Yêu Được, Đau Được
Chương 7: Danh Phận Là Thứ Xa Xỉ
Buổi sáng, khi ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa, Vy tỉnh dậy trong vòng tay của .
Cô nhúc nhích khẽ, cơ thể đau mỏi như bị nghiền nát sau một đêm dài kh chỉ nước mắt mà còn là những vết hôn sâu đến tận xương tủy.
vẫn ngủ, gương mặt bình yên hiếm hoi như đứa trẻ, trái ngược hoàn toàn với đàn bá đạo, ép buộc cô đêm qua bằng nỗi nhớ và dục vọng.
Vy , tim quặn thắt.
“ thể tất cả… trừ .” – cô thì thầm, nhẹ nhàng rút tay khỏi lòng , đứng dậy nhặt lại mảnh váy rơi dưới sàn.
Cô kh thể ở lại. Dù trái tim mách bảo rằng… cô vẫn yêu đến đau lòng.
Tại c ty.
Cô chưa kịp bước vào phòng làm việc thì đã nghe th tiếng giày cao gót nện xuống sàn – sắc lẹm và đầy khí thế.
Khánh My xuất hiện, mặc bộ váy đỏ rực như máu, mắt đánh đậm, ánh sắc như dao.
“Cô ngủ với , đúng kh?” – cô ta hỏi thẳng, kh vòng vo.
Vy cứng .
“Cô l quyền gì hỏi ?” – cô đáp, bình tĩnh đến lạnh lùng.
“Là vị hôn thê hợp pháp của Lãnh Dạ Thần. quyền.” – Khánh My tiến sát, kh kiêng dè – “Còn cô? Là tình được bao nuôi trong bóng tối?”
Câu nói như một nhát dao.
Vy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng kh đau bằng những gì đang lặp lại trong tim cô.
“Cô d phận… nhưng kh hề yêu cô.”
“Yêu?” – Khánh My bật cười khinh miệt – “Cô tưởng đàn khi lên giường là vì yêu à? Ngây thơ.”
Vy kh trả lời.
Bởi vì trong thâm tâm, chính cô cũng kh dám chắc… liệu tất cả những đêm gần gũi đó là vì tình cảm thật, hay chỉ là thói quen cũ bị khơi dậy bởi ham muốn chưa kịp tắt.
Buổi chiều, Dạ Thần gọi cô vào phòng làm việc.
Ánh mắt lập tức tối lại khi th dấu vết mệt mỏi, cùng một vết tát hằn trên má cô – còn đỏ, chưa kịp mờ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ai làm?” – giọng trầm xuống, lạnh hơn băng tuyết.
“Kh liên quan đến .” – Vy đáp, mắt kh .
bước nh tới, nâng cằm cô lên.
“Là Khánh My?”
Vy im lặng.
“Em nghĩ em sẽ tg nếu im lặng?” – siết mạnh tay, ánh mắt như sắp nổi giận thật sự.
“ hôn thê, một gia đình để giữ mặt mũi.” – cô bật ra từng lời như nghẹn lại – “Còn … là gì? Một kh d phận, kh tương lai, chỉ một thân thể để dùng khi muốn?”
đứng sững lại.
Kh vì tức giận, mà là vì… chính cũng kh biết trả lời cô thế nào.
kh thể cho cô hôn nhân.
chưa kịp xử lý mối quan hệ với Khánh My.
Và biết, cô… đã đau đến mức kh thể tiếp tục mù quáng.
“ nói yêu , nhưng kh thể bỏ cô ta.” – cô bước lùi lại – “Vậy tình yêu đó… rốt cuộc là gì?”
Cô bỏ .
Lần này, là thật sự bỏ . Kh cần quay đầu. Kh cần đợi giữ lại.
Tối đó, Dạ Thần ngồi một trong căn penthouse lạnh lẽo.
Điện thoại sáng màn hình liên tục – Khánh My n tới kh ngừng, nhưng kh mở.
Mà thay vào đó, một bức ảnh duy nhất.
Tấm ảnh cũ… chụp Vy cười trong bộ váy trắng tại ngọn đồi năm xưa, nơi từng hứa với cô một “mùa xuân kh bao giờ kết thúc”.
đã thất hứa.
Và giờ… mùa xuân đang rời xa lần nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.