Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Ta ngoan ngoãn bước tới.

Sau khi đến gần, Thái hậu đột nhiên nắm l tay ta, từ cổ tay ta l ra một chiếc vòng bạch ngọc, đeo vào cổ tay ta nói: “Cái này là tiên đế ban cho ta, nay ta tặng cho ngươi.”

Ta sửng sốt, vội vàng từ chối: “ thần dám…”

Nhưng mà, ta còn chưa kịp rút tay ra, đã bị Thái hậu giữ chặt, nói: “Ta biết ngươi là một đứa trẻ hiểu chuyện, ều… Ta đã đưa cho ngươi, ngươi cứ việc nhận l .”.”

Khi ta ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt đầy ý tứ sâu xa của Thái hậu, tim ta đập loạn nhịp. Bàn tay nhăn nheo của bà vỗ nhẹ vào mu bàn tay ta, như vỗ vào lòng ta thêm nặng trĩu.

Đây là một sự quan tâm, nhưng cũng là… một lời cảnh cáo, quả nhiên, chuyện rơi xuống nước vừa kh hề đơn giản như vậy.

“Ý tốt của Thái hậu nương nương, Tấn Vương Phi cứ nhận l .” Trọng Hi Vũ ở một bên cất lời.

Ta kh còn lựa chọn nào khác ngoài việc cúi đầu đáp lại, rõ ràng là ta cảm th những ánh mắt khác đang chằm chằm vào , khiến sống lưng ta rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Ăn bữa trưa trong sự sợ hãi, cho đến khi rời cung Thái hậu kh nói thêm lời nào.

Trong xe ngựa.

Trọng Dạ Lan đột nhiên nói: “A Thiển hôm nay vẻ khá được lòng Thái hậu, ta chưa bao giờ th Thái hậu đối xử với nàng như vậy.”

Ta sửng sốt, ều này nghĩa là luôn biết Thái hậu kh thích ta, cho nên mới chú ý hôm nay Thái hậu đối đãi với ta tốt hơn.

Vốn tưởng rằng lúc trước th ta bị Thái hậu giáo huấn, chẳng qua là bởi vì kh biết Thái hậu ác ý đối với ta, thì ra đều biết.

là th sự chênh lệch, quả nhiên bởi vì là nữ hai, vì thỏa mãn sự ghen ghét độc giả, mọi việc đều tự thân vận động.

Mặc dù Trọng Dạ Lan luôn nói rằng ta yêu Hoa Thiển, nhưng rõ ràng là từ các chi tiết ta th được ều gì đó kh ổn.

Bây giờ ta ngày càng cảm th rằng việc Hoa Thiển bị bôi đen hoàn toàn là do thái độ của Trọng Dạ Lan.

Bình tĩnh đối mặt với ánh mắt thăm dò của , ta cố nén sởn da gà, nhẹ giọng nói: “Hẳn là bởi vì Vương gia, Thái hậu yêu cây nên yêu cả cảnh* vậy nên mới yêu thích thần một chút.”

lẽ Trọng Dạ Lan đã nhận ra lỡ lời nên kh hỏi thêm mà chỉ cười, nắm tay ta an ủi: “ như vậy được, A Thiển tốt như vậy, hẳn là đã hiểu được nàng .”

Mu bàn tay ta cứng đờ, ta cố hết sức kiềm chế, kh bu tay ra, nở một nụ cười bạch liên hoa tiêu chuẩn.

Bước thứ hai trong chiến lược cứu mạng của nữ phụ độc ác: Chịu đựng những ều mà bình thường kh thể chịu đựng được.

5.

Sau khi trở về Tấn vương phủ, Trọng Dạ Lan vẫn đến thư phòng làm “c việc” như thường lệ, nên ta trở về phòng để nghỉ ngơi, dù trải qua một ngày trong cung với sự sợ hãi thực sự mệt mỏi.

Chỉ là kh muốn ta thoải mái như vậy thôi.

“Vương phi, trời đã khuya, Vương gia còn chưa tới, lão nô đã chuẩn bị một ít c bồi bổ cơ thể, Vương phi nương nương kh mang mời Vương gia ?”

nói chuyện là Lý ma ma, ma ma hồi môn của ta, bà trung thành với phu nhân Hoa tướng, tức là mẫu thân của Hoa Thiển.

