm, nằm sát tim, e rằng sau này sẽ để lại chứng đau thắt cơ tim”

Đau thắt cơ tim? Trong đầu ta hiện lên hình bóng một thường xuyên ôm tim nhăn mày, chẳng lẽ sau này ta sẽ giống nàng ta ?

“Đó kh chuyện gì lớn. Trẫm chỉ muốn biết vì nàng lại hôn mê lâu như vậy?” Dạ Trọng Hữu cau mày hỏi, kéo ta trở về với thực tại.

“Hồi bẩm hoàng thượng, thần nhận th thuốc gây mê trong cơ thể của vương phi” Từ thái y ôn tồn trả lời.

Ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Thần sợ đau nên mới dùng thuốc gây mê”

Dạ Trọng Hữu quả nhiên sửng sốt, hình như kh ngờ đến đáp án này.

Từ thái y đứng một bên lại cắt ngang: “Thứ lỗi cho thần chen ngang, thuốc mê này là một trong tam độc. Dùng quá nhiều thể gây suy nhược và tổn hại thần trí. Vương phi xin cẩn thận”

Ta vốn dĩ kh chịu được đau nên chỉ muốn lăn ra ngủ, thế nhưng kh ngờ rằng thuốc đó còn ảnh hưởng đến tâm trí. Chẳng trách m ngày nay ta luôn cảm th chóng mặt.

Nghĩ đến đây ta lại th xấu hổ: “Đa tạ Từ thái y đã nhắc nhở. Về sau ta nhất định sẽ chú ý”

Biểu cảm Dạ Trọng Hữu kh biết là buồn cười hay ngạc nhiên: “Thật sự trẫm chưa từng nghe qua phương pháp dùng thuốc mê tránh đau thế này bao giờ”

“Là do thần quá yếu đuối, kh chịu đau được” Ta thật sự sợ. Đây là nỗi đau mà từ khi sinh ra đến giờ ta chịu. Từ nhỏ đến lớn, thể uống uống ta nhất định sẽ kh chịu tiêm. Thậm chí hồi còn học, lúc bị sốt đến 39 độ vẫn cứng đầu uống thuốc cho qua.

Dạ Trọng Hữu gật đầu với thái y, cho phép y lui ra trước.

Ta c.h.ế.t lặng. kh cùng ?

lẽ biểu hiện của ta quá mức lộ liễu, ta, chất vấn: “Vương phi muốn đuổi trẫm ?

“Thần phụ nào dám” Ta vội vàng mở miệng, đầu óc đã dần tỉnh táo lại, vẫn kh thể hiểu còn ở lại làm gì, mang ta ra làm trò cười chắc?

Dạ Trọng Hữu ung dung ngồi trên ghế, Thiên Chỉ một bên đang cuống quít rót trà, nhấp một ngụm mới nói: “Trẫm vài chuyện vẫn nghĩ kh ra, muốn mời Tấn vương phi giải đáp giúp trẫm”

Tên này đúng thật đê tiện, biết rõ đầu ta lúc này đang mơ hồ mà vẫn cố ý đặt ra vấn đề, ta vội l lại tinh thần.

Tr ta như sắp đối đầu với đại địch, Dạ Trọng Hữu cũng kh để ý, tiếp tục ôn hòa mở miệng: “Buổi đại lễ giỗ tổ hôm đó thích khách tập kích, các quan gia tiểu thư khác đều hoang mang sợ hãi, lúng túng kh biết làm gì, dáng vẻ thong dong của Tấn vương phi thật làm cho khác liếc mắt”

Buổi lễ giỗ tổ loạn như vậy, cái tên Dạ Trọng Hữu này cứ chăm chú để ý ta làm cái gì? Nhưng ngẫm lại, lúc ta đang bận tìm hạt dưa khắp nơi để xem kịch hay, đúng là hơi bình tĩnh quá đáng.

“Bởi vì Vương gia ở bên cạnh, thần phụ tin tưởng Vương gia mới kh bị hoảng loạn” Ta rủ mắt, trưng ra dáng vẻ hiền thê e thẹn.

Dạ Trọng Hữu vẫn kh thay đổi ngữ ệu, ôn tồn tiếp tục hỏi: “Thế nhưng ta lại th Tấn vương phi th thích khách đứng trước mặt mà kh một chút chùn bước, phong thái đúng là đã khiến thích khách dừng tay”

Cảnh tượng ta giả bộ hù dọa kẻ bịt mặt cũng bị th ?

Vậy chăng …. cũng th động tác ta chỉ tay về hướng Mộ Dao?

Ta tiếp tục cười thẹn thùng, đang bày ra dáng vẻ tươi cười thì bỗng nhiên khóe môi ta cứng đờ.

Kh đúng!

Hiện tại Dạ Trọng Hữu vẫn chưa biết tr chấp giữa ta và Mộ Dao, hôm đó ta chỉ tay về hướng Mộ Dao, nhưng từ góc của , e là… là hướng của Dạ Trọng Lan, bởi vì Dạ Trọng Lan lúc đó đang đứng cạnh Mộ Dao.

Ngước lên Dạ Trọng Hữu, chỉ th trên mặt bày ra vẻ tươi cười ấm áp, thế nhưng ý cười kh lan đến đáy mắt.

Ta thật là…. dược M Hãn hại não quá, sau này đau đến m ta cũng kh động vào nó nữa.

Bình thường ta chậm chạp đến mức mãi mới phát hiện ra ý đồ của Dạ Trọng Hữu. Quả nhiên, lúc ta vừa bắt đầu nói đã cảm th kh đúng, về tình về lý thì Dạ Trọng Hữu cũng kh nên dẫn thái y đến xem bệnh cho ta, hành vi của hai bọn ta quả thực khác .

Chầm chậm nhớ lại lời thái y nói ban nãy, trong lòng ta đột nhiên cảm th ớn lạnh, lấn át cả cơn đau từ vết thương. Chẳng trách lúc nãy thái y nhấn mạnh vào tình trạng vết thương của ta trước đó quá nặng, hóa ra Dạ Trọng Hữu đang nghi ngờ ta giả bệnh, cho nên mới đích thân mang thái y tới quan sát xem tình trạng vết thương của ta nghiêm trọng đến mức hay kh.

