Yêu Được, Đau Được
Chương 2: Gần Trong Gang Tấc, Xa Tựa Muôn Trùng
Ba ngày kể từ khoảnh khắc bất ngờ xuất hiện, trái tim Vy vẫn chưa l lại được nhịp đập bình thường.
Cô tưởng rằng đã quen với cuộc sống yên lặng, tẻ nhạt, nghèo khổ nhưng bình yên. Thế mà chỉ một lần chạm mặt, quá khứ như cơn sóng dữ dội cuốn cô về nơi đầy vết thương và nước mắt.
Cô đã trốn thoát khỏi … nhưng kh ngờ lại bước vào vòng xoáy một lần nữa.
Sáng nay, trời mưa nhẹ. Vy khoác chiếc áo mỏng sờn màu, ôm chặt túi hồ sơ xin việc, tay run run kh vì lạnh, mà vì căng thẳng. C việc lần này là hi vọng duy nhất để cô thoát khỏi cảnh nợ nần, lo viện phí cho mẹ đang nằm liệt giường.
“Tập đoàn ST” – cái tên sáng choang trên tòa nhà chọc trời khiến cô càng cảm th nhỏ bé. Cô kh biết ai đã đưa hồ sơ vào vòng trong. Chỉ biết rằng… cô kh đủ khả năng để từ chối bất kỳ cơ hội nào.
“Trần Vy?” – lễ tân vào d sách gật đầu, đưa cô đến thang máy riêng dẫn lên tầng cao nhất. “Tổng giám đốc muốn gặp cô trực tiếp.”
Vy khựng lại. “Tổng… giám đốc?”
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa thang máy đã đóng sập lại. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô.
Và … khi cánh cửa phòng tổng giám đốc mở ra, trái tim cô như ngừng đập.
.
Lãnh Dạ Thần – đàn cô từng yêu đến ên dại, từng đẩy cô xuống tận cùng của sự tuyệt vọng, đang ngồi bệ vệ trên chiếc ghế da màu đen sang trọng. Kh gì thay đổi – chỉ ánh mắt lạnh hơn, sâu hơn, và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Cô đứng như hóa đá. Môi run run kh thốt thành lời.
“Chúng ta lại gặp nhau, Vy.”
Giọng trầm khàn, đầy ám ảnh. Ánh mắt quét qua cô, kh che giấu sự chiếm hữu rõ rệt.
“ là… tổng giám đốc ở đây?” – cô hỏi, giọng như lạc .
“Chính xác. Và em – sẽ là thư ký riêng của .”
“Kh.” – cô lắc đầu, lùi lại một bước. “ kh thể làm việc với .”
rời khỏi ghế, bước đến gần cô. Mỗi bước chân đều toát ra sự áp đảo khiến cô kh thể thở nổi.
“Tại kh? Em cần tiền, đúng kh? Cần c việc… để sống.”
Cô , cay đắng. “ kh muốn bán .”
cười nhạt, kéo ngăn bàn, rút ra một tập hồ sơ dày cộp.
“ kh mua em. chỉ cần em ở bên . Mỗi ngày.”
Lời nói của , nhẹ như gió, nhưng lại khiến toàn thân cô lạnh toát.
“ kh còn là cô gái ngốc nghếch ngày xưa, Dạ Thần.” – cô siết chặt tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “ đã học cách sống thiếu .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nhưng cơ thể em...” – thì thầm, tiến sát cô, bàn tay đặt lên eo cô khiến cô giật – “vẫn còn nhớ .”
“Bu ra...” – cô vùng vẫy, nhưng kh chút sức lực nào để chống lại .
kéo mạnh, cả cô đổ ập vào lòng . Một tay giữ eo, một tay bóp nhẹ cằm cô, ép cô ngước mặt lên thẳng vào mắt .
“... đang làm gì vậy...?”
“Một phụ nữ từng thuộc về , sẽ kh dễ dàng rời như thế đâu.” – ghé sát tai cô, giọng trầm thấp như ma mị – “Vy… em biết, bốn năm qua, đã tự trừng phạt thế nào kh?”
Cô sững sờ.
“Đừng khiến mềm lòng... lại dẫm đạp một lần nữa.”
Đôi mắt cô đỏ hoe. Nhưng kh hề dừng lại.
cúi xuống, hôn cô.
Kh dịu dàng.
Kh chờ đợi.
Chỉ là sự chiếm hữu đầy dục vọng và tức giận.
Cô kh thể thở nổi, kh thể suy nghĩ, toàn thân như đóng băng trong vòng tay .
Cô nên đẩy ra.
Nhưng lý trí rối loạn, và trái tim… lại đau nhói.
bu cô ra, đôi mắt tối lại.
“Ngày mai, 9 giờ sáng. Em sẽ đến làm việc tại đây.”
“Còn nếu kh…” – ghé sát, môi gần kề tai cô – “em sẽ th… thể tàn nhẫn đến mức nào.”
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng .
Vy ngồi sụp xuống, tay run rẩy đặt lên ngực.
Cô biết…
Lần gặp lại này, kh định mệnh.
Mà là thử thách của một tình yêu từng vỡ nát.
Và cô… đang bắt đầu lại hành trình đầy m.á.u và nước mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.