Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 30:
Giọng của Thiên Thu vẫn bình tĩnh, nhưng hai tay đã sớm siết chặt lại.
cúi đầu những ngón tay trắng bệch kia của , kh nói l một lời.
Sau đó, th “bí mật” trong tạp chí. Là mẫu quảng cáo nước hoa. mang quyển tạp chí đến hỏi A Địch.
“Hai này đang làm gì vậy ?" hỏi.
"Họ đang hôn nhau mà."
"Hôn nhau nghĩa là ?"
"Nghĩa là đem môi dán lên môi, thỉnh thoảng còn đẩy lưỡi vào trong miệng đối phương.’’ A Địch giảng giải, "Nếu đối phương kỹ thuật, sẽ khiến th ngất ngây con gà tây luôn."
nghệch mặt ra hỏi lại, “Nhưng ta lại hôn nhau?”
"Để chứng tỏ chủ quyền chứ chi !" A Địch lại nói những ều kh hiểu, "Hai thích nhau thì mới hôn nhau. Cơ mà cũng nhiều kẻ muốn thể nghiệm cảm giác khác lạ đó mà thôi."
Lục Bách Đ chỉ nghe câu đầu, bỏ rớt câu sau của A Địch.
*
Kh lâu sau đó, bắt đầu mơ th những giấc mộng kì quái.
Th đang đứng ở bậc cửa, Thiên Thu và nào đ hôn nhau. Lúc đầu Thiên Thu còn vui, nhưng khi vừa th lại trở nên hoảng sợ.
lại sợ hãi?
Câu nói bị mắc lại trong cổ họng. Cả xụi lơ kh chút sức lực. Thậm chí suy nghĩ thôi cũng mệt.
Sau đó thì bật dậy, thoát khỏi cơn mơ.
Trong hiện thực, Thiên Thu nằm bên cạnh , im lặng nhắm mắt ngủ say.
Nháy mắt, Lục Bách Đ chỉ muốn Thiên Thu đừng bao giờ tỉnh dậy nữa. Như vậy sẽ kh hôn khác. Mãi mãi nằm yên bên cạnh .
Nhưng mà, sớm hay muộn thì cũng tới lúc Thiên Thu mở mắt tỉnh giấc.
Khi thức dậy sẽ kh còn an tĩnh ở bên nữa. sẽ nói chuyện, sẽ mỉm cười, và sẽ hôn khác. Và lại nói dối gạt .
"Hôm nay đóng cửa tiệm, trễ lắm mới về. cứ với A Địch, khi nào xong việc sẽ qua đó.” Thiên Thu nói.
Rõ ràng cười đến là chân thật, vậy mà hai đ.ấ.m tay lại siết chặt đến x tái .
lại thể nói dối như thể là thật giống vậy được?
Lục Bách Đ thật sự kh hiểu. th tức giận.
Ngoài mặt thì nói vậy, nhưng chỉ cần quay lưng thôi, lại trở về với vẻ cô đơn nọ. Thiên Thu đến c.h.ế.t cũng kh đổi tật. Lúc nào cũng nói dối lừa .
"Kh khỏe hả?" A Địch lo lắng hỏi, nhưng chỉ lắc đầu.
Đầu đau. Mắt cũng rát. Cơn nôn cứ dâng trào khỏi họng. Kh kh thoải mái. Cứ như sắp c.h.ế.t tới nơi vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng Thiên Thu lại kh ở bên cạnh.
Mãi cho tới 2 giờ sáng, Lục Bách Đ mới nghe th tiếng xe.
ghé vào cửa sổ, Thiên Thu bước xuống xe. Sau đó đợi thật lâu mới nghe tiếng mở cửa.
Bản thân chỉ muốn ra vẻ lãnh đạm, nhưng lại dằn chẳng được lòng muốn ôm l Thiên Thu.
Thiên Thu lúc nào cũng lạnh. Nên kh nỡ rời xa, chỉ muốn ôm thật lâu thật chặt.
Nép vào lòng , Thiên Thu bỗng chốc trở nên nhỏ bé . kh ngờ, họ mà trước kia lúc nào cũng ngữa đầu lên , nay lại yếu ớt nép vào lòng .
Thật ra, khoảng cách giữa họ còn cách nhau bao xa nữa đây? Trí nhớ khôi phục tới trình độ nào mời đủ thay thế được Lục Bách Đ đó trong lòng Thiên Thu đây?
*
"Này, gần đây nhớ ra chuyện gì kh?" Thiên Thu lại hỏi.
Giọng ệu vẫn thản nhiên, mặt mày vẫn vui vẻ, nhưng lại th kh ổn.
"…Kh ." Vì vậy liền nói dối, “Kh nhớ chuyện gì hết.”
Thiên Thu im lặng lâu, đến nỗi khiến ta bất an. Đương lúc lo lắng thì Thiên Thu lại ôm rịt l .
"Như vậy là tốt ." Thiên Thu nói: "Mặc kệ thế nào, xin đừng nhớ ra chuyện gì hết."
Một câu nói như chú ngữ, phong ấn toàn bộ kí ức của .
Từ đó về sau, Lục Bách Đ kh mơ th giấc mộng kia nữa. Thậm chí đến cả những mảng kí ức mơ hồ lúc nhớ lúc quên cũng dần tan biến hẳn.
Nhưng Thiên Thu vẫn cứ chẳng yên.
Như đứa trẻ lúc nào cũng lo bị vứt bỏ, miệng thì quật cường mỉm cười nhưng mắt lại tràn đầy đau thương.
Kẻ đã làm cho Thiên Thu hoang mang thật ra là ai? Là Lục Bách Đ của ngày trước hay hiện tại?
Thật ra, đã sớm biết được đáp án .
Trong lòng Thiên Thu, trước sau vẫn chỉ duy nhất một Lục Bách Đ mà thôi.
Nếu như vậy, Lục Bách Đ hiện tại là gì?
Chẳng là gì cả. Đơn thuần chỉ là một mảng nhân sinh được rút ra từ cuộc đời của Lục Bách Đ nọ mà thôi. Kh quá khứ, chẳng th được tương lai. Thậm chí còn kh rõ liệu ngày bản thân bị một cái khác thay thế hay kh.
Và, bây giờ, dầu biến mật, Thiên Thu hay biết chăng?
Tưởng tượng đến ều thôi là đã th khổ sở . Bởi lẽ chẳng gì chứng tỏ tồn tại cả.
Nỗi tự ti ngày qua ngày cố che lắp đó, giống như những con bài chưa bị lật ngữa, bỗng bị một kẻ lạ mặt tàn nhẫn xốc ngược cả lên.
"Tên là gì thế?"
Ở bar, một gã đàn xa lạ tựa đến gần, híp đôi mắt xếch, đưa ngón tay thon dài ra v**t v* cái cằm dài nhọn của gã.
Chưa có bình luận nào cho chương này.