Nếu như ta chỉ bị thương nhẹ, sợ rằng sẽ xác định thích khách và Hoa phủ liên quan đến nhau, vậy mục đích ta cứu Dạ Trọng Lan sẽ kh đơn thuần chỉ là cứu nữa.

Thế nhưng nằm ngoài dự tính của , ta thật sự suýt chút nữa mất mạng, sau đó lại nghe chất vấn nhưng vẫn chưa từng khiến tiêu tan mối ngờ vực trong lòng. Hoa Tướng vốn là gian thần, Dạ Trọng Hữu phỏng đoán như vậy cũng kh trách được, nhưng vì ta lại cảm th oan ức thế này? Ta xém chút nữa đã mất mạng, hà cớ gì vẫn chịu đựng sự đối xử bất c này?

“Thần phụ vừa bước từ Quỷ môn quan về, bị thất kinh nên đầu óc kh th suốt, vậy nên làm phiền Hoàng thượng chuyện gì cứ việc nói thẳng, đang hoài nghi thích khách hôm đó và Hoa phủ quan hệ gì ư?”

Ngữ khí của ta kh tốt lắm. Đã kh được hưởng đãi ngộ của một bệnh nhân, dù cũng để cho ta phát tiết tính tình bệnh một chút chứ.

Khuôn mặt Dạ Trọng Hữu lộ rõ vẻ sững sờ, dường như kh nghĩ tới ta lại thẳng t như vậy, trong đáy mắt lộ ra m phần xấu hổ, ánh mắt lay động, nói: “Tấn vương phi nghĩ nhiều , trẫm chỉ thuận miệng hỏi chút thôi”

Cứ chột dạ một cái là lại l quân uy ra chèn ép ta.

Ta nén cơn đau bước xuống giường, cảm th chân tay đang run rẩy, khẽ động một cái đã th đau đớn .

Dạ Trọng Hữu đang định qua dìu ta, ta trực tiếp quỳ xuống, cúi đầu nói: “Hoàng Thượng, tuy thần phụ chỉ là một phụ nhân nơi hậu viện, thế nhưng thần phụ cũng biết mạng sống con mong m, cho dù thần phụ tâm làm loạn, cũng sẽ kh mang tính mạng của ra để thử”

Nghĩ đến chuyện này lòng ta lại bế tắc, rõ ràng muốn cứu , kết quả thiếu chút nữa chôn theo, đúng là đen đủi. Đã tính toán thất bại khiến ta suýt chút nữa mất mạng, vậy thì tận dụng nó cho thật tốt.

“Thần phụ biết rằng Hoàng thượng từ trước đến nay nhiều thành kiến với thần phụ, thế nhưng khi nãy đã nghe thái y nói, vết thương vì bị tên b.ắ.n này suýt chút nữa tiễn thần tới Hoàng tuyền. Thần phụ vì sợ đau mà chọn M Hãn dược để sống qua ngày, chẳng lẽ Hoàng thượng vẫn cho rằng thần phụ làm như vậy là kh sợ c.h.ế.t ? Lễ giỗ tổ hôm đó, trong lúc bối rối thần phụ kh biết đã làm gì, kh cẩn thận dẫn tới nghi ngờ trong lòng Hoàng thượng, chỉ là thần phụ xem sự an toàn của Vương gia còn quan trọng hơn tính mạng , chẳng lẽ vẫn kh đủ để chứng minh tấm chân tình của hay ?”

Ngủ mê man m ngày trời, dù kh soi gương nhưng ta cũng biết bộ dạng tiều tụy của bây giờ e là giống một con ma nữ, hy vọng bộ dạng này thể làm tiêu tan vài tia hoài nghi trong lòng .

qu co thăm dò, ta lại hết lần này tới lần khác bẩm báo thẳng, xem còn kh biết xấu hổ ăn h.i.ế.p một nữ tử ốm yếu như ta kh.

Dạ Trọng Hữu sững sờ, ta nhân cơ hội này rút tay về, nhờ Thiên Chỉ đỡ thẳng dậy.

Mộ Dao bước vào, ta th ánh mắt Dạ Trọng Hữu đột nhiên sáng lên, hoàn toàn khác với lúc thám thính ta.

“Ngươi là nha hoàn gảy đàn hôm đó kh, ngươi tên Mộ Dao?” Dạ Trọng Hữu mở lời trước.

Mộ Dao nhẹ nhàng hành lễ, so với bộ dạng nhợt nhạt tiều tụy của ta tạo nên một vẻ đối lập, nàng ta nói: “Bẩm Hoàng thượng, đúng là nô tì. Vương gia nghe nói Hoàng thượng vào phủ nên đặc biệt sai nô tì mời Hoàng thượng đến đó”

Câu nói của nàng ta ngụ ý muốn truyền ta hai tin: một là Dạ Trọng Hữu kh mời mà tới, hoàn toàn kh nói cho Dạ Trọng Lan, hai là Dạ Trọng Lan… đã đến mức kh muốn mặt ta.

Dạ Trọng Hữu cười cười gật đầu đáp ứng, quay lại vẫn th ta đang đứng đó, cảm th ánh mắt lóe lên: “Tấn vương phi nghỉ ngơi cho thật tốt, trẫm kh làm phiền nữa”

Dựa vào Thiên Chỉ hành lễ cung tiễn, ta cảm th toàn thân đang phát run, hại cả Thiên Chỉ xém chút nữa đứng kh vững.

Mộ Dao phía sau, lúc bước qua cánh cửa khẽ quay đầu ta, ánh mắt phức tạp kh ý gì, cuối cùng vẫn quay đầu rời .

Đột nhiên ta th sống mũi cay cay, Dạ Trọng Hữu chỉ cần vừa th Mộ Dao đã si mê, vì ta cố gắng nhiều đến vậy, vẫn tràn đầy địch ý và nghi hoặc với ta, Dạ Trọng Lan cũng kh muốn gặp ta. Lần đầu tiên trong đời ta cảm th ghen tị với Mộ Dao, ghen tị nàng bẩm sinh đã hào quang nữ chính.

“Tiểu thư, là vết thương quá đau nên hốc mắt đỏ kh?” Thiên Chỉ dìu ta nằm xuống giường, th gương mặt ta vội lo lắng hỏi.

“Đúng, đau” Ta nhắm mắt trả lời.

thân thể bị thương mà trái tim cũng trở nên yếu ớt thế này, ta cuối cùng… vẫn là vô tội.

