Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo
Chương 5:
Đến Hoa phủ, từ xa ta đã th hai mặc áo Hoa cổ màu tóc đã mờ trắng đứng ở cửa, nam phóng khoáng, nữ yểu ệu trang trọng.
Th chỉ ta xuống xe ngựa, họ đều nhăn mày, lẽ đó là Hoa Tướng và Hoa phu nhân, dường như kh giống kẻ ác.
“Tấn Vương đang việc cấp bách cần xử lý, sẽ đến sau.” Ta lên tiếng giải thích.
Biểu tượng mặt của Hoa Tướng ngay lập tức trở nên kh tốt, vung tay áo mà kh chờ ta đã vào trong nhà.
………..
“Cái tên già đầu dại dột này, tốt nhất là còn đối xử tồi tệ với ta, kh cần đợi nữ chính thủ thế, ta sẽ tự khiến rước hoạ diệt thân.”
Hoa phu nhân nắm l tay ta, miệng cứ lặp lặp lại: “Tiểu Hoa, sau khi kết hôn, đừng lơ đãng, việc phía sau hậu viện phức tạp, ều kiện của Tấn Vương tốt đến thế, ngay cả khi trở thành thê tử cũng nhiều kẻ tiểu tam nhắm vào vị trí phi tử, theo lý mà nói, con nên sớm sinh ra một đứa con trai thứ tử, vị trí của con mới ổn định, cũng thể ủng hộ….”
Aiz, quan ểm kh hợp, ta chỉ thể im lặng nghe.
“Cha con ở đâu?”
Khi đến khu nhà của Hoa phu nhân, ta kh th Hoa Tướng, Hoa phu nhân nắm tay ta và kéo vào, nói:
“Cả sáng nay đều mong chờ con trở về, kết quả lại chỉ con một trở về, bị thất vọng lắm đ, ta đoán bây giờ đang tức giận ở trong phòng sách.”
Bước chân tai dừng lại, ta giữ l tay của Hoa phu nhân: “Vậy thì con tìm , con muốn nói vài lời với cha.”
Ta từ chối việc cùng Hoa phu nhân, rời khỏi khu nhà, lúc này ta th hơi lúng túng, ta đứng thẳng lưng, kh hề hoang mang, nói với một tiểu nha hoàn đứng ở cửa: “Ta muốn đến phòng sách của cha ta, hãy dẫn đường.”
Dẫu tiểu nha hoàn còn hơi bối rối trên mặt, nhưng cũng ngoan ngoãn dẫn đường.
Khi đến phòng sách, ta bước thẳng vào, th Hoa Tướng ngồi một ở bàn viết. Sau khi th ta, nhíu mày và kh nói gì.
Ta tự tìm một cái ghế để ngồi xuống, sau đó mở miệng: “Hôm kia con cùng với Vương gia vào cung, gặp qua Hoa Mỹ Nhân, phát hiện một chút thú vị, cha muốn biết gì kh?”
Khi nghe đến chữ Hoa Mỹ Nhân, bộ mặt của Hoa Tướng mới nhẹ nhàng lại, lẽ nghĩ đến để truyền th tin, hỏi: “Nàng ta nói gì?”
Ta mỉm cười,, ánh mắt cố gắng thẳng vào Hoa Tướng: “Tỷ … sắp xếp đẩy con xuống hồ nước.”
Bộ mặt của Hoa Tướng bỗng nhiên nhăn lại, dường như kh chịu nổi, tự nhiên nói: “Làm lại thể?”
“Tại vì con bây giờ là Vương phi Tấn Vương, lý ra vị trí của con cao hơn tỷ , nhưng tỷ lòng đầy hận thù nên cố tình hành động như vậy với con, muốn con chịu khổ một chút.” Ta chớp mắt nói một cách nghiêm túc.
Hoa Tướng rõ ràng chút hoài nghi: “Nàng do ta nuôi dưỡng mà, làm lại đối xử như vậy với ngươi?”
Vậy nên ta nói, cha thật sự đã già , mắt th kh rõ nữa.
Ta cười mỉm nói, lại còn bồi thêm một câu.
“Một nữ nhân ngu ngốc như vậy, chỉ lo cho lợi ích cá nhân, tầm hẹp hòi, nhưng cha lại dành tâm huyết để nuôi dạy.”
Hoa Tướng bị ta nói đến mặt thất thần, ta nhân dịp còn đổ thêm dầu vào lửa: “Hơn nữa, tỷ nói muốn nói chuyện với con, nhưng mỗi lời đều như đào hố, nếu kh con cảnh giác, lẽ đã kh phát hiện ra… hoàng gia đang nghe trộm.”
MMC
“ cơ?” Hoa Tướng cuối cùng cũng kh ngồi yên.
“Ý ngươi là… nó đã liên minh với Hoàng đế và bẫy ngươi để hạ lại ngươi ?”
