Xuyên Về Năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài
Chương 13:
Bí thư chi bộ vốn chẳng ưa gì thứ năm này, vì quá rõ con cụ .
Liễu Sơn Lương là cháu của , từ nhỏ lớn lên, thằng bé đó thật thà chất phác, đương nhiên muốn quan tâm nhiều hơn một chút:
“ Năm, nói xem nhà này định chia ra thế nào?”
Ông cụ Liễu hơi trầm ngâm mở miệng:
“Những năm qua nuôi cả đại gia đình này vốn cũng chẳng tích được bao nhiêu tiền, ngoài nhà cửa và lương thực thì thực ra cũng chẳng gì để chia.”
Ông vốn muốn để vợ chồng thằng hai trắng tay mà ra khỏi nhà, nhưng nếu thật sự dám làm vậy thì e rằng trong thôn sẽ kh dung nổi ta:
“Gian nhà thằng hai ở trước đây cứ để chúng nó ở, lương thực cũng chia theo đầu . Cái chảo gang trong nhà kh thể chia cho nhà nó, thì chia cho nhà nó hai cái nồi đất, bát đũa cũng chia theo đầu .”
Chưa đợi mẹ Liễu nổi giận, trưởng thôn bên cạnh đã lên tiếng:
“Ông Liễu này, e là thằng hai nhà kh con ruột của , tiền kh chia thì thôi, ngay cả nhà cũng chỉ chia cho một gian, thế này thì đâu cũng kh nói nổi. Ông định để hai đứa cháu gái bên nhà nó ở đâu?”
Bà cụ Liễu lúc này liền nhảy ra:
“Dù con gái sớm muộn cũng gả , nhà thằng hai lại chẳng con trai, chiếm nhiều gian như vậy để làm gì?”
Mẹ Liễu tức đỏ mắt:
“Chồng rốt cuộc đã làm gì sai mà các sỉ nhục như vậy?”
Bí thư chi bộ mặt đen lại, mở miệng:
“ Năm, những năm qua ngoài thời gian làm việc ở thôn, lúc n nhàn thằng hai cũng kh ít lần ra ngoài kiếm việc, chia như vậy e là kh thỏa đáng?”
Bị em họ hàng trong tộc làm mất mặt, cụ Liễu cũng th xấu hổ, vội chữa lời:
“Đ T.ử nhà thằng cả sắp đến tuổi cưới vợ , đến lúc đó chuẩn bị nhà tân hôn chứ nữa, vợ chồng thằng hai sau này già chẳng cũng dựa vào Đ T.ử lo hậu sự , cho sớm hay cho muộn thì chẳng cũng là cho.”
Mẹ Liễu lập tức bùng nổ:
“Đời nào ba ruột nguyền rủa con trai tuyệt tự. Chồng rốt cuộc con ruột của ba hay kh?”
Giọng lớn đến mức suýt làm ngoài đang đứng hóng ở tường ngã xuống.
Kh để cho cụ Liễu cơ hội phản bác:
“Nếu đã chia như vậy thì sau này nhà chúng chẳng cần chăm sóc hai nữa, dù cũng chính hai làm cha mẹ đã bỏ rơi chồng trước.”
Bà cụ Liễu nghe vậy thì chịu kh nổi:
“Thật đúng là chuyện gì cũng dám nói. Ngày mai tao sẽ bảo thằng hai ly hôn với mày, nhà tao kh nuôi nổi loại đàn bà bất hiếu bất nghĩa, mặt dày phá hoại gia đình như mày.”
Câu này lập tức chọc giận Liễu Sơ Tuyết:
“Bà nội, là các bất nhân trước. Ba con giờ vẫn nằm trong trạm y tế xã, vậy mà trước mặt mọi cả nhà lại vu oan ngược, bà nội kh th xấu hổ ?”
Mẹ Liễu tức đến lửa sắp bốc khỏi mắt, nhưng con gái đã nói rõ chuyện nhỏ kh nhịn thì sẽ hỏng đại sự.
Thời buổi này d tiếng là quan trọng nhất, kh vì gì khác, cũng vì m đứa con gái mà suy nghĩ, nên tiếng xấu tuyệt đối kh thể để nhà họ gánh.
Ông cụ Liễu nghe lời Sơ Tuyết lại càng tức đến kh chịu nổi:
“Kh ngờ thằng hai chậm chạp như khúc gỗ, vậy mà sinh ra một đứa con gái mồm mép giỏi cãi lý như vậy. Cánh còn chưa cứng đã dám cãi lại lớn, thật là hay lắm.”
Mẹ Liễu sợ ảnh hưởng đến th d của con gái, vội đỡ lời:
“Kim chưa châm vào thịt thì tự nhiên kh biết đau. Nếu nằm viện kia là ba ruột của các , e là các cũng sốt ruột đến phát ên.”
Ông cụ Liễu cũng coi như đã ra, nhà đứa con thứ hai lần này chuẩn bị mà đến, cũng kh muốn mất mặt thêm nữa, định bụng nh chóng giải quyết cho dứt ểm:
“Nhà thằng hai, ta nói thẳng với m đứa, tiền thì đừng hòng nghĩ đến, còn về nhà cửa, th chia thế nào cho hợp?”
