Yêu Được, Đau Được
Chương 8: Đêm Cuối… Hay Là Bắt Đầu Mới?
Vy rời khỏi c ty trong im lặng.
Cô kh đưa đơn xin nghỉ. Cũng kh gửi lời từ biệt.
Chỉ gói ghém lại vài món đồ cá nhân và rời như chưa từng tồn tại trong cuộc đời một lần nữa.
Cô biết… nếu còn chờ đợi thêm, trái tim sẽ kh đủ sức để đứng vững. Nếu còn th thêm một giây, cô sẽ kh thể thoát khỏi đôi mắt sâu như vực thẳm kia.
Và cô đã yêu đủ đau để biết: đôi khi ra là cách duy nhất để sống sót.
Một tuần sau.
Vy dọn đến căn phòng trọ nhỏ ở quận ven thành phố, nơi kh bóng dáng của những bộ đồ cao cấp, kh bàn tay đàn lạnh lùng lướt qua tóc cô lúc đêm muộn.
Chỉ còn cô – với một khung cửa nhỏ ra hẻm vắng, tiếng xe máy, tiếng con nít khóc và mùi cơm rang cháy cạnh.
Mỗi tối, cô tự dặn lòng: “ đang sống. ổn.”
Nhưng những cơn ác mộng vẫn kh bu tha cô.
Những cơn mơ trần trụi, ướt đẫm, nóng rực. Về .
Về đôi tay thô ráp siết l eo cô. Về giọng nói trầm khàn thì thầm bên tai cô trong đêm:
“Em là của … mãi mãi.”
Và mỗi khi tỉnh dậy, nước mắt lại ướt gối.
Kh vì hận.
Mà là vì khao khát vẫn chưa tắt.
Đêm thứ tám. Trời đổ mưa như trút.
Vy vừa dọn xong ca tối ở tiệm cafe nhỏ thì phát hiện áo mưa đã rách. Cô chạy vội dưới màn nước trắng xóa, ướt sũng, tay ôm túi vải che l đầu.
Khi cô vừa mở cửa phòng trọ thì một bóng đen xuất hiện trước mặt.
.
Lãnh Dạ Thần – đứng đó, ướt như một kẻ ên. Mái tóc đen bết vào trán, đôi mắt đỏ hoe vì mưa hay vì rượu, Vy kh rõ.
“Em định trốn đến bao giờ?” – hỏi, giọng trầm đục, pha lẫn cơn giận giữ và tuyệt vọng.
Vy đứng sững, tim như ngừng đập. “ biết ở đây?”
kh trả lời. Chỉ bước tới, mạnh mẽ đẩy cô vào trong phòng. Cánh cửa đóng lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh một lời cảnh báo.
Kh một dấu hiệu thương lượng.
Chỉ – ướt, lạnh, nhưng ánh mắt thì thiêu đốt hơn bao giờ hết.
“ ên .” – cô thì thầm, lùi lại.
“Vì em.” – gằn giọng, kéo cô vào lòng.
Môi đè lên môi cô. Kh hôn, mà là nuốt l.
Một tuần xa cách là quá đủ để dục vọng và yêu thương trộn vào nhau, biến thành con thú bị bỏ đói.
Quần áo cô ướt mềm, nhưng thân thể thì nóng rực. Bàn tay kéo áo cô lên, lần theo vạt eo trần. Cô vùng vẫy, nhưng chẳng còn sức lực.
“ kh quyền làm thế…” – cô nghẹn ngào, nước mắt hòa vào nước mưa chưa khô trên gò má.
“Vậy em nói , Vy…” – siết cô, giọng khản đặc –
“Em còn yêu kh?”
Cô nghẹn lại. Kh nói được.
Và trong khoảnh khắc im lặng , cúi xuống, lần đầu tiên, hôn lên từng giọt nước mắt của cô. Nhẹ nhàng. Cẩn trọng. Như thể sợ đánh vỡ một món đồ đã nứt từ lâu.
“ yêu em.” – thì thầm, môi chạm nhẹ cổ cô, hơi thở nóng rực.
“ kh biết làm cách nào để sống tiếp nếu kh em.”
kh đợi cô trả lời, bế cô lên, đặt xuống chiếc giường cũ kỹ.
Đêm , kh là sự chiếm hữu đầy giận dữ.
Mà là một bản hòa tấu của cơn khát lâu ngày – từng nụ hôn là một lần xin lỗi, từng cái siết chặt là một lời hứa chưa kịp nói.
Hơi thở họ hòa vào nhau. Cơ thể họ hòa vào nhau. Trong đêm mưa lạnh, hai trái tim lạc lối tìm được nhau lần nữa.
Rạng sáng.
nằm sát bên cô, tay vẫn ôm chặt l vòng eo nhỏ. Vy kh ngủ. Cô lên trần nhà, nước mắt rơi xuống gối ẩm.
Vì cô biết… tình yêu là thật. Nhưng… thế giới ngoài kia thì kh.
Cô kh d phận.
Cô chỉ ... một đêm.
Và nếu mai thức dậy… là một ngày chia xa thì đêm nay, hãy để cô được yếu lòng thêm một lần cuối cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.