Nói là dâng c, nhưng rõ ràng là cầu sủng, ta sốt ruột: “Vương gia bận c sự, kh nên qu rầy.”

Nghe ta nói xong, Lý ma ma lập tức lộ ra vẻ oán hận, nói: “Vương phi kh hiểu , đêm tân hôn Vương gia kh về phòng, nếu bây giờ còn ở nơi khác, những khác biết sẽ chê cười Vương phi đó.

Khi Vương phi còn ở Hoa gia, để ý việc thu phục trái tim nam nhân. Sau khi thành thân lại mất cảnh giác ? biết đ…”

“Ta dâng, ta dâng!” Th Lý ma ma nói năng kh ngớt, ta vội tỏ ra yếu thế.

Lý ma ma gật đầu hài lòng ta rời với vẻ mặt “khích lệ”.

Đi cùng với Thiên Chỉ, ta kéo cơ thể mệt mỏi của đến thư phòng.

Vừa bước vào thư phòng, ta đã th Trọng Dạ Lan đang viết gì đó bằng bút l, khi th ta đến, ta đặt bút xuống và hỏi: “Tại A Thiển lại đến đây?”

Ta ra hiệu Thiên Chỉ bưng c tới, nói: “Nghe nói Vương gia bận chính sự, cho nên đặc biệt sai nô tỳ làm chút c bổ, Vương gia uống xong nhất định sẽ bớt mệt mỏi.”

“Đa tạ ý tốt của nàng.”

Dừng một chút, Trọng Dạ Lan lại nói: “Hôm nay Hoàng thượng lại giao cho ta một việc, m ngày nay chỉ sợ việc bận…”

Đây là một cách nói hoa mỹ rằng kh thể tới bồi ta, thật là tốt, ta lập tức nói hiểu rõ:

“Kh , Vương gia bận chính sự, ta kh qu rầy .”

Thiên Chỉ ở một bên đột nhiên lộ ra vẻ mặt hận sắt thép giống như Lý ma ma vừa , Trọng Dạ Lan kh ngờ rằng ta lại rời nh chóng và đột ngột như vậy, ta sững một chút nói:

“Ta… Ta kh ý đuổi nàng .”

“Ta đưa c xong sẽ . Vương gia chú ý thân thể, ta về phòng trước.”

Trước khi ta kịp phản ứng, ta đã vội vã ra khỏi thư phòng.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, bây giờ cuối cùng ta cũng thể trở về và nghỉ ngơi thật tốt.

……”

“Đừng nói nữa.” Giọng nói của Thiên Chỉ vừa mới vang lên đã bị ta ngắt lời, ta kh muốn nghe giảng nữa.

Sau khi về đến nhà, Lý ma ma th ta trở về một , lập tức lộ ra vẻ do dự, còn ta chỉ giả vờ như kh th.

Tắm rửa xong, Thiên Chỉ cầm theo một d sách quà tặng màu đỏ: “Vương phi xem qua, đây là d sách quà về lại mặt.”

Những bàn tay chải tóc dừng lại. Nhân tiện, cổ xưa cũng phong tục “ba ngày lại mặt”. Nhắc mới nhớ, ta sắp gặp nhân vật phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết, phụ thân của Hoa Thiển, Hoa tướng đương triều.

Làm phản diện, nhất định sẽ kh kết cục tốt đẹp, càng kh thể khiến Hoa tướng trở về chính đạo, ta chỉ thể bày kế để tay ít bị v bẩn hơn, để sau này khi sa sút, tội ác phạm sẽ kh nghiêm trọng đến mức liên lụy những trong tộc.

Suy cho cùng, bây giờ ta cũng là thành viên của Hoa gia, nếu như vậy ta sẽ mất tất cả.

Ngày thứ ba sau khi thành thân là ngày lại mặt, ta đã bị Thiên Chỉ kéo ra khỏi giường vào sáng sớm.

xưa thật sự chăm chỉ như vậy ? Trời vẫn còn chưa sáng nữa.

Sau khi thu dọn nửa tiếng, Trọng Dạ Lan xuất hiện, sau khi cùng nhau ăn sáng xong, chúng ta cùng nhau lên xe ngựa ra ngoài.

