Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 45:
Dù tiểu tử kia giao thủ kh hề chiêu thức bài bản nào, nhưng chỉ liếc mắt đã thấu cốt cách kiên nghị tiềm ẩn bên trong, đặc biệt là đôi mắt tàn độc và ngoan liệt kia đã khiến chú ý.
Bởi lẽ khi vội vã muốn chúc thọ, chỉ kịp để lại họ tên cùng d xưng tiêu cục cho Ngũ Thừa Phong.
đã đợi ròng rã hai tháng mà kh th bóng dáng ai tìm tới, lòng đã thầm nghĩ đối phương sẽ kh đến nữa, kh ngờ hôm nay tiểu tử này lại tự tìm tới tận cửa.
“Tiểu tử, ngươi đã nghĩ th suốt chăng?”
“Vâng. Tiêu đầu Sài, ta nguyện theo ngài học võ!”
“Nếu muốn theo ta học võ, thì chấp nhận kh tiền c.”
Tiêu đầu Sài tự nhận bản thân chẳng kẻ lương thiện, tự biết tuyệt đối kh làm chuyện quên thân vì , dạy võ nghệ kh c.
“Ngươi hãy tự suy xét cặn kẽ đưa ra quyết định.”
“Ta đã nghĩ kỹ.” Ngũ Thừa Phong trả lời dứt khoát.
Ban đầu trên thuyền, ý muốn vào thành đột ngột nảy sinh chỉ là nhất thời xúc động, song dọc đường , đã trấn tĩnh lại và suy xét cẩn trọng.
Nếu cứ tiếp tục lưu lại trấn trên, mỗi ngày vác bao tải cũng chẳng kiếm được là bao, mà lại kh muốn quay về đối mặt với cái gia đình cũ rích kia thêm một khắc nào nữa.
Mười lăm năm, đã sống trong đòn roi và mắng chửi, mười lăm năm chịu đựng đã đủ để báo đáp hết ơn dưỡng dục của Ngũ gia .
Còn ơn sinh thành, chờ ngày ta kiếm đủ tiền bạc sẽ quay về mua đứt một lần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngũ Thừa Phong kh còn mảy may lưu luyến nào đối với gia đình .
“Được lắm, tiểu tử, ngươi đã suy tính kỹ càng thì thôi. Ở chỗ ta kh bao ăn uống, nhưng thể thu xếp căn phòng chứa củi cho ngươi tá túc. Tạm thời tiêu cục chúng ta chưa nhận ngoài, thế nhưng nếu ngươi chịu khó chăm chỉ, sớm học được c phu của ta, ta thể tự dẫn ngươi nhập môn.”
Tiêu đầu Sài vừa giảng giải vừa dẫn Ngũ Thừa Phong xem gian phòng chất củi.
Gian phòng chất củi này lại khác biệt. Nơi đây cửa sổ được làm đàng hoàng, chỉ cần khép lại là kín kẽ kh một khe hở, tốt xấu gì cũng đủ sức vượt qua cái lạnh mùa đ.
Ngũ Thừa Phong lập tức bái Tiêu đầu Sài làm sư phụ, hẹn ba ngày sau sẽ vào nội thành gặp mặt.
Hai thương lượng xong xuôi, Tiêu đầu cũng kh giữ Ngũ Thừa Phong lại dùng bữa, trực tiếp tiễn khách. Ngũ Thừa Phong vẫn mơ hồ ghi nhớ đường , lập tức thẳng một mạch về bến tàu.
Vừa tới bến tàu, liền tìm c việc cũ: giúp thuyền dỡ hàng hóa. Từ giờ cho tới giờ ước hẹn với Lê gia vẫn còn hơn bốn c giờ. Dù cũng nhàn rỗi kh việc gì làm, dỡ xong một chuyến thuyền được hai mươi đồng bối. áng chừng kích thước con thuyền, chỉ cần một c giờ rưỡi là chắc c thể xong, đến lúc đó vẫn còn dư dả thời gian tìm c việc khác.
Kỳ thực m năm qua cũng đã dành dụm được kh ít bạc, dù tằn tiện chi tiêu trong một hai năm cũng kh thành vấn đề. Nhưng miệng ăn núi lở, loại chuyện chỉ ngồi hưởng thụ mà kh làm gì chẳng mang lại cho chút cảm giác an toàn nào. Đối với , con một khi đã năng lực, ắt làm việc.
nh, Ngũ Thừa Phong đã hòa vào đám đang bốc dỡ hàng hóa.
Lúc này, Lê Tường vẫn đang cật lực tìm kiếm tiệm mì. Chẳng rõ nơi đây kh chuộng món mì sợi hay kh, mà nàng mãi một đoạn đường dài vẫn chẳng th tiệm mì nào, ngay cả cửa tiệm bán bánh cũng kh th.
Đi thêm khoảng một khắc, cuối cùng nàng cũng th được tiệm mì. Cũng may nàng kh bị hoa mắt, Lê Tường thầm nghĩ, cảm th lòng kiên định hơn nhiều.
“Cô nương, muốn dùng mì kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.