Cắn răng kiềm chế kh sử dụng M Hãn dược nữa, vết thương vẫn chưa hề đỡ, âm thầm chịu đựng cơn đau ba bốn ngày sau mới thể xuống giường mà kh đụng đến vết thương.

M ngày nay Dạ Trọng Lan chưa từng đến một lần, ta cũng kh đoán được suy nghĩ của .

Trong truyện, sau khi Hoa Tướng thất thế, chuyện Hoa Khiết giả mạo mới bị Mộ Dao vạch trần, Dạ Trọng Lan ngay lập tức trực tiếp viết hưu thư đuổi . Bây giờ Hoa Tướng vẫn tồn tại, ta lại chủ động tự thú, theo lý thuyết, mặc kệ quyền thế sau lưng ta, vẫn là thái độ của ta là chính, kh nên tức giận như vậy.

Ta đã sai tìm m lần, viện cớ đang bận, kh thời gian hồi âm.

Ta kh khỏi nghĩ, là do ta tự thú quá sớm? Chắc là đối với Dạ Trọng Lan nên thẳng t một chút sớm hơn. Nhưng mạng của ta suýt chút nữa cũng dâng cho , còn chưa đủ ?

trong Tấn vương phủ đều cực kì biết trở mặt, th ta sau khi vì Dạ Trọng Lan mà bị thương, ngoại trừ ban đầu thì về sau kh đến viện của ta một lần nào nữa, bọn hon dần dần thờ ơ với ta hơn.

Nhưng ta cảm th tốt, nha đầu Thiên Chỉ kia vì tính tình trước đây nên hiện tại bị thiệt thòi kh ít, nàng đã bắt đầu học tính trầm ổn. Ta kh khỏi đau lòng thay nàng , chuyện này do ta làm liên lụy, mới khiến nàng trưởng thành nh đến vậy.

Nghe Thúy Trúc nói, Hoa phu nhân và Hoa Thâm đến thăm m lần đều bị cản lại, vốn muốn nói cho ra lẽ, chẳng biết Dạ Trọng Lan nói cái gì, cuối cùng bọn họ đều chán nản rời , kh còn đến nữa.

Ta đoán, kh chừng là mang chân tướng ta gả vào Tấn vương phủ ra để khống chế họ.

ều Hoa phu nhân vẫn thương xót nữ nhi của , kh đến được nhưng các loại dược liệu bồi bổ vẫn kh ngừng được chuyển tới. Mà cái tên đần độn Hoa Thâm kia cũng cách vài ngày lại sai đưa vài thứ tới, tất cả đều là đồ châu báu trang sức, đối với một tên c tử như mà nói, l lòng nữ nhân cũng chỉ những thứ này thôi. Mỗi lần như vậy ta đều trực tiếp ném vào một xó kh thèm tới.

An dưỡng xong cái thân thể này, ta kh ngồi im được nữa, dù bị bỏ hay là gì chăng nữa, ta cần tìm ra một phương hướng mới thể tiến hành.

Nếu bị hưu, ta sẽ thẳng về Hoa phủ, sẽ tự xưng là Th Đăng cổ Phật sống an tĩnh qua ngày, trực tiếp cầm bạc xuất phủ, ra ngoài hoàng thành sống một đời hưởng thụ sảng khoái.

Nếu là… kết quả khác, ta hoạch định lại đường của , kh thể lãng phí th xuân cả một đời ở đây. Nghĩ vậy ta bèn tới thư phòng của Dạ Trọng Lan, ngoài cửa Mộ Dao đang tr coi, nàng th ta lập tức cau mày.

“Ta việc muốn gặp Vương gia, làm phiền ngươi th báo một tiếng” Ta lịch sự mở miệng, lúc này kh thể đắc tội với nữ chính được.

Ánh mắt Mộ Dao ta kh còn hận thấu xương thấu tuỷ như trước nữa, nhưng vẫn kh thiện cảm: “Vương gia nói… kh gặp

Lời nói này thật thẳng t.

“Thế nhưng ta việc nhất định gặp Vương gia” Ta kh th khó mà nản.

Ánh mắt Mộ Dao rủ xuống, cúi đầu kh nói gì, vẫn kh động đậy chút nào.

Ta tiến thêm một bước, ánh mắt kinh ngạc của Mộ Dao, nói: “Mộ Dao, trước đây ta từng nói, nhiều sự lựa chọn kh là chủ ý của ta, nhưng ta sẽ kh bất cứ dã tâm nào với ngươi. Ta nợ ngươi, ta thề sẽ trả ngươi từng chút một, ngươi tin ta một lần được kh?”

lẽ khoảng thời gian ốm đau này khiến sắc mặt ta cực kỳ nhợt nhạt, ánh mắt Mộ Dao rõ ràng lay động, tràn đầy phức tạp. Nàng ta cắn môi, đang muốn mở miệng thì lại bị một giọng nói trầm thấp trong thư phòng ngăn lại.

“Ta đang xử lí việc c, kh gặp…

Mộ Dao sững sờ, liếc mắt ta một cái lại cúi đầu kh nữa.

Ta đưa tay đè lên vết thương trên ngực, cố gắng kh để th âm lớn đụng vào vết thương: “Thần Hoa thị, hôm nay đến đây xin tự nhận kết cục”

Nói xong ta cảm th vết thương bị tay đè vào trở đau, quả nhiên vẫn chưa khép miệng, vừa dùng lực đã th đau nhức. Mộ Dao ngạc nhiên ta, phảng phất như từ trước tới nay chưa hề quen biết, thủ vệ c trong viện cũng bỏ dáng vẻ tượng gỗ, quay đầu .

Đợi một hồi lâu, trong thư phòng vẫn kh th âm đáp lại, ta mở lời: “Mọi lời nói của thần đều là kết quả sau khi đã ngẫm nghĩ cẩn trọng, mong vương gia nghiêm túc suy nghĩ, thần về viện yên lặng chờ

Kh hồi đáp, ta xoay bước .

Trong vở kịch ngược tình, Hoa Khiết sẽ luôn đau khổ đứng ngoài chờ nam chính mở cửa, nhưng ta diễn mãi cũng kh được, mà ta cũng chỉ là một nữ phụ nhỏ bé, nên cũng kh muốn chịu giày vò chờ ở đây.

Ta đứng giữa nơi đ nói những lời này, để xem Dạ Trọng Lan bản lĩnh cả đời kh gặp ta hay kh.

