Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu

Chương 97:

Chương trước Chương sau

Đúng lúc này Hứa Linh Nhi đang đứng một ở một chỗ, kh cùng bên cạnh cha mẹ nhà họ Hứa.

Vì vậy, Chu Dịch Xuyên nhất thời thật sự kh nhận ra nàng ta là ai.

Ngày thường y cũng kh thích mặt các cô nương.

Thật lòng mà nói, trong thôn này ngoài tức phụ của y, nương của y, cùng với những quen thuộc như Chu đại bá mẫu, Hoa thẩm ra.

Những nữ tử khác mà y nhớ mặt, thật sự kh còn ai cả.....

Nếu Mộ Vãn Thư lúc này đang tỉnh táo mà biết được lời trong lòng y, lẽ sẽ cho y một câu.

sợ là bị mù mặt .’

Nghe đại ca nói vậy, tiểu Dịch Minh quay đầu Hứa Linh Nhi.

Câu này nó biết, vừa nãy nó còn cố tình hỏi a nương để mách tội mà.

“A nương nói, nàng ta là tỷ tỷ nhà Hứa bá bá.”

“Hứa bá? của Hứa Sơn Hằng?”

“Hứa Sơn Hằng là ai ạ?” Chu Dịch Xuyên nghe lời tiểu Dịch Minh nói thì chợt phản ứng lại, tiểu Dịch Minh nghe cái tên xa lạ này lại th ngơ ngác.

“.....Kh ai cả, chỉ là một kẻ cần được dạy dỗ mà thôi.”

Một kẻ ngay cả cũng kh quản được, há chẳng là cần dạy dỗ ?

Ngay khi y vừa dứt lời, cách đó kh xa, Hứa Sơn Hằng đang cùng mọi thu dọn đồ đạc bỗng nhiên cảm th toàn thân lạnh toát.

Y vội xoa xoa cánh tay nổi da gà, lại cảm giác như sắp chuyện kh lành xảy ra vậy?

“Ồ.” Nghe Chu Dịch Xuyên nói vậy, tiểu Dịch Minh gật gật đầu.

“Đại ca, bế, con buồn ngủ .”

Lúc này, tiểu Dịch Hải bên cạnh ngáp một cái vì buồn ngủ, hai tay duỗi về phía Chu Dịch Xuyên muốn y bế lên xe bò nghỉ ngơi.

Chu Dịch Xuyên cúi đầu tiểu tức phụ của , sau đó một tay xách tiểu Dịch Minh bên cạnh lên xe bò.

Xong việc lại xách tiểu Dịch Hải.

Cuối cùng cũng chịu ngủ .

vẻ mặt ngơ ngác của hai đứa em trai, y còn giả vờ xoa xoa đầu chúng.

“Mau ngủ , ngủ sớm sẽ mau chóng lớn cao, đại ca đang ôm đại tẩu kh tiện ôm các con, lần sau ôm.”

“Vâng, đại ca an an.”

“Đại ca an an.”

Hai tiểu đoàn tử Mộ Vãn Thư đang ngủ say, hiểu chuyện gật đầu.

An an là muốn ngủ, đây là đại tẩu đã dạy chúng.

“Ừm, ngủ .” Đều đừng làm kỳ đà cản mũi nữa.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai tiểu đoàn tử lẽ là đã mệt mỏi, nằm xuống kh lâu sau liền ngủ .

hai tiểu đoàn tử đang ngủ say, Chu Dịch Xuyên quay đầu qu.

Đang định nhân lúc kh ai chú ý mà lén hôn trộm tức phụ một cái, thì chân y bị một thứ gì đó chọc vào.

“Nam chủ nhân.” Ngay sau đó một giọng non nớt nhỏ xíu truyền đến từ dưới chân, một cọng dây leo màu x bám l bắp chân y.

Một đống rắn chết, bị kéo đến trước mặt y.

“Đây là do chủ nhân đã giết, Đằng Đằng vừa nhân lúc mọi kh chú ý đã lén lút thu lại , thịt này thơm lắm nha, nam chủ nhân hãy dùng nó để bổ sung thân thể cho chủ nhân ạ.”

Chu Dịch Xuyên: “........Để vài con ở bên ngoài , những con khác ngươi cứ cất về kh gian trước.”

“Tốt ạ.”

Đằng Đằng bước bằng đôi chân dây leo của , chọn vài con nhiều thịt hơn để lại bên ngoài, những con khác thì nó cật lực kéo về kh gian.

Sau khi Đằng Đằng trở về kh gian, Chu Dịch Xuyên thở phào nhẹ nhõm, quay đầu qu, cuối cùng cũng được toại nguyện mà đặt một nụ hôn lên trán tức phụ của .

kiều nhân trong lòng, tràn đầy ý cười.

Hán tử thô kệch này suốt chặng đường kh thời gian chăm sóc bản thân nhiều, râu ria mọc ra dưới cằm chút châm chích.

Mộ Vãn Thư bị châm chích chút kh thoải mái, mơ màng rúc vào lòng y, tay nâng lên vô thức gãi gãi trán.

Cả nàng, thật sự giống như một chú mèo nhỏ, mềm mại ấm áp.

Khiến Chu Dịch Xuyên lại kh nhịn được mà lén hôn trộm một cái.

...Ngày hôm sau.

Mộ Vãn Thư tỉnh dậy trong vòng tay của tướng c nhà , mơ màng tỉnh giấc phát hiện trời đã sáng.

“Tướng c... giờ này trời đã sáng .”

“Ừm, vẫn còn sớm, mọi đều chưa tỉnh giấc đâu, nàng muốn nghỉ thêm một lát nữa kh?”

Giọng nói của nam nhân khi mới tỉnh giấc chút trầm khàn, ghé sát tai nàng thì thầm nghe thật ma mị.

Mộ Vãn Thư khẽ lắc đầu, phát hiện đang ngủ trong lòng y liền vội vàng đứng dậy.

Trong lòng trống rỗng ấm áp, Chu Dịch Xuyên trong lòng chút thất vọng, mắt tha thiết tiểu tức phụ nhà .

đêm qua, cứ thế này ôm ta cả đêm ?”

“Ừm, tức phụ mềm mại lắm, ôm thật thoải mái.”

Nghe lời y nói, tiểu mặt Mộ Vãn Thư hơi ửng hồng, quay đầu th ánh mắt trêu chọc của Chu mẫu càng đỏ thêm vài phần.

“Đồ ngốc, hán tử ngốc, cũng kh sợ làm mệt .” Nàng lắp bắp mãi mới nói ra được một câu.

“Kh , ta kh mệt, thân thể ta từ trước đến giờ vẫn cường tráng mà Vãn Thư rõ mà.”

Lời nói kh thể suy nghĩ kỹ này, khiến tiểu mặt Mộ Vãn Thư lại đỏ bừng, quay đầu lại th nụ cười trêu chọc trên mặt Chu mẫu càng thêm rạng rỡ.

Nàng chỉ đành đỏ mặt, quay lại lườm tên hán tử thích nói lời cợt nhả này một cái, quay uống nước.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...