Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 122: Em không có ốm.

Chương trước Chương sau

Nhật Ly cứ thế bị Tuấn Kiệt mạnh mẽ vạch trần lời nói dối. Cô kh dám ho he gì đành tiếp tục vùi mặt vào vào trong chăn. Cả cuộn thành một tư thế phòng bị giống như con tôm, nếu như kỹ còn thể th cơ thể mảnh khảnh của cô dường như hơi run rẩy.

Cô dồn hết sức lực, liều c.h.ế.t cố kiềm chế con mèo khát tình đang gào thét trong xuống.

Bộ dạng này, nhất thời làm cho Tuấn Kiệt kh biết nên khóc hay nên cười.

ôm l cô vào lòng, Nhật Ly cứng ngắc nhắm chặt mắt ngay cả thở cũng hết sức nhẹ nhàng. Nhưng hương thơm nam tính từ cơ thể đang kh mặc gì của đàn bên cạnh như cố tình trêu tức khiến Nhật Ly vừa tức, lại thêm bất lực và xấu hổ.

Tuấn Kiệt liếc mắt cô, lâu sau liền cười lạnh một tiếng.

Chẳng biết tiếng cười này là tự giễu hay thất vọng vì bản thân kh đủ hấp dẫn đối với phụ nữ của . Ánh mắt cô phức tạp khó hiểu.

Ngay sau đó bỗng nhiên Tuấn Kiệt vùng đứng dậy lại cẩn thận đắp kỹ chăn cho Nhật Ly, sau đó cúi nhặt lên khăn tắm quấn vào , sải bước tới tủ l ra quần áo nh chóng mặc vào, bước ra ngoài.

Hơi ấm của bên cạnh đột nhiên mất khiến Nhật Ly chút ngơ ngác, khi bên tai kh còn âm th nào. Cô mới từ từ hé mắt , căn phòng hiện tại đã chẳng còn bóng dáng của nữa.

Giận ?

Kh chứ?

Nhật Ly chậm rãi chống tay ngồi dậy, ôm l hai đầu gối cười méo mó, tự giễu chính .

[Mẹ kiếp, thích bỏ xừ còn tỏ ra th cao, giờ làm giận kìa… dám mặt dày chạy tới làm lành với ta kh?]

Nhật Ly ôm đầu, hai tay loạn xạ vò mái tóc cho tới khi rối tung lên, miệng liên tục phát ra tiếng xì xì khó chịu.

“Em lại vậy?” Giọng nói trầm ấm đột nhiên vang lên từ phía ngoài cửa làm Nhật Ly chột dạ giật b.ắ.n hét lên.

Cô ngước gương mặt nhỏ n với mái tóc y chang tổ quạ ra, tròng mắt long l ngập nước như đang chịu nỗi tủi thân ghê gớm lắm.

đàn đứng ở đó mặc một bộ đồ thể thao màu xám nhạt, trên tay bên cốc nước gừng mật ong đang tỏa ra mùi hương thơm dễ chịu.

Nhật Ly lại đắm đuối .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-122-em-khong-co-om.html.]

cũng cau mày cô, đáy mắt lại ẩn chứa ý cười, miệng khẽ lên tiếng: “ pha cho em cốc nước, uống xong chắc hẳn em sẽ cảm th dễ chịu hơn.”

Nhật Ly nghe vậy, hốc mắt càng thêm nóng, sống mũi cũng cay, liền cụp mắt nói lí nhí: “Em xin lỗi.”

Tuấn Kiệt bước nh tới, đặt cốc nước sang mặt bàn bên cạnh ngồi xuống. Hai tay giữ l bả vai cô cúi vào gương mặt đang mếu máo hỏi: “Vì lại nói như thế, em đang ốm, chăm sóc em là chuyện đương nhiên.”

Lần này thì Nhật Ly quá xấu hổ mà khóc thành tiếng, cô vùi mặt vào n.g.ự.c trốn trong đó nức nở: “Em kh ốm, là vì… là vì em xấu hổ nên nói thế thôi.”

Tuấn Kiệt bật cười vòng tay ôm l cô thêm chặt. “Kh ốm là tốt , cớ khóc chứ?”

“Vừa , em tưởng làm buồn, bỏ …” Nhật Ly đ.ấ.m vào n.g.ự.c một cái, “ kh nói là pha nước cho em, như thế thì em đâu khóc.”

“Ừ đúng , là tại , tất cả tại .” Tuấn Kiệt cố nhịn cười hùa theo cô.

Đợi khi Nhật Ly nín khóc, lại hỏi tiếp: “Vì em lại xấu hổ.”

Nhật Ly cắn chặt môi vờ như kh nghe th gì.

Đợi lúc lâu kh th cô trả lời, Tuấn Kiệt cúi xuống đỡ gương mặt nhòe lệ của cô lên hỏi: “Là vì em thích , đúng kh?”

Ánh mắt Nhật Ly hơi đảo, sau đó dừng tại đôi mắt đầy mong chờ của khẽ gật. Cô cảm nhân được cơ thể lập tức đã bị ta giữ chặt, phản xạ ều kiện mà rụt vào trong.

Tuấn Kiệt mỉm cười dịu dàng nói: “Ly Ly, kh cần ngại, là chồng em, là gần gũi với em nhất, biết lẽ em vẫn còn chưa quen, nhưng mà hãy coi như chính bản thân em, việc vợ yêu thích thân thể của chồng bình thường. Kh những thế còn th tự hào và hãnh diện lắm, thật đ, vui khi em kh chê .”

lẽ là nghe th lời nói chân thành của , lúc này Nhật Ly mới thả lỏng. Đáy lòng cô như vừa dòng nước ấm chảy qua, khóe miệng liền cười: “Đúng vậy, em , , thích . Thích tất cả những gì trên cơ thể , cả con từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới em đều thích.”

Chỉ chờ cho cô nói ra lời thừa nhận, Tuấn Kiệt liền cúi xuống xâm chiếm l đôi môi cứng cỏi của con gái này. Rốt cuộc thì cũng chờ đợi được chính miệng cô nói ra những câu như thế.

Trái tim kh nhịn được mà rộn ràng háo hức, nó như đang reo mừng hân hoan cho niềm vui chiến tg vì đã khiến cô vượt qua tất cả những thói quen cũ mà mạnh dạn hơn, cởi mở hơn đối với .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Cảm ơn em!” Tuấn Kiệt ôm l Nhật Ly đảo đặt cô lên trên đùi , cả dựa vào đầu giường chạm tay lên gò má của cô, nghiêm túc nói: “Lát muốn đưa em tới một nơi, tới đó em sẽ hiểu được tất cả lý do vì lại của bây giờ.”

Nhật Ly khựng , gật đầu. Cô vòng tay lên ôm chặt l , cả bỗng thấp thỏm chút lo âu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...