Trên đường quay về viện, Thiên Chỉ và Thúy Trúc sau lưng ta, hốc mắt hai nàng đã đỏ cả lên, trong lòng ta th thật buồn cười, hai nha đầu ngốc này nhất định do ban nãy th ta bị từ chối mà nhận oan ức, cho nên mới buồn thay ta.

“Hai nha đầu ngốc, ta tự tính toán, các ngươi kh cần lo lắng, ta đường đường là thiên kim nhà thừa tướng, thể bị ta bắt nạt hay ?” Ta kh nhịn nổi an ủi bọn họ.

Chớp mắt đã đến cửa viện, ta muốn làm các nàng phân tâm: “Thúy Trúc, ngươi mang cho ta ít ểm tâm tới đây, kh dùng bữa sáng nên giờ thôi cũng th chao đảo

Thế nhưng kh nghe th tiếng đáp lời, ta nghi hoặc quay đầu, th Thúy Trúc mặt phiếm hồng lén phía cửa viện, dường như hoàn toàn kh nghe th lời ta nói. Ta theo ánh mắt nàng , th một tên binh phủ ăn mặc giống thiếu niên đang c giữ cửa viện.

Trên trán ta kh khỏi nổi gân x, thiếu chút nữa vừa nãy ta còn sợ nàng vì ta mà buồn bực, khuyên bảo tận tình lâu đến vậy, kết quả nha đầu này th trong mộng quên cả mẹ… Kh đúng kh đúng, là quên ta.

Trong lòng ta kh khỏi hiếu kì, bèn quan sát kĩ tên binh phủ kia một chút, kh tránh khỏi sững sờ. Khó trách tiểu nha đầu Thúy Trúc này động lòng xuân, tướng mạo của tên binh phủ này quả thật đẹp mắt.

Nam sinh nữ tướng, gương mặt đẹp đẽ kia chỉ sợ đều bị nữ tử ghen ghét. Chỉ là đôi mắt màu nâu kia mang m phần tàn độc, trái lại tăng thêm cho vài phần tuấn, cũng kh đến mức quá âm u.

Th ta đang dò xét, tên binh phủ kia ngước mắt ta một lúc, nhưng nh chóng quay , đôi tai đã phiếm hồng.

Ta kh khỏi cảm th tức cười, thằng bé vẫn chỉ là một tiểu hài tử thôi. Quay đầu dáng vẻ Thúy Trúc đang ngây ngốc, ta nhịn kh nổi thở dài một tiếng tiếp.

Chỉ là hình như cảm giác tên binh phủ này chút quen mắt, đến ngoài cổng viện, ta lại kh chịu nổi quay đầu thêm một lần. Đập vào mắt là sườn mặt nghiêng của , ta bỗng nhiên tỉnh ngộ, đây chẳng đỡ cho ta một nhát đao của gã bịt mặt trong lễ giỗ tổ đó ?

Bước từng bước dài đến trước mặt , nghiêng đầu . bị động tác đột ngột tiến tới này của ta làm cho giật , ngay đến cổ cũng đã đỏ ửng.

“Là ngươi , ngươi là đã cứu ta hôm lễ giỗ tổ ?” Ta nghiêng đầu mở miệng.

cúi đầu thật sâu mới mở miệng, th âm còn mang theo chút khàn khàn: “Bẩm… bẩm Vương…. Vương phi, là thuộc hạ”

lẽ đang trong thời kì đổi giọng, viện này cũng quá nhiều , từ trước đến nay ta chưa từng để ý .

“Ở đại ển quá hỗn loạn nên kh nghe rõ, ngươi tên là gì?” Ta lại hiếu kì hỏi.

“Thuộc hạ… tên Hoa, Nhung, Châu” đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu thẳng ta, trả lời từng chữ một với một dáng vẻ nghiêm túc.

“To gan, ai cho ngươi lá gan thẳng Vương phi…” Thiên Chỉ bên cạnh nghiêm nghị quát.

Ta đưa tay ngăn nàng quát lớn, tên binh phủ kia…. Ồ, Hoa Nhung Châu nh chóng cúi đầu, ta lại nói: “Vậy lần này ta sẽ nhớ kĩ, hóa ra chúng ta lại cùng họ, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

Hoa Nhung Châu ngẩng đầu ta một chút mới trả lời: “Thuộc hạ năm nay… mười sáu”

Đúng là tiểu bằng hữu, trong lòng ta thầm nghĩ. Ta đưa tay vỗ vai , cảm giác khẽ giật, lẽ là do căng thẳng. Ta nhẹ giọng: “Vậy ta lớn hơn ngươi bảy… tháng, một tuổi, ơn cứu mạng của ngươi ta sẽ ghi nhớ kh quên, sau này cố gắng nhé”

Suýt chút nữa đã lỡ lời nói ra tuổi thật của , ta quên mất Hoa Khiết mới mười bảy tuổi đầu.

“Vâng, Vương phi” Hoa Nhung Châu trả lời cực kì trịnh trọng, giống như ta đang giao cho làm một chuyện hệ trọng vậy, thật là, tuổi còn nhỏ dễ bị lừa.

MMC

Buổi tối, sau khi để nha hoàn gội đầu xong, ta khoan khoái bước lên giường, nhưng xoay qua xoay lại vẫn kh ngủ được, cuối cùng vẫn tự tìm ngọn đèn trên đầu giường, choàng tấm áo khoác ngồi dậy. Nghĩ kh cần gọi nha hoàn, ta cầm cây nến bắt đầu lục tung lên. Dù cũng kh ngủ được, chi bằng kiểm tra một chút vật phẩm của ta, những đồ trang sức Hoa Thâm đưa tới m ngày qua hình như đắt tiền, để mai đem đổi thành bạc gom tiền đã.

Thình lình nghe th một th âm: “Nàng đang tìm gì vậy?”

“Thu dọn hành lý” Ta vô thức trả lời, ơ mà, tự dưng cảm giác kh đúng.

Vừa quay đầu lại đã th Dạ Trọng Lan một thân áo đen đứng dưới ánh nến, khuôn mặt còn đen hơn cả đêm khuya.

Tay ta bị dọa đến nỗi run một cái, ánh nến cũng theo gió tắt lịm, trong bóng tối chỉ còn sự yên tĩnh.