Tuy nhiên, khi xe ngựa được nửa đường, một lính c bất ngờ gõ cửa xe ngựa và thì thầm ều gì đó vào tai Trọng Dạ Lan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-4.html.]

vào đôi mắt rõ ràng mơ hồ của Trọng Dạ Lan, ta lập tức nhớ ra trong tiểu thuyết một đoạn, Mộ Dao thừa lúc Trọng Dạ Lan với Hoa Thiển về lại mặt, trốn khỏi Tấn Vương phủ, suýt nữa thì bị quan binh bắt , may là Trọng Dạ Lan đến kịp thời.

Nghĩ đến đây, ta nói: “Vương gia, việc gì thì cứ làm trước . Ta về trước, đợi ngài ở Hoa gia.”

“Thế làm mà được?”

Khi ta nói câu này, đôi mắt ta rõ ràng đang run rẩy.

Trong lòng ta thở dài, nhưng vẫn bày ra vẻ mặt lãnh đạm:

“Thần sẽ nói dối một chút, Vương gia nhất định đến ngay nhé.”

Sau khi Trọng Dạ Lan cân nhắc, ta vẫn xin lỗi ta và rời , Thiên Chỉ bên ngoài xe ngựa đã tức giận vì hành động của ta.

Là đại nha hoàn bên cạnh Hứa Thiên, tính tình nữ nhân này trong tiểu thuyết đương nhiên là tàn nhẫn, nhưng nàng vẫn trung thành với ta, vì vậy nàng kh đến mức hết thuốc chữa.

Cỗ xe đột ngột dừng lại khiến ta loạng choạng suýt lăn ra ngoài.

Vừa ngồi xuống, liền nghe đến th tiếng mắng chửi giận dữ của Thiên Chỉ:

“Tên ăn mày này từ đâu tới, dám chặn xe ngựa của Tấn vương phủ, ngươi muốn c.h.ế.t ? ”

…Đây thực sự là phong cách của một phản diện.

Ta nghe th giọng nói của một đàn trung niên xu nịnh từ bên ngoài xe ngựa:

ăn xin này đã l trộm tiền của tiểu nhân, sau đó hoảng sợ chạy va vào xe ngựa của ngài, bây giờ ta sẽ đưa ta ngay.”

Sau đó là một tràng đ.ấ.m đá còn tiếng kêu rên truyền đến.

Giọng nói của Thiên Chỉ lại vang lên, lẽ là do cô khó chịu trước vị sự ra của Trọng Dạ Lan, nên cô nói năng càng bất lịch sự hơn:

“Nên tránh xa ra, đừng để xe ngựa của chúng ta bị v bẩn.”

Những âm th xu nịnh từ bên ngoài truyền vào, nhưng kh lời cầu xin tha thứ nào cả.

Ta thở dài, Thiên Chỉ này vẫn còn trẻ, bởi vì Hoa Thiển trước đó cũng những thói quen xấu, nàng tr giống y như kẻ phản diện chuyên bắt nạt khác trên TV. Nhưng vì lòng trung thành của nàng , ta nguyện ý giúp nàng cải tà quy chính.

“Thiên Chỉ, ai cho phép ngươi gọi khác ‘ăn mày’?”

Ta vén rèm, bước xuống xe, bây giờ cứ thế này mà bỏ , chẳng đúng là ăn h.i.ế.p ta ? Thiên Chỉ sửng sốt, vội vàng chạy tới nói: “Vương phi xuống đây làm gì? Chuyện này để nô tỳ xử lý là được , đừng để những tiện nhân này làm ô uế mắt Vương phi.”

“Để ta nghe ngươi gọi khác như vậy lần nữa, trừ bạc một tháng.” Ta tỉnh bơ nói.

Thiên Chỉ lộ ra vẻ mặt đau khổ, nhưng nàng kh nói nhiều. Ta vòng qua nàng đến nhóm .

Ta th một đứa trẻ nằm cuộn tròn trên mặt đất, lẽ khoảng mười tuổi, khắp lấm lem, mặc quần áo rách rưới, gầy gò đến nỗi tr giống như những tị nạn ở Châu Phi mà ta đã th trong tr.

Và bên cạnh ta là hai đàn tr giống như côn đồ, và một đàn trung niên tr giống một thương nhân đang mỉm cười với , hẳn là vừa mới nói.

