Yêu Anh Trong Bí Mật
Chương 17: Nơi Không Ai Biết Đến… Nhưng Quá Khứ Biết Rất Rõ
Duy và Hạ An rời thành phố. Họ chọn một thị trấn ven biển yên ả, nơi sóng vỗ dịu dàng và dân chẳng màng thế giới ngoài kia.
Họ thuê một căn nhà nhỏ hai tầng, ban c hướng thẳng ra biển. Buổi sáng Duy dọn dẹp lại gian phòng để mở tiệm sách cũ, Hạ An đăng ký dạy kèm trẻ em cấp 1 gần đó.
Họ sống như hai bình thường – kh giấu giếm, kh sợ hãi.
“ cảm giác như được tái sinh.” – Hạ An nói, nằm gối đầu lên đùi giữa ban c, khi chiều bu.
“Ừ. Nhưng lần này… là được sinh ra cùng nhau.” – Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.
Nhưng bình yên, thường kh kéo dài quá lâu.
Một tối thứ bảy, khi Hạ An đang nấu bữa tối, Duy bước vào, khuôn mặt đ lại.
“ chuyện gì vậy ?” – Cô hỏi, th ánh mắt rõ ràng khác thường.
Duy đưa cho cô một phong thư kh tên, kh địa chỉ gửi.
Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Mày tưởng dọn là xong à? Còn một món nợ nữa… Gác Gác Xép thật vẫn chưa xuất hiện đâu.”
Tay Hạ An run lên.
“Ý họ là ? nói… Trịnh Văn Túc đã bị tuyên án mà…”
Duy siết chặt nắm tay.
“ từng nghi ngờ . Túc chỉ là một mắt xích lớn – nhưng kh trung tâm.”
“Vậy… kẻ đó vẫn đang tự do?”
Duy gật nhẹ.
“Và biết ta đang ở đâu.”
Căn phòng nhỏ bỗng lạnh , dù ngoài trời vẫn còn gió biển thổi nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu--trong-bi-mat/chuong-17-noi-khong-ai-biet-den-nhung-qua-khu-biet-rat-ro.html.]
**
Đêm đó, Hạ An kh ngủ được. Cô nằm im, gối đầu lên n.g.ự.c , cảm nhận từng nhịp tim – lần đầu tiên sau lâu, cô cảm th đang cố che giấu nỗi sợ.
“Sẽ ổn thôi…” – thì thầm.
“Kh.” – Cô nói. “Lần này… nếu đâu, em sẽ cùng. Đừng để em lại nữa.”
Duy ôm cô vào lòng, chặt.
“ kh trốn nữa. Nhưng nếu quá khứ quay lại – sẽ bảo vệ em đến cùng.”
Cô hôn lên n.g.ự.c , nơi tim đập mạnh nhất.
“Vậy thì lần này… để em cùng bước vào bóng tối.”
Sáng hôm sau, Duy bắt đầu làm ều đầu tiên chưa từng nghĩ sẽ làm:
liên hệ lại với cha Hạ An – Trần Quang Minh.
Khi bắt máy, giọng vẫn lạnh lùng:
“ chuyện gì?”
“Cháu cần giúp… lần cuối.”
“…Vì Hạ An?” – Ông hỏi.
“Kh. Vì thứ còn nguy hiểm hơn cả tổ chức cũ. Và nếu cháu đúng… thì phiên tòa vừa qua chỉ là phần nổi của tảng băng ngầm.”
Ông im lặng vài giây, nói:
“Gửi địa chỉ. sẽ xuống gặp – một .”
Duy siết chặt ện thoại.
Cuộc chiến mới… thể vừa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.