“Đốt đèn lên” Th âm của Dạ Trọng Lan kh rõ đang vui hay buồn.

Ta khóc kh ra nước mắt, nửa đêm nửa hôm, tên này muốn dọa c.h.ế.t hay ? Vừa nãy ta mới để đá lửa ở giữa mặt bàn, hiện tại trước mắt ta đen đến nỗi giơ tay lên cũng đếm kh đủ năm ngón.

Hoa Khiết chút giống ta, bị chứng quáng gà mức nhẹ.

kh th” Ta cầm cây đèn, thật thà đứng co chỗ tủ trang sức, nhỏ giọng đáp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-12.html.]

Đợi một lúc lâu sau mới nghe th tiếng bước chân, âm th cách ta ngày càng gần. Đèn trong tay đột nhiên bị đoạt l, ta như một kẻ ngốc kh dám thở mạnh, ngây ngốc vào bóng tối.

Nghe tiếng đá lửa ma sát, một tia lửa lóe lên, sau đó đốt ngọn đèn, ta th gương mặt Dạ Trọng Lan vẫn kh thay đổi. Quả nhiên, nam nhân này lúc yêu ngươi là một bộ mặt, kh yêu ngươi nữa lại là bộ mặt khác.

lại quay về bàn, đặt ngọn đèn xuống, kh nói dù chỉ một chữ.

Ta căng thẳng kh biết nên làm thế nào, tên này lại tới đây lúc nửa đêm chứ? Khoảng thời gian này thật sự kh thích hợp để nói chuyện chính sự.

Cuống quít trong giây lát, ta vẫn kh động tĩnh, bắt đầu hỏi: “Vương gia đến đây, đã nghĩ kĩ vấn đề ban sáng chưa?”

Khuôn mặt Dạ Trọng Lan dưới ánh nến lộ ra vẻ thảng thốt bất định, chỉ là th âm kh một tia gợn sóng: “Nàng nghĩ ta sẽ đuổi nàng xuất phủ nên mới thu dọn hành lý bây giờ ?”

Ta đảo mắt vòng vòng mới mở miệng: “Chuyện kh như vương gia nghĩ, là do kh ngủ được, đột nhiên nhớ lúc đang dưỡng bệnh trưởng đưa nhiều đồ trang sức tới, chưa từng xem qua, giờ nhớ ra mới tr thủ l ra ngắm lại”

Dạ Trọng Lan rõ ràng kh tin ta: “Sau này đừng ng cuồng phỏng đoán tâm tư của bản vương”

Ha ha, lại một tên thích l “Bản vương” ra dọa .

Kh đúng, ta đã xin tự nhận l kết cục , làm gì còn sau này?

Trong lúc ta đang nghi hoặc lại nghe Dạ Trọng Lan nói: “Những ngày qua ta một vấn đề nghĩ kh ra, nàng cứu ta ở lễ giỗ tổ, chỉ để l c chuộc tội, nh chóng rời khỏi Tấn vương phủ ?”

Ta kh khỏi giật , tên Vương gia này cũng quá th minh , mặc dù trong đêm tối kh th rõ biểu cảm, thế nhưng ta vẫn bày ra vẻ mặt đau lòng: “ vương gia lại nói thần như vậy? Thần một lòng yêu thương , trời đất chứng giám, chỉ là lúc trước khoảng thời gian do chấp niệm quá sâu nên mới lầm đường lạc lối, hiện giờ nghĩ th suốt được , dĩ nhiên muốn rời …”

“Nếu nàng đã thâm tình như vậy, Bản vương sẽ thành toàn cho nàng ở lại”

Một câu cứng ngắc của Dạ Trọng Lan làm lời thổ lộ ta đang định nói tiếp nghẹn lại nơi cổ họng, ta… Hoàn toàn ngược lại ?

Ta miễn cưỡng mở miệng: “Như vậy được, thần đã biết tội, gánh chịu hậu quả là chuyện đương nhiên…..”

Khóe miệng Dạ Trọng Lan cong cong, vẽ ra vẻ mặt cười như kh cười: “Biết sai thì tốt, nàng vì cứu ta suýt chút nữa mất mạng, ta cũng kh vong ân bội nghĩa, lương thực trong Tấn vương phủ thể nuôi một nhàn rỗi”

Ý gì đây?

Chẳng lẽ đang nói cả nửa đời sau ta bị vây trong khu viện nhỏ này sống cô độc đến cuối đời ?

Ta kh muốn đâu, ta còn một đống tiền lớn, còn một đống mỹ nam cổ đại nữa kìa!

Chẳng lẽ giờ ta lại thừa nhận bản thân chỉ vì muốn rời Tấn vương phủ nên mới cứu , hơn nữa chỉ vì ta kh đẩy nổi nên mới bị trúng mũi tên, như vậy sẽ kh cần nhớ tới cái ân tình này nữa?

Dạ Trọng Lan tựa như đoán được suy nghĩ của ta, mở lời trước: “Hoa Tướng quyền thế ngập trời, ta còn cho Hoa phủ chút tình mọn. Nếu nàng đã muốn l c chuộc tội, thì hãy thật thà ở nơi hậu viện sống qua ngày

Hoa Tướng?

Vậy ta để Hoa Tướng rơi đài chẳng kh khiến lưu lại chút tình mọn ?

Suy nghĩ vừa bật ra khiến ta tự tát chính tội vạ miệng, bây giờ Hoa Tướng mà rơi đài, chỉ sợ ta sẽ càng thảm hại hơn.

Đang muốn nói vài câu, Dạ Trọng Lan đã đứng dậy rời , một chút thời gian cũng kh cho ta kịp nói.

Càng quá đáng hơn chính là, còn thổi tắt ngọn đèn!!!!

“Vương…. vương gia?” Ta ôm hi vọng mong m cất lời: “ kh th gì”

Nhưng chờ trong giây lát cũng kh l một chút âm th, ta kh nản lòng nói tiếp: “Vương gia, thật sự kh th gì hết”

Vẫn kh tiếng đáp lời.

Ta hít sâu một hơi, bắt đầu chậm chạp sờ soạng, dựa vào trong trí nhớ muốn về giường. Nhưng lại một lần nữa kh biết thứ gì đập vào đầu gối, lần thứ ba đụng vào đồ đạc, ta rốt cuộc kh nhịn được khẽ chửi thầm: “Dạ Trọng Lan, cái loại vong ân bội nghĩa, đồ vô nhân tính”

Hồi lâu mới mò lên đến giường, ta thở phào một hơi, đầu gối này sang ngày mai sẽ bầm tím cho xem.

