Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 31:
chuyển mắt ly rượu chân dài, “ tên là Lục Bách Đ.”
"Tên tiếng ?” Gã kề sát lại, cái mùi nước hoa gay mũi xộc đến khiến Lục Bách Đ cau mày, “Bây giờ đang làm ở đâu?”
“..làm ở đâu là ?" ngây ngô hỏi, làm gã kia kinh ngạc trố mắt ra .
" tốt nghiệp trường nào?" Ngữ khí bỡn cợt. Lục Bách Đ chưa từng bị đùa bỡn như thế, nên lúc này như bị xối nước lạnh lên đầu.
"Hiện tại, chỉ mới năm tuổi thôi." ra vẻ trấn định.
Gã đàn kia vất vã kiềm chế tiếng cười nhạo, "Hóa ra là một thằng ngốc!"
Sự khinh thị hoàn toàn kh buồn che giấu khiến Lục Bách Đ buồn bã gục đầu, th như cả đời chẳng còn dũng khí nào mặt ai nữa.
Bình thường vẫn hay nghe Thiên Thu mắng là đồ ngốc, nhưng chưa bao giờ lại sâu sắc cảm th đ là cái từ mang đầy ý sỉ nhục như bây giờ.
Chẳng lẽ Thiên Thu cũng nghĩ giống vậy? Ngu ngốc! Là tên ngu ngốc khiến bản thân mất mặt?
Gã kia quay nói gì đó với ai đ. kh th rõ, nhưng khắc sau lại th Thiên Thu đứng dậy, hất rượu vào mặt gã xấu đó.
Nháy mắt, th hả hê.
Nhưng bên cạnh đó, lại th nặng nề, chẳng phản bác được gì, cũng chẳng bảo vệ được gì.
Vì là thằng ngốc.
bắt đầu tìm kiếm hình bóng của Lục Bách Đ.
kh muốn giả vờ làm Lục Bách Đ nữa, mà muốn trở thành Lục Bách Đ thật sự. Lục Bách Đ mà Thiên Thu thích kh làm xấu hổ, cũng kh bị khác chế nhạo.
*
Rốt cục lại quay về căn phòng chứa đồ kia.
Từng một lần Thiên Thu tìm máy may mà được phép vào. Trong căn phòng bé hẹp nhiều rương thùng. lật tìm từng cái thùng cái rương một. Bên trong nhất định bí mật muốn tìm.
Tối đó, nhân lúc Thiên Thu kh ở nhà, lén l chìa khóa giấu trong hộc tủ đầu giường ra. biết làm thật nh, vì chậm nhất là 20 phút, Thiên Thu sẽ quay về.
Sau một vòng tìm kiếm, cũng th được thứ cần.
Đó là chiếc hộp nhỏ và nặng. Bên trong chứa đầy tạp chí. Dù kh mở ra đọc nhưng bìa thôi cũng biết là tạp chí thời trang, nam nữ mẫu mặc trang phục đẹp.
xới tung mớ tạp chí kia lên, nhưng ngoài chúng ra thì chẳng gì khác. th thất vọng.
Trước lúc dẹp cái hộp dựng tạp chí đó , lại tiện tay lật vài trang báo, cảm th ều gì đó lạ. Tới khi th những lời bình luận và giới thiệu về trang phục trong tạp chí, liền hiểu ngay ều kì lạ đó là gì.
Đây kh là tạp chí tiếng Hoa.
Thiên Thu bảo kh thích xem báo chí nước ngoài, vì m thứ tiếng đó biết , còn kh biết chúng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ở dưới đáy hộp là một cuốn sổ lớn, dán những hình được cắt ra từ tạp chí, kế bên còn những dòng chữ chú thích viết bằng mực đen.
nhiều hình dán, tất cả đều là mẫu ảnh. khi chỉ một đàn , khi là một nam một nữ, hai nam một nữ, hai nữ một nam. Trong số những mẫu đó, một gương mặt quen thuộc, quen thuộc đến mức nhức nhối.
một tập sách ảnh mini. Là bộ sưu tập dành riêng cho Lục Bách Đ. Trên mỗi tờ ảnh, ta mặc một bộ phục trang khác nhau. th phía trên ảnh là những con số rải rác. Như thể đang đo đắn tỉ lệ dáng ta, lại còn những bản phác thảo bằng chì bên cạnh. Nháy mắt, vỡ lẽ mọi chuyện.
Rõ ràng đã kh gặp mặt lâu như thế, Thiên Thu vẫn còn muốn giúp may quần áo ư? Nếu như cả đời cũng kh gặp lại thì ? Ai sẽ là tìm ra cuốn sổ đầy những bản phác họa này đây?
thật sự kh còn hiểu Thiên Thu nữa . Cũng chẳng hiểu nỗi Lục Bách Đ.
giống như một kẻ qua đường, tình cờ đứng lại xem. Những tưởng đã tiến vào thật gần, nhưng sàn diễn kia vẫn kh vai cho .
*
Cũng vào tối hôm , Thiên Thu gọi tới phòng khách.
Trên bàn bày la liệt những rượu và rượu. Một Thiên Thu uống nom phân nửa số rượu đ.
Thiên Thu lúc say đáng yêu. Hai má hồng hồng, giọng nói cũng nhỏ nhẹ mềm mại hơn. thích nghe kể chuyện trước đây. Dù biết đang nói dối nhưng vẫn kh th ghét. Chắc vì Thiên Thu lúc nào cũng vẻ thật lòng như thế.
đôi khi, bên kia những lời nói dối chính là giấc mộng, bởi vì mộng chẳng thể thành thật nên mới trở thành lời nói dối.
Nghĩ thế thôi lại th bi ai. Chẳng biết là vì Thiên Thu hay vì chính ?
Này, Thiên Thu, “ khóc kh?”, vì gã Lục Bách Đ đó.
Thiên Thu kh trả lời ngay, chỉ lẳng lặng mà cười.
" khóc thê t.h.ả.m luôn là đằng khác." nói, từ từ bu thõng bàn tay đang siết chặt lại.
Thoáng chốc, bắt đầu hiểu ra chút ít.
Thiên Thu, quên !
Em sẽ kh khiến nói dối, cũng kh làm khổ sở…
"Em sẽ kh khiến khóc nữa."
Đêm , cậy một giấc mơ.
ngồi chờ trên băng ghế dài trong c viên. kh biết đang đợi gì, chỉ biết là đã chờ lâu , và ngóng đợi tiếp tục.
Sau đó, th Thiên Thu tới.
“…cười cái gì mà cười?" Thiên Thu.
đáp, “Vì em tưởng là sẽ kh tới đây."
họ cười. Tiếng cười chưa bao giờ lại yên bình đến thế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.