Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 46:
Lê Tường tấm biển hiệu bên dưới quán. Chữ viết trên đó nàng hoàn toàn kh nhận ra, nhưng may mắn thay nàng lại hiểu về số học. Món rẻ nhất giá hai đồng bối, còn món đắt nhất là sáu đồng bối.
“Đại nương, các món nơi này đều là mì sợi ?”
“ mì nước thịt luộc, mì trứng, mì thịt thái lát…… đều đồng giá hai lạng (đồng bối), nếu muốn thêm phần thì cần thêm tiền.”
Đại nương kia nói xong, ánh mắt đầy mong đợi chằm chằm vào Lê Tường, chỉ sợ bỏ lỡ bất cứ lời nào của nàng.
“Vậy cho ta hai lạng mì nước luộc thịt, nhưng làm ơn đựng tách ra, nghĩa là mì luộc xong cho vào một chén, còn nước dùng thì bỏ vào một chén khác.”
Lê Tường kéo phụ thân tới, chọn một chiếc bàn ngồi xuống.
Đại nương th là hai , trong lòng lập tức mừng rỡ, vừa luộc mì vừa thử hỏi thêm một câu:
“Cô nương, hai vị đến đây, kh gọi thêm một chén mì nữa?”
“Kh cần, một chén là đủ . Đại nương, nhớ tách riêng hai thứ ra, và đừng thêm gia vị nào vào mì cả.”
“Được thôi.”
Động tác của đại nương vô cùng nh nhẹn, chỉ trong chốc lát, bà đã bưng hai chiếc chén đặt lên bàn. Một chén đựng mì vừa vớt, chén còn lại là nước luộc thịt thêm chút hành thái nhỏ.
“Cô nương, đây là lần đầu tiên ta th dùng mì kiểu tách riêng như vậy đ. Kh nước c mà ngon miệng được?”
“Vốn dĩ là kh thể ăn kh như vậy, thế nhưng nếu thêm một chút tương vào thì sẽ hoàn toàn khác biệt.”
Lê Tường cũng kh úp mở gì thêm, nàng trực tiếp ôm bình tương ra, múc hai muỗng tương mỡ cua bỏ vào chén mì. Sau đó trộn đều mì sợi và tương mỡ cua, tạo thành một chén mì trộn đậm đà hương vị.
Mì vẫn còn nóng hổi, hơi nóng mang theo mùi tương mỡ cua thơm nồng lan tỏa chậm rãi. Vị Đại nương đứng bên cạnh kh kìm được mà nuốt khan m cái, miệng ứa nước miếng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ôi, cô nương đây quả nhiên biết hưởng thụ! Ra ngoài dùng bữa lại còn mang theo tương của nhà . Cứ thong thả dùng ... cứ thong thả dùng...”
Đại nương ngồi xuống chiếc bàn kế bên, xung qu họ lúc này kh còn vị khách nào khác.
Lê Tường đẩy chén mì đã trộn đều về phía Phụ thân.
“Phụ thân, mau dùng . Mì nguội sẽ vón cục mất.”
“Tương Nhi, con cứ ăn , Phụ thân kh đói bụng.”
Lê Giang hiểu rõ vì nữ nhi lại dành chén mì này cho , nên trong lòng vô cùng kh nỡ. Nhưng nữ nhi một khi đã cố chấp, ngay cả cũng kh thể lay chuyển, cuối cùng chỉ đành thành thật nhận l chén mì.
Thừa dịp Phụ thân dùng bữa, Lê Tường ngồi xuống bàn kế bên, bắt chuyện cùng vị Đại nương nọ.
“Đại nương, tiệm mì của cố định bày bán tại vị trí này kh? Hôm nay chúng ta đã dọc con đường này tìm kiếm hồi lâu, nhưng kh th một quán mì nào khác, muốn ăn một chén mì tử tế mà ngại đường xá quá xa xôi.”
“Vừa đã biết cô nương là mới đặt chân tới thành này. Nếu là trong thành ta muốn ăn mì, tất thảy đều sẽ đến tửu lâu hoặc tiệm ăn lớn mà gọi món. Kẻ tầm thường khó lòng làm ra được sợi mì ngon như vậy, đương nhiên, trừ ta lão bà này ra.”
Đại nương tỏ vẻ cực kỳ tự hào, sảng khoái kể cho Lê Tường nghe bí quyết kéo mì độc đáo mà bà vô tình phát hiện ra.
“Chỉ là loại mì này làm hơi chậm, cho nên dù ngon tới m, cũng khó bì kịp với các sạp khác. Ngươi xem, cả con đường này chỉ còn ta, chẳng nổi một vị khách nào khác.”
Tuy miệng ca thán, nhưng Lê Tường hiểu rõ tiệm mì này vẫn thu về lợi nhuận.
Một cân lúa mạch giá năm đồng bối, đại khái thể làm ra một cân hai lạng mì sợi. Bà bán mỗi chén hai lạng mì nước luộc thịt với giá hai đồng bối, tính ra một cân mì sợi cũng thể kiếm về được một nửa vốn ban đầu.
Hơn nữa, đây vốn kh là thời ểm dùng cơm chính, dĩ nhiên kh thể chỉ vào lượng khách hiện tại mà đánh giá chân thực việc làm ăn của tiệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.