Một trận gió thổi đến, ta nằm trên giường th cửa sổ còn mở, ánh trăng lành lạnh hắt vào phòng.

Kì thật, vừa nãy ta nhớ đã đóng cửa sổ mà.

Sáng sớm, đang ôm chiếc giường thân yêu đã nghe th bên ngoài tiếng cãi vã.

“Thiên Chỉ!” Ta nổi cáu quát to.

Chợt th Thiên Chỉ mắt đỏ hoe bước vào, tr như đang uất ức.

vậy?” Ta nhíu mày hỏi.

“Vương phi, vừa thị vệ Viên Phong bên cạnh vương gia đến đây, nói là… muốn…” Thiên Chỉ cúi đầu lắp bắp, giọng nói tràn đầy căm giận.

“Nói rõ ràng ra” Ta lại nhíu mày nói.

“Viên Phong nói, vương gia muốn l lại con dấu quản lý việc trong phủ” Thiên Chỉ vừa nói vừa nức nở, suy cho cùng vẫn chỉ là một tiểu cô nương: “Thương thế vương phi còn chưa lành, vương gia chẳng những kh niệm ân tình, mà còn… còn…”

Ta giơ tay lên day huyệt thái dương, nói: “Đưa cho !”

Ta kh thèm tham một phân tiền nào của Tấn vương phủ, vậy nên từ trước đến nay vẫn luôn giao cho bên dưới hỗ trợ xử lý, con dấu này l lại hay kh, với ta mà nói kh khác nhau là m.

“Nhưng vương phi… vương gia… ngài thể…”

Th Thiên Chỉ vẫn kh phục, ta thở dài nói: “Thiên Chỉ, vương gia đã biết… chân tướng việc năm đó ở lăng, biết cả mưu kế của ta hòng gả vào vương phủ…”

Khuôn mặt Thiên Chỉ lập tức trở nên tái nhợt, cuối cùng vẫn kh nhịn được lẩm bẩm: “Vương phi vì vương gia mà suýt chút nữa mất mạng, kh thể tuyệt tình như vậy được chứ!?”

Thiên Chỉ là nha hoàn của ta, tất nhiên nàng luôn đứng trên góc độ của ta nhận mọi thứ, nên mới th Dạ Trọng Lan m.á.u lạnh quá đáng, kh màng ân tình. Nhưng nếu đặt vào vị trí của Dạ Trọng Lan, Hoa Khiết lừa dối lâu như vậy, còn giở thủ đoạn khiến thật sự yêu suýt nữa chịu cảnh biệt ly, thể kh hận?

Thiên Chỉ bất đắc dĩ giao quyền quản lý vương phủ cho Viên Phong, sau đó ta mới hiểu thấu cái gì gọi là tình nóng lạnh.

Trong viện này hạ nhân th gió thổi sai hướng, dần dần tâm chuyển hướng về nơi khác, đến lại , viện của ta vắng vẻ lạ thường, chỉ còn bốn Thiên Chỉ, Thúy Trúc, Ngân Hạnh và Lý ma ma. Đúng , còn một phủ binh tên Hoa Nhung Châu kia nữa, lẽ do tuổi còn trẻ chưa trải sự đời, nên vẫn c giữ trong viện của ta, kh ý định rời . Viện ít , ta lại cảm th tốt, đỡ việc ngày ngày kẻ ở, đến cái tên ta còn kh nhớ rõ.

Dạ Trọng Lan vẫn chưa hạn chế tự do của ta, vậy nên sau khi vết thương lành ta thể tự do ra vào, xem ra đang coi ta là vô hình. Đồ ăn thức uống của ta vẫn ngon lành đầy đủ, dù nữa sau lưng ta vẫn còn hậu thuẫn lớn là Hoa Tướng, hạ nhân dù th ta bị thất sủng nhưng cũng kh dám quá khắt khe.

Cuộc sống th thản an yên lành ta suýt chút nữa muốn sống nửa đời sau như thế, kh rời khỏi Tấn vương phủ nữa. Nhưng ta kh thể cả đời này theo Dạ Trọng Lan, th xuân còn dài, ta muốn ra ngoài ngao du thiên hạ, tìm một nam nhân thật lòng yêu thương.

Vì vậy ta bắt đầu trù tính hướng mới, bây giờ kh cần lo sợ tính mạng bị đe dọa nữa, vậy nên cứ cố tình tự tìm đường c.h.ế.t thôi, để Dạ Trọng Lan tức đến độ kh thể kh tống cổ ta .

Vừa hay thái hậu triệu kiến ta, ta kh chờ đợi thêm được nữa tiến cung ôm đùi. Mới ra khỏi viện đã nghe th tiếng Hoa Nhung Châu gọi ta, ta để Thiên Chỉ ra trước sắp xếp ổn thỏa xe ngựa, còn qua chỗ . Hoa Nhung Châu đưa hai tay ra, trong lòng bàn tay một hộp gỗ hình vu, ta nghi hoặc nhận l, mở ra xnàng, là một chiếc vòng tay bạc.

Lại là cái tên c.h.ế.t dẫm Hoa Thâm phá gia chi tử! Nói bao nhiêu lần vẫn kh nghe, lúc nào cũng tặng trang sức, cứ trực tiếp cho ta tiền tốt hơn nhiều kh. Đóng hộp lại, ta đặt lại vào tay Hoa Nhung Châu.

sửng sốt, đôi mắt màu nâu ngơ ngác ta, ta nói: “Sau này nếu Hoa Thâm phái tặng đồ qua đây, ngươi cứ thay ta trả lại, cứ nói ta kh hứng thú với m cái này”

Xoay chuẩn bị , chợt nghe th Hoa Nhung Châu hấp ta hấp tấp gọi: “Vương phi, đây kh trang sức bình thường”

Ta quay đầu, th l vòng tay từ trong chiếc hộp, ấn vào chỗ nhô ra trên chiếc vòng, sau đó xoay một cái.

“Két két” một tiếng, vòng tay đã biến thành một con d.a.o nhỏ tinh xảo, ước chừng dài khoảng 10cm, rộng chừng một ngón tay.

