Xuyên Về Năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài
Chương 12:
Ông cụ Liễu ngẩng đầu đưa mắt sang Sơ Tuyết, kh ngờ lúc này bình tĩnh nhất lại là đứa cháu gái này. Nghe những lời cô nói, quả thực đúng là kh thể chỉ qua bề ngoài.
Nghĩ tới những lời bác sĩ nói hôm qua, cụ hít sâu một hơi, trong lòng đã đưa ra quyết định: “Vợ thằng hai, tình hình trong nhà cô cũng rõ , đúng là lòng mà kh sức.”
Mẹ Liễu nghe vậy thì nỗi buồn dâng lên: “Ba, chẳng lẽ c việc của Đ T.ử còn quan trọng hơn cái chân của chồng con ?”
Sắc mặt cụ Liễu trầm xuống: “Lời bác sĩ cô cũng nghe đ thôi, cho dù lên thành phố thì muốn hồi phục như trước căn bản là kh thể. Đã như vậy, thì trong nhà chỉ thể về phía trước, xa hơn. Chỉ khi Đ T.ử tốt lên, cả cái nhà này của chúng ta mới thể tốt lên.”
Liễu Sơ Tuyết nén cơn giận trong lòng: “Nếu đây là lựa chọn của , chúng con kh ý kiến. Vậy thì chúng con tự lực cánh sinh, tự nghĩ cách giải quyết. Thế mà bà nội đã làm cái gì? Đuổi theo gây chuyện, ngăn cản. Đây là việc mà một mẹ nên làm ?
Thật sự nghi ngờ ba con con ruột của hai hay kh nữa?”
Cô cố tình nói như vậy, sau đó chằm chằm vào gương mặt cụ Liễu, kh hề chớp mắt.
Ông cụ này quả nhiên giỏi giả vờ, chỉ hoảng loạn chốc lát lập tức bình tĩnh trở lại: “Bà nội con nhất thời hồ đồ, chưa kịp nghĩ th, chẳng qua là sợ c việc của Đ T.ử bị hỏng thôi.”
Liễu Sơ Tuyết thầm c.h.ử.i trong bụng: Đúng là một con cáo già.
Cô kh định cho ta cơ hội đổi chủ đề: “Ý là, chúng con vay tiền của những đối xử kh tệ với , đồng ý đúng kh?”
Ông cụ Liễu kh ngờ Sơ Tuyết lại khó đối phó như vậy: “Nếu các con đã muốn thử, trong nhà tất nhiên cũng kh tiện ngăn cản.”
Sơ Tuyết thừa thế x lên, trực tiếp ép hỏi: “Vậy số tiền mẹ con vay này, c chung rốt cuộc trả kh?”
Cô chính là muốn ta đưa ra lựa chọn ngay trước mặt những bên ngoài đang leo tường xem trò vui. Nói thẳng ra, chính là ép ta, kh, là ép cả nhà họ Liễu nói chuyện phân chia nhà.
Bà cụ Liễu lập tức kh vừa lòng: “Tiền là các vay, liên quan gì đến c chung nhà này?”
“Vậy tức là, bà thật sự kh định lo cho cái chân của ba con, để mặc sống c.h.ế.t thế nào thì tùy ?”
Cát Tú Lan sợ cha chồng vì sĩ diện mà đồng ý gánh khoản nợ này nên vội nói: “Cái chân của ba mày sau này chính là một cái hố kh đáy, trong nhà thì già, trẻ thì còn nhỏ, chẳng lẽ cứ mặc kệ hết, chỉ lo cho ba mày ?”
Lúc này, thím ba Tô Hồng Quyên vẫn im lặng từ nãy giờ bỗng làm ra vẻ tốt bụng nhắc: “Chị hai, cái chân của hai kh thể để chậm, tình hình bây giờ chi bằng các tách ra ở riêng cho sảng khoái, muốn làm gì thì làm, tự quyết định, đỡ mất thời gian.”
Lời này vừa dứt, bà cụ Liễu lập tức ra hiệu cho con dâu cả.
Cát Tú Lan lập tức hiểu ý, cố ý nói: “Thím ba nói gì vậy, nếu lúc này tách nhà chú hai ra, chẳng để trong thôn nói nhà họ Liễu ta kh tình nghĩa , cô đừng gây rối nữa.”
Vốn dĩ bà ta kh muốn tách nhà chú hai ra ngay lúc này, dù chuyện cháu trai nhờ vả còn chưa xong.
Nhưng khi th Sơ Tuyết và Hạ Thu cùng xuất hiện, bà ta lập tức hiểu ra bọn họ đã uổng c . Đừng nói là mưu tính cho cháu trai , e là cả việc hủy d tiết của con bé kia cũng tan thành mây khói, xem ra tính cách khác thôi.
Mẹ Liễu nghe hai chị em dâu nói vậy thì biết chuyện đã xong. Sở dĩ chưa dứt khoát là để mọi th rõ chính nhà họ Liễu vô tình, chứ kh do nhà bất hiếu.
Đã đạt được mục đích, vậy còn chần chờ gì nữa.
Lời con gái nói đúng, nhất định nhân cơ hội này tính sổ rõ ràng với nhà họ Liễu, sau này mới thể sống yên ổn.
Diễn kịch thì ai mà chẳng biết, bà ta cúi đầu hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, khóe mắt đã đong đầy nước: “Ba, ba cũng nghĩ như vậy ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông cụ Liễu lộ ra vẻ khó xử, khiến mẹ con nhà Sơ Tuyết tr mà th chướng mắt, nhưng ba họ ai n đều cứng rắn, kh một ai chịu giúp ta xuống thang.
