Yêu Anh Trong Bí Mật
Chương 16: Phiên Tòa Của Ánh Sáng Và Bóng Tối
Bên ngoài, truyền th xôn xao. Cánh nhà báo chen nhau đứng kín lối vào. Cái tên “Trịnh Văn Túc” từng là một biểu tượng của uy tín ngành – giờ lại nằm trên mặt báo với dòng tít: "Kẻ gác gác xép của hệ thống tín dụng đen toàn quốc".
Bên trong, Duy ngồi hàng ghế đầu, tay siết chặt thành ghế.
Phía sau , Hạ An lặng lẽ , ánh mắt kh rời.
Cô chưa bao giờ th kiên cường đến thế. Kh còn là đàn trốn chạy hay sợ hãi. Hôm nay, mặc sơ mi trắng, tóc cắt gọn, ánh mắt sáng rực – như thể đang tự đứng lên từ đống tro tàn.
**
“Xin mời nhân chứng Nguyễn Duy.”
đứng dậy.
Bước chân vững vàng tiến về bục làm chứng. Kh gian yên lặng đến nỗi thể nghe th tiếng gi lật của thư ký.
“ xác nhận đã từng liên quan đến tổ chức tội phạm này?” – Thẩm phán hỏi.
“Vâng.” – đáp. “Nhưng đã cắt đứt từ ba năm trước. Và trong suốt quãng thời gian sau đó, thu thập bằng chứng với hy vọng thể một ngày dọn sạch lỗi lầm từng chạm vào.”
“ bị ép buộc?”
“. Ban đầu nghĩ chỉ là c việc chuyển tin đơn giản. Sau đó, khi biết họ là ai, muốn rút lui. Nhưng bị đe dọa. Họ tìm đến cả mẹ . biến mất, sống chui lủi – cho đến khi… gặp cô .”
Ánh mắt Duy rơi về phía Hạ An.
“Và muốn được sống như một tử tế, để xứng với tình yêu của cô .”
Cả khán phòng như lặng trong vài giây.
**
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu--trong-bi-mat/chuong-16-phien-toa-cua--sang-va-bong-toi.html.]
Bên bị cáo, Trịnh Văn Túc ngẩng lên.
“Nguyễn Duy. Mày nghĩ chỉ vì vài câu nói đạo đức mà xóa sạch quá khứ ?”
Duy thẳng .
“Kh ai thể xóa quá khứ. Nhưng thể dùng nó để cảnh báo khác kh lại con đường sai lầm như từng .”
Tiếng vỗ tay nổ lên từ phía sau, dù nh chóng bị giữ trật tự.
Thẩm phán kết luận sau phần xét hỏi và xét chứng cứ:
“Bị cáo Trịnh Văn Túc bị tuyên 20 năm tù giam với tội d tổ chức tín dụng đen, đe dọa tính mạng c dân, và rửa tiền.
Nhân chứng Nguyễn Duy được hưởng án treo 3 năm, kiểm soát đặc biệt trong thời gian hỗ trợ ều tra mở rộng. Được trả tự do ngay sau phiên tòa.”
Bên ngoài phiên xử, cánh phóng viên bủa vây – nhưng Hạ An chỉ th một duy nhất bước ra khỏi cánh cửa sắt nặng nề:
Duy.
Kh còn xiềng xích, kh còn lẩn trốn, kh còn cúi đầu.
lao đến ôm cô thật chặt, giữa hàng chục ống kính.
“Chúng ta… tự do .” – nói, giọng nghẹn .
Cô rướn , thì thầm:
“Kh. Chúng ta… bắt đầu lại .”
Và giữa tiếng chớp máy, họ hôn nhau – kh còn là những nụ hôn bí mật sau cánh cửa gác xép, mà là nụ hôn trước ánh sáng, trước cả thế giới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.