Hai mắt ta tỏa sáng, đón l thứ đồ kh biết nên gọi là vòng tay hay d.a.o nhỏ từ trong tay .

“Hoa Thâm cuối cùng cũng trưởng thành , tìm được thứ mới mẻ như vậy nữa” Ta ngạc nhiên mở miệng.

Con d.a.o này kh lớn, nhưng vừa nặng vừa tinh xảo, kh biết sắc kh, ta đưa ngón tay ra chạm thử vào lưỡi dao. Cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, ta ngẩng đầu, chống lại đôi mắt tràn ngập lo lắng của Hoa Nhung Châu, nói: “Vương phi cẩn thận, con d.a.o này tuy nhỏ nhưng sắc lắm”

“Sắc thế cơ à…” Ta thử cầm d.a.o gọt thử hộp gỗ, lời còn chưa nói hết hộp gỗ đã bị gọt một góc, đúng là cắt sắt như bùn, cắt y như cắt đậu hũ vậy.

Ta nhịn kh được gọt thêm vài cái nữa, hộp bị xéo thành m phần ta mới dừng lại, càng ngày càng thích thứ đồ tinh xảo này mất .

“Về nói với Hoa Thâm… nhầm, ca ca ta, nói ta thích món đồ này” Ta yêu thích kh nỡ bu tay nói, ấn tượng với Hoa Thâm cũng tốt thêm đôi chút, xnàng ra kh hoàn toàn là kẻ đần độn ngu si.

Chống lại đôi mắt xinh đẹp màu rám nắng của Hoa Nhung Châu, dường như lộ ra vẻ hài lòng.

Đột nhiên nhận ra vẫn còn nắm cổ tay ta, tức khắc khuôn mặt đỏ bừng, hốt hoảng quỳ xuống: “Thuộc hạ…”

“Đừng làm m thứ vô dụng kia” Ta giơ tay kéo đang chuẩn bị quỳ xuống: “Nào, giờ dạy ta cách biến nó trở lại thành vòng tay”

Thao tác này cũng đơn giản, chỉ cần đè xuống chỗ nhô ra kia lần nữa, xoay theo hướng ngược lại là nó lại trở về thành một chiếc vòng tay bình thường. Đúng là đồ tốt. Th Hoa Nhung Châu vẫn cúi thấp đầu tựa một đứa trẻ thành thật ngoan ngoãn, tâm ta nảy một cái, ta cũng nên bồi dưỡng của thôi.

“Trong viện của ta cũng chẳng gì quý giá để c chừng, hiện tại ta đang chuẩn bị tiến cung, thiếu một hộ vệ” Ta nỗ lực nói giọng cho thật giống một mẹ hiền: “Hay là ngươi đánh xe ngựa cho ta nhé?”

Hoa Nhung Châu ngẩng đầu kinh ngạc ta, ta tiếp tục cười hiền như một mẹ già, mặt lại đỏ bừng, ánh mắt sáng quắc: “Thuộc hạ… tuân lệnh”

Nếu ta đã quyết định rời khỏi Tấn vương phủ, bên trên là thái hậu, bên dưới là thị vệ của Tấn vương phủ, ta đều khai th quan hệ.

Đến hoàng cung, đang cúi đầu theo thái giám dẫn đường, đột nhiên thái giám trước mặt chạy mất.

Ta chau mày, Thiên Chỉ bên cạnh khẩn trương mở miệng: “Vương phi…”

Ta giơ tay ý bảo nàng kh cần hoang mang, ta được mời vào đàng hoàng, sẽ kh dám trắng trợn gài bẫy ta.

Một lát sau, con đường phía trước thoáng hiện một bóng màu vàng, Dạ Trọng Hữu mặt mày như hoa nở mùa xuân xuất hiện.

“Trùng hợp thật đ, Tấn vương phi”

Ta mỉm cười hành lễ, trong lòng thầm mắng, trùng hợp con khỉ!

thể ở hoàng cung to gan sắp xếp như thế, trừ ra thì còn ai nữa.

“Vừa hay trẫm cũng muốn qua chỗ mẫu hậu, cùng !” Dạ Trọng Hữu hơi nghiêng , ta chầm chậm theo sau.

Lý c c bên cạnh kh để lại dấu vết ngăn Thiên Chỉ phía trước, kéo giãn khoảng cách, ta biết chuyện muốn nói với ta.

“Vết thương của ngươi đã khá hơn chút nào chưa?” Quả nhiên vừa mới tách hạ nhân ra, Dạ Trọng Hữu đã nói: “Hôm đó ở Tấn vương phủ vướng hoàng nên trẫm vẫn chưa kịp hỏi kĩ ngươi”

còn muốn hỏi kĩ thế nào nữa?

“Hồi bẩm hoàng thượng, thần phụ đã kh còn gì đáng ngại” Ta quy củ trả lời.

Bước chân Dạ Trọng Hữu chợt dừng lại, ta làm bộ kh biết gì tiếp, lại nói: “Ta th ngươi vẫn chưa hết giận, ngươi vẫn cảm th trẫm lúc nào cũng thăm dò ngươi ?”

Đầu ta cũng kh thèm ngẩng: “Hoàng thượng minh, thần phụ nào dám”

“Là kh dám, chứ kh là kh tức?” Giọng nói Dạ Trọng Hữu nghe kh th tức giận, dường như còn chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng: “Ta đảm bảo với ngươi, từ nay trở quyết sẽ kh tùy tiện suy đoán ngươi nữa, ngươi thể nguôi giận được kh?”

Kịch bản gì lộn xộn thế này?

Ta kh nhịn được nữa, nghiêng đầu liếc mắt Dạ Trọng Hữu. cười vô cùng chân thành, khóe miệng ta giật một cái, nói nhầm đối tượng thì ?

“Hoàng thượng để tâm chuyện gì đều lý, nào dám coi là suy đoán?” Ta tiếp tục nói lời khách sáo.

Đánh qua đánh lại với m trận, lần nào kh làm ta tức c.h.ế.t kh? Để bảo toàn sự an nguy của , ta cứ giả vờ làm phụ nhân sợ hãi mọi thứ là được.

“Thôi được , vẫn còn nhiều thời gian. Hình như bây giờ ta mới ra…” Dạ Trọng Hữu kh dây dưa đề tài trước nữa, ên ên khùng khùng nói một câu.

nói thêm, hôm vương phi nói một câu, ta càng nghĩ càng th đạo lý” Dạ Trọng Hữu đánh trống lảng kh để lại chút dấu vết.