“Cha nhiều đầu mối, thể ều tra, nhưng trong tương lai nên tránh liên lạc với Hoa Mỹ Nhân.” Ta nói thẳng mà kh cảm th sợ hãi.
Ta kh lo lắng về việc sẽ ều tra, những gì ta nói đã pha trộn giữa sự thật và sự giả tạo, cả việc Hoa Mỹ Nhân đã bày mưu khiến ta ngã xuống hồ và việc hoàng gia nghe trộm cuộc trò chuyện giữa chúng ta, đều là sự thật.
Về hướng chính, kh vấn đề gì, ta kh cần quá bận tâm đến việc bổ sung thêm chi tiết. Hoa Tướng, là một kẻ phản diện lớn, tất nhiên sẽ nghi ngờ nhiều, vậy thì ta sẽ tận dụng ều đó để từ từ cắt đứt cánh tay của , ít nhất là khi bị xử phạt, d tiếng của cũng sẽ ít bị ảnh hưởng.
Sau nửa hồi im lặng, Hoa Tướng lại ta, ánh mắt lão ta mang theo chút tò mò: “Theo con, ta nên làm gì tiếp theo?”
Tai kh do dự, đối diện ánh mắt của lão và nói: “Lúc này hoàng đế đã chú ý đến cha, vì vậy theo quan ểm của con, cha nên ẩn , kín đáo trong khi hành động.”
Hoa Tướng ánh mắt sắc như d.a.o liền đứng dậy trầm ngâm, kh nói gì.
Ta tiếp tục: “còn nữa, hôm trước con nghe th hoàng tựa hồ ý là vẫn coi trọng bọn họ, lẽ trong những ngày tới hoàng đế sẽ tìm cớ để giảm án cho họ, vì vậy con nghĩ nếu cha chủ động đề xuất việc giảm án cho họ, lẽ đó sẽ là một bước lui cho hoàng đế.”
Lần này, Hoa Tướng kh thể hiện biểu cảm gì khác, mặt bình tĩnh đáng kinh ngạc khi hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-5.html.]
“Kh ngươi luôn ghét gia đình họ , ta đã mất c loại bỏ họ theo ý của ngươi, giờ làm ta lại cầu xin giảm tội cho bọn họ được”
Đối phó với con cáo già này, ta cũng kh dám bu tay. Ta nắm chặt hai tay trong ống tay áo, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ cùng oán hận:
“Hoàng thượng đã sớm nghi ngờ cha con ta đang bắt tay nhau. Một bên vì lợi ích cá nhân, một bên vì lợi ích tình cảm. Con nói ều này cũng là vì muốn tốt cho cha, nếu cha chủ động dâng sớ giảm tội cho họ, lẽ ều đó sẽ xua tan lo lắng của hoàng đế và khiến ta nghĩ rằng cha kh vì lợi ích cá nhân mà loại bỏ Gia đình Mộ.”
Hoa Tường kh ta, trầm ngâm gõ ngón tay lên bàn: “Khiết Nhi biết ý nghĩa của việc nhổ cỏ nhổ tận gốc kh?”
Ta nghiêm túc nói tiếp: “Cha biết đó, con cũng hận nhà Mộ Dao, nếu kh do tình thế ép buộc, con thể để cha đứng ra cầu thay cho họ được chứ? lại còn tha mạng cho gia đình họ”.
Hoa Tường trầm mặc, ta cũng kh nói nữa, chờ tự cân nhắc.
Vì mối hận sâu sắc của Hoa Khiết đối với gia đình Mộ Dao trước đây, bây giờ sự can thiệp của ta đã khiến Hoa Tướng nghĩ rằng ta thực sự kh còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm ều đó vì lợi ích của Hoa gia.
Nếu gia đình họ Mộ kh bị trảm bởi Hoa Tướng, thì mối thù giữa Mộ Dao và ta sẽ kh quá sâu sắc.
“Khiết nhi thật sự trưởng thành .” Cuối cùng, Hoa Tường cũng mỉm cười, ta bằng ánh mắt tán thành.
Tâm tình ta thả lỏng. Điều này nghĩa là đã đồng ý. Ta kìm nén niềm vui đang dâng lên trong lòng , dựa vào quyền lực của Hoa Tướng, việc giữ lại Mộ gia vẻ trong tầm tay.
Ta thả lỏng bàn tay còn nắm chặt từ trước đó, mới phát hiện lòng bàn tay toàn mồ hôi. Cuộc chiến đó thật sự khiến ta muốn bỏ chạy, nhưng nguyện vọng được sống khiến ta quyết định ở lại để đối mặt với Hoa Tướng.
Rời khỏi phòng sách, ta theo sự dẫn dắt của tiểu nha hoàn về căn phòng ngày trước của ta.
Mỗi bước , ta cảm th như đang trên mây, bước chân nhẹ nhàng của nhân vật phản diện thật kh hề giả tạo.
“ ..” Một giọng nói nam th hít thở nặng nề vang lên.