Thực ra, bác cả nhà họ Liễu vốn kh muốn để nhà chú hai tách ra sống riêng. Dù trước giờ vợ chồng chú hai vẫn nhận đủ c ểm, hơn nữa lại kh con trai, làm nhiều đến m cuối cùng chẳng cũng rơi vào tay con trai bà ta hay .
Nhưng tình hình trước mắt, e là kh do bà ta quyết định được nữa.
Ông cụ Liễu biết rõ, nhà thằng hai chắc hẳn đã oán hận nhà này lắm , nên cũng chẳng buồn giả vờ nữa: “M đứa cũng đừng trách nhà này, giờ chúng ta chỉ thể về phía trước. Nếu đã muốn đ.á.n.h liều một phen, vậy thì ta chỉ thể để nhà m đứa ra riêng. Sau này một nhà thằng hai tốt hay xấu thì cũng đừng oán trách.”
Mẹ Liễu muốn chính là câu này từ miệng ba chồng. Dù chồng sau này thành què, dù cuộc sống khổ cực thế nào, cũng còn hơn là ngày ngày bị nhà chồng châm chọc mỉa mai.
M năm nay, ba mẹ chồng ngoài mặt lúc nào cũng tỏ vẻ c bằng với cả ba con trai, nhưng hễ chút lợi lộc thì lại l cớ là họ kh con trai để gạt qua một bên, khiến họ khổ mà chẳng dám nói ra.
Nếu kh cả hai vợ chồng đều là thấu tình đạt lý, sợ là đã sớm buồn bực mà kết thúc cuộc đời .
Những năm qua, lần duy nhất họ phản kháng chính là chuyện ba cô con gái được học. Khi chồng bà đã bu lời cứng rắn, nếu kh cho ba đứa con gái học hành thì sau này cũng sẽ giống như hai em, tuyệt đối kh làm thêm một c ểm nào. Chính lời này mới ép được ba mẹ chồng nhượng bộ.
Con cháu hai nhà kia thì được học thoải mái, còn nhà lại đấu tr mới được.
Giờ ba chồng dễ dàng đồng ý như vậy, khỏi nghĩ cũng biết là vì , chẳng là vì th chồng bà kh còn khả năng kiếm đủ c ểm, sợ họ vay mượn chữa bệnh làm liên lụy tới cả nhà .
Lavie
Nghĩ lại mới th thật buồn cười.
Sợ vợ thằng hai đổi ý, cụ Liễu liền nói: “Đ Tử, thôi vậy. Thằng cả, con chạy một chuyến, mời trưởng thôn và bí thư chi bộ tới đây.”
Ông vốn định bảo cháu trai thứ hai chạy , nhưng nghĩ hôm nay làm chuyện kh quang minh chính đại, vẫn là để con trai cả thì hơn.
Liễu Sơn Cương hơi do dự: “Ba, bây giờ đã tách nhà chú hai ra, e là kh ổn đâu?”
Ông cụ Liễu nhướng mày, hạ giọng hơi bực bội: “Con tưởng chờ đến khi chân nó chữa kh khỏi mới tách thì dân làng sẽ kh bàn ra tán à? Hơn nữa, chẳng con nói c việc của Đ T.ử đã hy vọng ? Chỉ cần bên đó thu xếp ổn, tiền đưa đủ thì thể sắp xếp vào làm ngay. Ta làm vậy là vì ai?”
Con trai cả nhà họ Liễu đương nhiên hiểu ý ba, nhưng một khi đã tách nhà ra riêng, gia đình chú hai sẽ thoát khỏi sự kiểm soát, vậy chuyện đã hứa với ta thì làm đây?
Nếu kh làm được, thì c việc của Đ T.ử chẳng khác nào lời hứa su.
Nhưng cụ Liễu đã quyết, chuyện chỉ đành tính sau vậy. Ông ta kh tin là kh tìm ra cơ hội. Dù , kh vì thì trời tru đất diệt. So với tương lai của cháu gái và em trai, thì tiền đồ của con trai vẫn quan trọng hơn nhiều.
Chẳng m chốc, trưởng thôn Đặng Hoài Minh và bí thư chi bộ Liễu Đại Quý, cùng với Chủ nhiệm Hội Phụ Nữ Trương Ái Lan mà họ gặp giữa đường, đã được bác cả mời tới nhà.
Vừa bước vào gian chính, bí thư đã cau mày nói: “ năm, nghe thằng cả nhà nói muốn tách hộ tịch, hồ đồ kh.”
Theo lệ làng, khi cha mẹ còn sống thì kh tách nhà tách hộ tịch, tất nhiên cũng kh tuyệt đối, làng vẫn trường hợp cho tách, nhưng số đó ít.
Hơn nữa, ba Sơ Tuyết chỉ bị thương ở chân, còn đang nằm viện, giờ lại tách ra, ngay cả chú ruột như , cũng th kh chấp nhận được.
Sự việc đã thành ra thế này, cụ Liễu giờ chẳng khác nào “chó c.h.ế.t kh sợ nước sôi”, nhưng vẫn cố tìm lý do cho : “ ta nói cây lớn phân cành, con lớn tách nhà. Chúng già , quản kh nổi nữa. Tách ra để sau này em khỏi bất hòa, mất tình cảm.”
Hừ, nói thì nghe hay lắm, chẳng lẽ bây giờ tách ra thì kh mất tình cảm chắc? Đúng là mặt dày đến thế là cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.