Bà cụ Liễu nghe chồng nói vậy liền kh chịu:
“Ông già, ên à?”
Ông cụ Liễu trừng mắt cảnh cáo vợ:
“Bà đừng nói nữa.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
mới quay sang con dâu, chờ câu trả lời của bà.
Mẹ Liễu làm chịu mắc bẫy, bà quay sang cán bộ thôn:
“ là đàn bà, cũng kh rành m chuyện này, phiền các cán bộ thôn giúp làm chủ.”
Bí thư chi bộ là họ hàng của nhà họ Liễu, trưởng thôn và chủ nhiệm hội phụ nữ cũng đồng loạt về phía Liễu Đại Quý.
Ngày nào cũng xảy ra chuyện, từ lúc bọn họ cãi nhau chí chóe, vị Bí thư này đã sẵn tính toán trong bụng:
“ Năm, chị dâu, hôm nay các nhất quyết muốn tách hộ tịch thì ta nói vài câu. Thằng hai tuy kh con trai, nhưng vẫn còn ba đứa con gái, những năm qua vợ chồng nó cũng kiếm kh ít c ểm cho nhà m . Nhưng chỉ chia cho nhà nó một gian phòng đúng là kh thỏa đáng.”
Nói tiến lại gần vợ chồng cụ Liễu, sau một hồi qua lại cuối cùng cũng thuyết phục được, kết quả.
Đã làm rùm beng đến mức này, cụ Liễu chỉ muốn mau chóng kết thúc, thực sự quá mất mặt:
“Thằng ba, con đổi giang phòng với thằng hai .”
Nghe vậy, chú ba tức lập tức phản đối:
“Đổi làm gì, thế này chẳng rắc rối lắm ?”
Ông cụ Liễu cau mày:
“Bảo thì làm vậy, tao thể xử ép nhà mày chắc?”
Quét mắt qua đám con cháu, hít sâu một hơi nói tiếp:
“Nhà thằng hai đã muốn tách ra, thì nhân lúc tao với mẹ tụi mày còn chưa lẩm cẩm, dứt khoát sắp xếp nhà cửa rõ ràng luôn, để sau này khỏi cãi vã.
Nhà ta tổng cộng năm gian phòng, đ tây mỗi bên hai gian nhà ngang, gian phía nam bốn phòng.
Nhà thằng cả và thằng ba mỗi bên hai gian đ tây, nhà thằng hai gian còn lại.
Tất nhiên hiện tại vẫn mỗi nhà ở một gian, đợi khi ta trăm tuổi, gian giữa sẽ chia cho nhà thằng ba, gian tao đang ở chia cho thằng cả.
Nhà gian phía đ chia cho nhà thằng cả, hai gian tây chia cho thằng ba, nam thì giờ để thằng hai. Các ý kiến gì kh?”
Lavie
Lúc này thím ba kh nói gì nữa, dù họ cũng được hai gian chính phòng, hai gian phía tây, tuy kh bằng nhà bác cả nhưng hơn hẳn nhà chú hai.
Tuy hơi ghen tỵ với nhà bác cả, nhưng vì nhà chỉ một đứa con trai, nhau một cái cả hai khẽ gật đầu, đồng th:
“Chúng con kh ý kiến.”
Th nhà chú ba kh ý kiến, nhà bác cả dĩ nhiên càng kh, vì họ được chia nhiều nhất:
“Chúng con kh ý kiến, tất cả nghe ba sắp xếp.”
Th chuyện gần xong, Sơ Tuyết ghé tai mẹ thì thầm vài câu.
Chỉ nghe mẹ Liễu nói:
“Chúng cũng kh ý kiến, nhưng muốn hỏi một câu, vậy cổng lớn và nhà bếp tính thế nào?”
Nghe vậy, mọi nhà họ Liễu đều sững lại, bởi gian phòng chính của nhà chú hai đối diện về phía nam, trước đây một nửa là nhà bếp, một nửa là cổng ra vào.
Bác cả là phản ứng trước, hơi khó chịu:
“Vợ chú hai, ý cô là ?”
Mẹ Liễu cũng kh chịu lép vế:
“Đã tách hộ tịch thì sau này chắc c mỗi nhà một cái sân riêng, tất nhiên hỏi rõ.”
Bí thư liếc ra ngoài, cũng th vợ của Sơn Lương nói kh sai, vì phía gian nhà chính của họ là nhà bếp và cổng lớn, giờ tách hộ tịch ra, việc chia sân là ều tất yếu, chẳng lẽ hai nhà vẫn chung một cổng?
Hai nhà kia tuy cũng hiểu lý lẽ này, nhưng kh muốn phá dỡ nhà tốt để mở thêm cổng. Giờ nhà chú hai đã đưa chuyện ra bàn c khai, cũng kh thể kh giải quyết.
Muốn vẽ sơ đồ nhà cho dễ hình dung, tiếc là kh biết do thiếu quyền hạn hay do kỹ thuật kh đủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.