Truyện được dịch tại page Bơ kh cần đường – Vui lòng kh reup dưới mọi hình thức!
Ta quay theo hướng tiếng nói, chỉ th một đang chạy đến, nam nhân này tròn trĩnh, mặc bộ áo màu x biếc. từ xa, thực sự giống như một cái bánh chưng vừa nấu vừa chạy đến.
Nghe cách gọi ta, ta thể đoán được, đây chính là trai của Hoa Tiểu, Hoa Thâm.
chạy đến chỗ ta thở hổn hển: “Đây là một tấm vải lụa thượng hạng mà ta đã mua được cách đây vài ngày, chính là màu trắng mà thích nhất đây, vải này hiếm lắm, ta nghe nói chỉ vài chiếc thôi, ta bỏ ra nhiều tiền mới thể mang nó về tặng . Nếu dùng nó để làm y phục, chắc chắc sẽ khiến cho Tấn Vương say mê ên đảo.”
tên này thì biết, tác giả thật sự kh đánh giá cao trai của nữ chính, cái tên này nghe cứ như được đặt theo khẩu vị ngẫu nhiên. Trong truyện, Hoa Thâm vẻ như kh được th minh lắm, nên mới luôn tận tâm quan tâm đến em gái tâm hồn mưu mô. Bây giờ tr cũng th đúng vậy, một câu đã chọc tức ta hai lần.
Lần một, là vì ta kh thích màu trắng; lần hai, là vì ta kh thích Dạ Trọng Lan..
Ta kh tới tấm vải đó, theo tiểu nha hoàn tiếp tục , chỉ để lại một câu: “Ta kh thích màu trắng, hãy dành cho những nữ ở hậu cung của .”
Vị c tử Hoa Thâm, với hàng lớp mỡ trên mặt, mỡ trên khuôn mặt m ép đôi mắt như một đường chỉ, lại còn tiếp tục chen ngang trước mặt ta:
“Những nữ nhân kh xứng đáng sở hữu thứ này, chỉ biểu của ta mới xứng đáng dùng thứ vải quý giá như này.”
Trong quá khứ, cả hai này thường thể hiện tình cảm khen ngợi lẫn nhau, nhưng giờ của đã là ta và ta cũng kh thích ều này, vì thế ta lập tức giương mắt lạnh lẽo: “Ta đã nói , ta kh thích màu trắng. Đừng theo ta nữa.”
Hoa Thâm đứng ngây tại chỗ, kh dám tiếp tục đuổi theo.
Bước ba trong chiến lược bảo toàn tính mạng của nữ phụ: Tránh xa kẻ xấu, cứu tốt. Cuối cùng, Dạ Trọng Lan đã đến Hoa Phủ tham dự bữa tối, trong khi ta sau khi ăn no đã đề nghị trở về Vương Phủ.
Sau tất cả những lần học cách thừa kế và cách đàn áp thứ từ Hoa Tướng, cùng với việc Hoa Thâm dạy ta cách tr đấu với thê , sự hướng dẫn từ Hoa Phu Nhân, ta cảm th kh thoải mái. Việc ở lại Vương Phủ còn dễ chịu hơn.
Tóm lại, kh một thân nào của nữ phụ, Hoa Khiết, là một nhân vật tích cực. Làm thế nào nàng thể sống sót mà còn lành lặn? Trên đường trở về, sau một ngày suy nghĩ, ta quyết định giải quyết mọi thứ nh chóng và đề xuất: “Tấn vương, ta muốn gặp Mộ Dao.”
Dạ Trọng Lan đứng đó ngạc nhiên, vì ta đã nói ta muốn gặp nàng , kh hỏi nàng đang ở đâu, ều này chứng tỏ ta đã biết về mối quan hệ giữa và Mộ Dao.
“Nàng… nàng biết à?” Dạ Trọng Lan tr lo lắng, “A Khiết, nàng hãy tin ta, ta chỉ là…”
“Tấn vương kh cần giải thích, ta muốn gặp Mộ Dao vì chúng ta cũng từng là tỷ , ta muốn trò chuyện với nàng , kh để thẩm vấn .” Ta giải thích, cố gắng che giấu sự lo lắng trong tâm hồn.
th ta như vậy, Dạ Trọng Lan nhẹ nhàng thở phào, đồng ý dẫn ta tới và an ủi ta:
“A Khiết, việc cứu Mộ Dao hoàn toàn kh liên quan đến tình cảm, từ khi ta còn nhỏ đã uống một chén nguyệt hoa, ta đã thề chỉ nàng là duy nhất.”
… Cảm ơn Tấn vương về lời an ủi.
Nhưng ở bên cạnh trong thời thơ ấu, kh là Hoa Khiết ta, mà là nữ chính và gia đình của nàng đã đến kinh đô và gặp ..
vẻ như đang cảm th lỗi, kh hỏi ta th tin từ đâu, giúp ta tránh việc giải thích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.