Nhưng mà… Lại nữa, nói chuyện với mệt tim thật sự, vòng và vòng vèo, nhưng ta kh dám kh đáp lời.

“Thần phụ ngu , kh biết đã nói sai gì ?”

Dạ Trọng Hữu thở dài: “Đã bảo kh nghi ngờ ngươi nữa mà, ngươi đừng dè dặt nữa”

Ta kh nói gì, quỷ mới tin ngươi.

Dạ Trọng Hữu chắp hai tay sau lưng, kh dừng bước chân nói tiếp: “Ngươi nói tính mạng chỉ một, vậy nên mọi chuyện kh được l tính mạng ra đánh đổi, đạo lý này ngươi nghĩ lại cho thỏa đáng

Ý gì? L tính mạng ra uy h.i.ế.p ta?

Vị hoàng đế này đúng là ăn no rỗi việc, ngày ngày thích giở chiêu trò mánh khóe, uổng cả khuôn mặt như gió mùa xuân của , thì ra sự dịu dàng chỉ dành cho một nữ chính.

Th sắc mặt ta kh tốt lắm, Dạ Trọng Hữu hơi sững sờ một lúc, bước chân chậm lại, nói: “Ý của ta ngươi…”

Vừa hay dến cung thái hậu, ta bước từng bước thật dài trước ném ở phía sau.

Lý c c đang ngăn Thiên Chỉ, bọn họ ở khoảng cách kh gần phía sau, ta những hành vi vượt khuôn phép, bọn họ cũng kh th.

Sau khi xuyên qua ta nhường nhịn đủ ều, lần này thật sự kh muốn nghe Dạ Trọng Hữu nói thêm một câu vòng vo nào nữa, ai mà kh biết giận, ta cũng kh tin bây giờ dám lôi ta ra ngoài c.h.é.m đầu.

Đi nh đến ện thái hậu, thái hậu th ta lập tức làm ra vẻ tức giận: “Nha đầu này đúng là kh hiểu chuyện, võ c của Lan nhi tốt như vậy, làm gì đến lượt con lao ra, đang đâu nằm trên giường lâu như vậy, để ta trong cung chờ đợi trong lo lắng””

Rõ ràng là khuôn mặt hờn dỗi, nhưng trong đáy mắt vẫn lộ rõ vẻ quan tâm, trong lòng ta d lên chút ấm áp. Ngồi bên cạnh bà, cười l lòng nói: “Mẫu hậu dạy lắm, là thần quá lỗ mãng”

Th ta chủ động nhận lỗi, khuôn mặt Thái hậu cũng dãn ra, kéo tay ta: “ con này, gầy thế này , trước đây ta vẫn nghĩ do sức khoẻ của con kh tốt, bây giờ lại gầy thành thế này, mai sau làm thể sinh con cho Dạ Nhi đây”

Nụ cười của ta đ cứng lại, lẽ nào các trưởng bối đều thích thúc giục chuyện kết hôn sinh nở hay ?

Họ kh khác biệt qua các thời đại à?

Đang do dự nên nói với bà chuyện giữa ta và Dạ Trọng Lan hay kh thì giọng Dạ Trọng Hữu vang lên: “Mẫu hậu thiên vị quá. Con vào đây đã lâu vậy , như kh tr th con vậy?”

Th con trai đến, nụ cười trên mặt Thái hậu càng nồng đậm, nhưng miệng kh lưu tình nói: ”Con còn kh biết xấu hổ mà nói à, hiện tại con vẫn chưa con cái, ta thể kh đặt kì vọng lên Dạ Nhi được đây”

Bà nói xong còn vỗ vỗ lên tay ta…. Mà ta, một chưa yêu đương bao giờ, tại lại ngồi ở đây bàn bạc với họ việc sinh con đẻ cái?

Dạ Trọng Hữu vẻ cũng bất lực, ngoan ngoãn ngồi xuống kh nói nữa, Thái hậu lại quay đầu nói với ta: ”Bị bệnh lâu như vậy cũng kh gửi thư cho ta, báo hại ta suýt chút nữa phái thái y qua xem cho con đ

Ta nhíu mày Dạ Trọng Hữu, mặt hiện ra vài phần lúng túng.

Mới đầu là nào nói thái hậu lo lắng cho ta mới bảo phái thái y đến khám bệnh? Đúng là tự vả vào mặt một cái, thái hậu nào hay biết chuyện này.

“Là do thần mệt quá, lần sau nhất định sẽ kh như vậy nữa” Ta vờ như kh biết trả lời Thái hậu, vạch trần Dạ Trọng Hữu cũng chẳng ích gì, mọi ai ai chẳng biết, xé lớp mặt nạ đó ra?

“Con còn dám lần sau?” Thái Hậu gõ nhẹ lên đầu ta một cái: “ con cảm th cái mạng già của ta sống lâu quá kh?” Ta vội vàng xin dung thứ, an ủi nửa ngày mới dỗ dành được lão thái thái này nguôi cơn giận.

Ngày trước tuy thái hậu chút gần gũi với ta nhưng vẫn khoảng cách, kh giống như hôm nay, quan tâm lo lắng như một nhà. Xem ra việc đỡ mũi tên cho Dạ Trọng Lan đã khiến bà thay đổi cách về ta, cảm th ta thật lòng yêu thương Dạ Trọng Lan. Cho nên những thủ đoạn trước kia của Hoa Khiết bà sẽ kh để trong lòng, chỉ nghĩ rằng nữ nhân bình thường khi quá yêu một mới phạm sai lầm.

Trò chuyện với thái hậu một lúc lâu, th sắc trời đã muộn, ta cáo từ ra về, vừa dứt lời Dạ Trọng Hữu cũng lên tiếng: “Thời gian kh còn sớm, nhi thần cũng kh làm phiền mẫu hậu nghỉ ngơi nữa”

Ta vừa nói muốn , cũng theo, quá lộ liễu đ? thôi là biết lại muốn kéo ta cãi nhau .

Một th minh như thái hậu đương nhiên cũng ra, l mày bà cau lại, nhưng kh ngăn cản. Ta đành cùng Dạ Trọng Hữu một trước một sau ra khỏi cung thái Hậu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...