Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 123:

Chương trước Chương sau

Chiếc xe ô tô màu đen do Lâm cầm lái vững vàng xuyên qua những tuyến phố đ đúc của thành phố Vũ Ninh những ngày giáp tết chạy ra ngoại thành. Xe chạy chừng hai ba tiếng đồng hồ thì dừng trước một tòa biệt thự nguy nga hùng vĩ chẳng khác gì phong cách lâu đài ở châu u.

Lúc này Tuấn Kiệt mới gọi Nhật Ly dậy, cô đã nằm trong lòng ngủ suốt cả quãng đường dài.

Nhật Ly dụi mắt chớp chớp vài lần, kinh ngạc cảnh tượng trước mắt.

Ngôi biệt thự to lớn màu xám đen nổi bật giữa một cánh rừng x, bốn xung qu được vây lại bởi bức tường bao vững chắc cao. Chỉ qua thôi, mà Nhật Ly đã cảm giác như vừa bị lạc vào một thời kh khác.

Cô quay sang Tuấn Kiệt, mỉm cười hạ cửa kính xuống. Nhật Ly cánh cổng bằng đồng trơn láng đang dần lùi sang hai bên, sau đó Lâm chậm rãi lái xe vào.

Khung cảnh tòa lâu đài bây giờ mới hiện ra một cách rõ ràng nhất.

Những ô cửa mái vòm cong chạm trổ tinh xảo, khảm đá x dương là thứ đầu tiên thu hút ánh của Nhật Ly. Tiếp đó là những cây cảnh độc là trang trí phía trước sân, những ngọn núi đá nhấp nhô lộn xộn, còn cả những hố đất sâu… nơi này, lộn xộn, hoàn toàn trái ngược với phong cách kiến trúc trang nhã mà Nhật Ly tưởng tượng về tòa lâu đài.

Cô cảm giác ở đây thứ gì đó giống với trại huấn luyện hơn…

“Em nghĩ đúng đ, chỗ này chính là nơi huấn luyện, cải tạo những bị biến đổi.” Tuấn Kiệt bất chợt lên tiếng.

Nhật Ly giật , khó hiểu ngước lên .

Tuấn Kiệt lại mỉm cười: “Đúng như em nghĩ, đọc được suy nghĩ của em. Nhưng mà chỉ em thôi. kh hiểu lại như vậy.”

“Vậy từ nay em kh cần lên tiếng cũng hiểu được em muốn gì!” Nhật Ly bật cười, nói: “Em vẫn chờ nghe câu chuyện của !”

Tuấn Kiệt cầm l bàn tay mềm mại đưa lên miệng, đặt xuống một nụ hôn sau đó dẫn cô vào bên trong.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Lâm mỉm cười theo sát phía sau, thầm thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc thì chủ nhân cũng đã thể mở lòng .

Ba vừa qua cánh cửa chính của biệt thự, liền vào một khoảng sân khác.

Ở đây đang khoảng hơn trăm , trai gái đủ cả, mỗi ngồi một ô, dưới ánh nắng, trước mặt bọn họ là một đĩa thịt sống bốc mùi t tưởi.

Sắc mặt ai n đầy đau khổ nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

Th Tuấn Kiệt tới, đội trưởng đang đứng giám sát ở bên cạnh vội bước đến cúi chào: “Chủ nhân!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-123.html.]

vẫy tay, thản nhiên nói: “Cứ tiếp tục .”

“Vâng, chủ nhân!” ta vội lùi sang một bên nhường đường.

Tuấn Kiệt kh dừng lại mà qua khoảng sân đó, tới một cánh cửa khác.

Phía sau cánh cửa này chính là một khu nhà gồm nhiều các phòng luyện tập với những loại dụng cụ khác nhau.

Con đường mà bọn họ đang nằm ở chính giữa, thể quan sát được toàn cảnh những con vẫn miệt mài tập luyện ở phía trong. Tiếng hiệu lệnh dứt khoát vang lên mang theo mạnh to lớn chẳng khác gì những chiến sĩ đang luyện tập trước khi ra trận.

Nhật Ly tỏ ra hiếu kỳ, tỉ mỉ ngó kh bỏ sót chi tiết nào.

Điểm cuối của đoạn đường này lại là một cánh cửa khác, nó chính là phòng thí nghiệm của Tuấn Kiệt.

Bên trong các ô phòng kính trong suốt nhiều những , kh còn là , họ giống với loài ma cà rồng mà Nhật Ly đã từng gặp. Mang theo vẻ ác liệt, hung tợn và khát máu. Miệng gầm gừ chẳng khác gì dã thú mỗi khi th xuất hiện.

Những nhà khoa học trong bộ quần áo bảo hộ kín mít thì hối hả làm việc như đang chạy đua với thời gian.

dừng lại quan sát biểu cảm của Nhật Ly lại tiếp tục dẫn cô tới cánh cửa cuối cùng.

Mỗi bước chân là một tiếng trống bùm bụp gõ vào trái tim của . Bàn tay siết chặt l tay cô như muốn tiếp thêm dũng khí để nói ra toàn bộ những bí mật ghê tởm xấu xa nhất của bản thân.

Tuấn Kiệt ra giơ ngón tay ra hiệu cho Lâm dừng lại, mở đẩy cánh cửa đưa cô tiến vào.

Đây là một căn phòng kh lớn lắm, nó chỉ kê một bộ bàn làm việc ở cuối phòng cạnh của sổ sát đất đang kh kéo rèm, từ đây thể rõ cả khu vườn rộng lớn phía sau.

“Địa bàn của , là nơi ẩn núp gần như m năm qua.” Giọng nhẹ nhàng vang lên mang theo nỗi u buồn, thấp thỏm.

Nhật Ly gỡ bàn tay hai ra, trước con mắt nghi ngờ của , cô ôm l thân hình cao lớn kéo về chiếc ghế duy nhất sau bàn làm việc đẩy ngồi xuống, sau đó mới thẳng vào mắt mỉm cười nói: “Đừng căng thẳng như thế, em đâu yếu đuối đến vậy.”

Nói cô ngồi lên đùi chỉ ngón tay vào khuôn n.g.ự.c đang phập phồng của đàn , nháy mắt: “Nh lên nào, đừng để em vì tò mò quá mà trở nên cáu bẳn!”

Tuấn Kiệt cười khổ, giơ tay khởi động máy tính trên bàn làm việc, trong lúc chờ đợi còn đưa tới cho Nhật Ly một cốc nước ấm từ cây nước ngay bên cạnh.

Màn hình máy tính vừa ổn định, bàn tay liền mở ra một file dữ liệu. “Đây là bản đồ thành phố Vũ Ninh. Bản đồ toàn tỉnh Vũ Ninh, còn đây là nước V…”

Một loạt các bản đồ với những lý tự x đỏ hiển thị chạy ngang qua trước mắt, nhất thời khiến Nhật Ly chưa hình dung được chuyện gì. Mãi tới khi tấm bản đồ về thành phố Vũ Ninh lần nữa dừng lại, cô mới giật nhận ra. Đây là bản đồ phân bố quân sự!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...