Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu
Chương 96:
bóng lưng hai , Mạc lão thái cùng những thân của m bị rắn cắn hôn mê khác đều lộ vẻ biết ơn trong mắt.
“A nãi....” Đúng lúc này, giọng Mạc Viễn Niên yếu ớt vang lên.
Nghe th tiếng, Mạc lão thái vội quay đầu lại, th cháu trai tỉnh lại, nàng vô cùng kích động.
“Ai da, Viễn Niên à, bà nội đây, con đã đỡ hơn chút nào chưa? Còn chỗ nào kh khỏe kh?”
Mạc Viễn Niên Mạc lão thái, khẽ lắc đầu, hít sâu hai hơi cố chống dậy.
“Con kh đâu ạ, bà nội, đã để lo lắng .”
“Bà nội kh , con kh là tốt , con kh là tốt .” Mạc lão thái lau nước mắt nơi khóe mi, cười lắc đầu.
“Viễn Niên, cháu tỉnh .” Lí chính th Mạc Viễn Niên tỉnh lại, cũng vội bước tới thăm hỏi tình hình.
“Cháu còn chỗ nào kh khỏe kh?”
Mạc Viễn Niên khẽ lắc đầu: “Ngoài việc thân thể vẫn còn chút vô lực ra, những chỗ khác đều kh gì khó chịu, làm phiền lí chính bá bá lo lắng .”
“Hô, vậy thì tốt . Kh , đây đều là c lao của chị dâu Dịch Xuyên nhà cháu, là họ đã tìm được thuốc giải cho các cháu đó.” Nghe Mạc Viễn Niên nói vậy, lí chính thở phào nhẹ nhõm cười nói.
“Chị dâu Dịch Xuyên?”
“Ừm, nàng vừa nãy trong lúc đánh nhau với bọn thổ phỉ đã bị kinh sợ, được Dịch Xuyên đưa về nghỉ ngơi .”
Nghe vậy Mạc Viễn Niên gật đầu: “Vậy đợi nàng nghỉ ngơi tốt , Viễn Niên con sẽ qua đó tạ ơn nàng .”
“Ừm, kh vội, cháu cứ lo cho thân thể trước .” Lí chính vừa nói, bên cạnh đã tiếng khác gọi.
Những khác bị rắn độc cắn hôn mê, giờ đây cũng dần dần tỉnh lại.
Bên này, Mộ Vãn Thư còn chưa được Chu Dịch Xuyên ôm về chỗ nghỉ ngơi của Chu gia thì đã ngủ .
Dáng vẻ yếu ớt đó, khiến Chu Dịch Xuyên trong lòng thắt lại, cảm th chua xót đau đớn, vô cùng khó chịu.
Đồng thời dùng sức mạnh để chữa trị cho hơn hai mươi , lượng sức lực tiêu hao thể tưởng tượng được, khó tránh khỏi mệt mỏi.
Tuy nhiên, may mắn là sức lực trong cơ thể nàng thể hồi phục chỉ cần bổ sung tinh thần, nhưng y vẫn kh kìm được lo lắng.
“Dịch Xuyên....” Chu mẫu th hai trở về, vừa định bước tới đón, liền th Mộ Vãn Thư đang ngủ, vội ngậm miệng lại.
“Dịch Xuyên, đặt Vãn Thư ở đây con.” Chu Tam Thẩm th vậy liền trải thêm một lớp chăn đệm trên xe bò, nhẹ giọng nói với Chu Dịch Xuyên.
Chu Dịch Xuyên nghe vậy chiếc xe bò, lắc đầu với Chu Tam Thẩm.
“Kh đâu, ta cứ ôm nàng là được , nàng ngủ kh sâu, đổi chỗ dễ tỉnh giấc.” Vừa nói, Chu Dịch Xuyên liền ôm l tiểu tức phụ của , ngồi vào một góc xe bò.
Vừa nãy trong lúc hỗn loạn, con trâu vàng này hiểu chuyện, kh chạy loạn như những con trâu khác, đồ đạc trên xe đều kh bị mất.
Chu Tam Thẩm nghe vậy sững sờ, gật đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cũng được, vậy con và Vãn Thư cứ nghỉ ngơi ở đây, ta xuống dạo một chút.”
Hai ngày nay, bà luôn cảm th thân thể nhẹ nhõm hơn trước nhiều, cũng muốn xuống dạo .
“Ừm.” Chu Dịch Xuyên gật đầu.
Chu mẫu và mọi th vậy, liền cùng những khác trong tộc thu dọn tàn cuộc vừa , sắp xếp đồ đạc.
Sau khi Chu mẫu và mọi khỏi, Chu Dịch Xuyên vốn tưởng thể ở riêng với tức phụ.
Nhưng kh ngờ, hai tiểu đoàn tử kh mắt kia lại lon ton chạy tới bằng đôi chân ngắn cũn.
“Đại ca, đại tẩu ngủ ạ?”
Hai tiểu gia hỏa vừa định chạy đến mách tội, kh ngờ vừa tới đã th ánh mắt kh m thân thiện của Chu Dịch Xuyên.
Chúng ngơ ngác nhau, hạ giọng sữa non nớt hỏi một câu.
“.....Ừm.” Y thầm lặng ôm chặt tiểu tức phụ trong lòng hơn chút.
hành động của đại ca , tiểu Dịch Minh kéo em trai chớp chớp mắt gật gật đầu.
, bằng đôi chân ngắn cũn, y trèo lên chiếc ghế đặt cạnh xe bò, áp sát Chu Dịch Xuyên.
Hai tay bám l đầu y, ghé sát tai Chu Dịch Xuyên bắt đầu mách tội.
“Đại ca, vừa nãy một nữ nhân nói muốn gả cho đại tẩu, bọn con kh đồng ý!
Đại ca, nhất định bảo vệ đại tẩu thật tốt đó, đừng để nàng bị khác cướp mất, nữ nhân kia nói nàng ta cũng thích đại tẩu.”
Tiểu Dịch Minh nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, một tay còn nắm chặt l quần áo của Mộ Vãn Thư.
Cứ như thể, sợ rằng đại tẩu của y thật sự sẽ bị Hứa Linh Nhi bên kia cướp mất vậy.
Chu Dịch Xuyên đặt tay sau lưng tiểu Dịch Minh bảo vệ nó, mắt ngước tức phụ của . Vốn dĩ y cũng kh quá để tâm đến tiểu đoàn tử này, nhưng nghe đến câu nói phía sau thì sắc mặt chợt cứng đờ.
“Ai?”
Kẻ nào dám tơ tưởng đến tức phụ của y!
“Là nàng ta.” Nghe Chu Dịch Xuyên nói vậy, tiểu Dịch Minh vội vàng chỉ tay về phía Hứa Linh Nhi.
Chu Dịch Xuyên thuận theo ánh mắt của nó qua, mắt ngơ ngác một chốc, nhíu mày lại.
“Nàng ta là ai vậy?”
Lại dám tr tức phụ với y!
Lại còn nói thích tức phụ của y!
Chưa có bình luận nào cho chương này.