“Ngươi nói ta l trộm tiền của ngươi?” ta hỏi.

Truyện được dịch tại Page: Bơ kh cần đường – Vui lòng kh reup dưới mọi hình thức!

Thương nhân vội vàng đáp:

“Bẩm Vương phi nương nương, tiểu nhân đang bàn chuyện làm ăn, vừa thần đang trên đường, tên ăn mày này đột nhiên đụng thần, túi tiền cũng biến mất. Thần lục khắp cũng kh phát hiện được giấu ở đâu.”

“Ngươi tìm th túi tiền của trên ta kh?” Ta hơi nhướn l mày lên và hỏi.

thương nhân vội vàng giải thích: “Loại ăn mày này cứng miệng. Nếu kh đập cho một trận, sẽ kh khai ra chỗ giấu túi tiền.”

Ta phớt lờ thương nhân, đến bên bé và quỳ xuống và nói: “Ngươi ăn cắp túi tiền của ta đúng kh?”

Thương nhân vẫn muốn nói, nhưng khi ta liếc một cái, chỉ im lặng.

Đợi một lúc lâu, ta nghe th một giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Ta… kh .”

nói dối, chính là , tiểu hỗn đản…”

“Câm miệng.” Ta cắt đứt lời giải thích của thương nhân,

“Túi tiền ngươi kh tìm được, cũng kh bắt được tận tay, mà ngươi lại dùng bạo lực với ta, ngươi kh nghe nói ?”

thương nhân lúng túng, há hốc miệng kh biết bắt bẻ ta như thế nào.

Quả nhiên, mạng thời cổ đại thật sự rẻ mạt, cho nên đánh đá tiểu khất cái, nhưng cũng kh ai để ý.

Nếu đứa trẻ kh t vào xe ngựa của ta, lẽ hôm nay nó đã bị đánh chết.

Chỉ là quan niệm này của xưa thật là bại hoại, vậy thì làm đây, l sức một ta làm thay đổi được?

“Nếu ngươi khăng khăng cho rằng đứa trẻ này l trộm túi tiền của ngươi, ngươi cũng thể báo quan phủ để Kinh Triệu Doãn tìm ra kẻ l trộm, nhưng nếu kh bằng chứng, đến lúc đó chuyện ngươi đánh là một chuyện, còn bồi thường tiền thuốc men nữa.” Ta nói.

Kinh Triệu Doãn tự nhiên sẽ nghiêng về Tấn Vương phủ, thương nhân cũng kh ngu ngốc, vì vậy ta lập tức l một vài lượng bạc từ những tên côn đồ, nhét nó vào tay ăn xin với vẻ mặt hối hận, nói rằng ta đã nhận nhầm .

Ta kh bận tâm đến ta nữa và để ta .

đứa trẻ nằm co quắp dưới đất, ta lại ngồi xuống, cổ tay của gầy đến nỗi tr như một lớp da mỏng treo trên bộ xương.

Trong lòng chút thương xót, ta nhẹ giọng hỏi: “Ngươi tên gì?”

Ta mơ hồ nghe được từ “Chu” từ trong miệng , ta nói: “Ngươi họ Chu ?

MMC

Vừa thương nhân đưa cho ngươi m lạng bạc hẳn là đủ ngươi tắm rửa ăn no, ở đây nhiều , ta sợ ngươi sẽ kh giữ được tiền.

Ta th còn nhỏ tuổi mà thể chịu đựng tốt như vậy, nếu ngươi muốn tìm một c việc để nuôi sống bản thân, sau này, ngươi thể đến Tấn Vương phủ tìm ta, nói là ý của ta.”

ta cứ cúi gằm mặt như đau kh chịu nổi nên ta kh nói gì nữa, gọi một thị vệ đưa đến y quán… ta sợ thương nhân kia quay lại trả thù.

Bây giờ ta thiết lập một hình tượng tích cực cho bản thân để dọn đường cho những thay đổi trong tương lai ở Hoa gia.

Khi lên xe ngựa, dường như một ánh mắt dõi theo.

Trực giác của ta vẫn luôn chính xác, dựa theo cảm giác của về một hướng, chỉ th cửa sổ khép hờ của một cửa tiệm, kh nào cả.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...