Yêu Được, Đau Được
Chương 3: Một Bước Đã Rơi Vào Bẫy
Chiếc đồng hồ treo tường ểm đúng 8 giờ 57 phút.
Vy đứng trước cánh cửa kính tầng 39, lòng bàn tay toát mồ hôi. Cô đã đấu tr cả đêm, phân vân giữa việc rời mãi mãi hay đối mặt với đàn từng xé nát trái tim . Nhưng … cô vẫn đến.
Kh vì .
Mà vì mẹ cô – đang nằm bất động trong bệnh viện, mỗi ngày sống dựa vào khoản viện phí chắt chiu từng đồng.
Cô kh còn lựa chọn.
Tiếng cửa mở kêu "tít", cô bước vào văn phòng tổng giám đốc – rộng lớn, lạnh lẽo, được phủ bởi những tấm kính đen thẳng xuống thành phố đang thức giấc.
Và … vẫn như hôm qua. Lưng tựa ghế, áo sơ mi trắng được xắn lên, cổ áo bung hai nút, như thể cố ý tạo nên một hình ảnh vừa quyến rũ vừa nguy hiểm c.h.ế.t .
"Em đến ." – kh ngẩng lên. Chỉ nói như thể đã chắc c từ trước.
Cô gật đầu, giọng khàn: " đến vì c việc."
đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô, mỗi bước chân như tiếng nhịp trái tim cô đập loạn.
", c việc..."
dừng lại ngay trước mặt cô. Ngón tay thon dài đưa lên gỡ chiếc kẹp tóc sau gáy cô ra, mái tóc dài bu xõa.
Vy giật , lùi lại. "... đang làm gì?"
"Chỉnh sửa đồng phục nhân viên."
mỉm cười. Một nụ cười lạnh như băng tuyết đầu đ.
" định biến thành món đồ chơi trong văn phòng này à?"
"Kh."
Giọng trầm xuống, ánh mắt tối lại.
" chỉ muốn em nhớ… em từng thuộc về . Và giờ, đang l lại thứ đã mất."
Cô chưa kịp phản ứng, thì đã siết nhẹ eo cô, kéo sát vào lòng . Cơ thể nóng rực, mùi hương quen thuộc lại bao trùm l cô như mê dược.
"Thả ra..." – cô yếu ớt nói, bàn tay đặt lên n.g.ự.c , định đẩy ra.
"Em đang run."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cúi xuống, thì thầm vào tai cô.
"Vì sợ… hay vì vẫn muốn như năm xưa?"
Cô im lặng.
Sự im lặng của cô chính là câu trả lời.
Bàn tay trượt dần xuống phần eo cô, môi lướt nhẹ qua gò má cô, chậm rãi nhưng khiến từng tế bào cô rùng .
“… đừng làm vậy…” – cô khẽ nói, giọng như tan vỡ.
“Chỉ một chút thôi, Vy...” – thì thầm. “ đã chờ em bốn năm. Một chút chạm vào… em kh nỡ từ chối đâu.”
Cô quay mặt , nhưng giây sau… lại bị xoay , ép sát lưng cô vào bàn làm việc, bàn tay chống hai bên, giam cô trong một kh gian hẹp kh thể thoát thân.
Trái tim cô đập mạnh, từng đợt hồi hộp kh tên xộc lên óc.
" đang chơi trò gì vậy, Dạ Thần?" – cô khàn giọng hỏi.
"Kh trò chơi." – ánh mắt dán chặt vào môi cô. "Là nghiêm túc."
Một giây sau, cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn bất ngờ. Kh chờ đợi. Kh xin phép.
Nụ hôn sâu, kéo dài, mạnh bạo đến nỗi cô gần như nghẹt thở. Lưỡi lướt qua từng góc nhỏ, mơn trớn nhưng cũng trừng phạt. Như muốn nhắc cô nhớ rằng… chưa từng rời khỏi tim cô.
Và Vy… trong phút giây , kh thể chống lại.
Cô hận . Nhưng cô chưa bao giờ ngừng yêu .
Nụ hôn kết thúc trong run rẩy. Cô quay mặt , nước mắt rơi xuống gò má nóng bỏng.
" thật tàn nhẫn..." – cô thì thầm.
vuốt nhẹ tóc cô, ánh mắt mềm lại một thoáng.
“Kh. Chỉ là… kh còn đủ kiên nhẫn để đứng em xa thêm một lần nữa.”
Chiều hôm , cô ngồi trong văn phòng thư ký. Trái tim lặng lẽ kêu gào như một cơn mưa lớn sắp đổ.
Cô đã bước vào.
Và kh biết, liệu đường quay lại nữa kh…
Chưa có bình luận nào cho chương này.