Yêu Em, Sủng Em
Chương 136: Ái tình triền miên 2
“Kiệt…" Nhật Ly ngân lên một tiếng gục vào . Từ tận sâu trong cơ thể như vẫn còn khát khao nhiều lắm. Càng làm lại càng muốn được chìm đắm thêm nữa.
Miệng nhỏ kê bên cần cổ của hơi hé ra, chiếc lưỡi mềm rụt rè như con rắn nhỏ trườn lên yết hầu vẽ ra một vệt nước.
“Kiệt, em…” Giọng nói nhẹ như l vũ khẽ chạm vào tim lại vang lên: “Em… vẫn muốn nữa.”
"Muốn nữa?” Tuấn Kiệt nhướng mày, nhếch miệng cười, ngạc nhiên hỏi lại: “Em chắc chứ?"
“Chắc!” Gia Ly ngượng ngùng cười, gương mặt nóng bừng nhuộm đỏ cả cơ thể mềm mại, nhịp thở phập phồng mãnh liệt trào dâng.
Muốn… Thật sự muốn mà. Chỉ muốn cảm xúc được va chạm giữa hai cơ thể, như vậy mới thể xác nhận được rõ ràng còn đang ở bên, chăm sóc, bảo vệ cô.
Tuấn Kiệt hôn lên trán cô khàn giọng nói: “Nhật Ly, em chính là báu vật mà trời đã đền bù cho . Vì em, sẽ làm tất cả…”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Kh cần.” Nhật Ly đặt tay lên miệng cắt ngang lời nói đó: “Hãy dùng cả một đời này để yêu em, vậy là đủ.”
Tuấn Kiệt xúc động gần như muốn khóc, trái tim hân hoan giống hệt một trai hồi mới yêu, tất cả những gì tốt đẹp nhất của đời chỉ muốn trao cả cho phụ nữ này mà thôi.
Khóe miệng vẽ ra nụ cười hạnh phúc, ánh mắt lấp lánh xuống đỉnh đầu cô: “Nếu kiếp sau, vẫn nguyện được ở bên em.”
Nhật Ly chọc tay vào n.g.ự.c , giọng nỉ non vang bên tai, gương mặt diễm lệ ngập tràn niềm vui: “Trọn vẹn một kiếp này là em đã th mãn nguyện lắm .”
sống thọ như thế đợi tới bao giờ mới sang kiếp sau cùng em?
Tuấn Kiệt vui sướng phụ nữ nói ra những lời tình tứ, cơ thể cô vì mà hãm sâu vào trong bể ái tình, cây gậy vẫn đang trôn sâu trong hang nhỏ lại lẫn nữa cứng rắn ngo ngoe.
"Nếu em muốn nữa thì tự tới !"
Nhật Ly bật cười chống tay vào n.g.ự.c rướn lên nhếch miệng đắc ý, hơi cử động h lùi ra sau đẩy về phía trước.
"Đúng , chính là như vậy..." Tuấn Kiệt bám tay vào hai bên đùi cô ve vuốt cổ vũ. “Em làm tốt lắm..."
Nhật Ly nhận được sự khích lệ của , đôi chân bạch ngọc thon thả mở rộng gập quỳ lại, kẹp cưỡi trên eo đàn như đang ngồi trên lưng ngựa bắt đầu nhún.
Da thịt trắng nõn phấn hồng vì hưng phấn mà lấm tấm mồ hôi, núi ngọc đẫy đà mềm mại khẽ đu đưa theo từng nhịp lên xuống chậm rãi.
Thân hình Nhật Ly chẳng khác gì cây rong ngả ngớn bồng bềnh, chao đảo trong dòng nước, đôi mắt cô mê ly chứa đầy khát cầu chăm chú vào gương mặt , cả hai cùng đắm say vào nhau khó thể thoát.
Cánh hoa ướt dầm dề cùng hang nhỏ của Nhật Ly mỗi khi cô nhổm m.ô.n.g lên đều kẹp chặt cây gậy hút mạnh như trăm cái miệng nhỏ, sau đó vẫn tiếp tục thít lại thả ngồi xuống.
Toàn bộ cây gậy cứ thế cắm thẳng vào tận nơi sâu nhất chạm tới ểm nhạy cảm ma sát khăng khít trên vách hang chật hẹp khiến toàn thân Nhật Ly cũng trở nên tê dại, vì kích tình mà cổ họng kh ngừng phát ra âm th ngân nga yêu kiều.
Mặt Nhật Ly đã đỏ như say men, trong lòng cô vừa thỏa mãn vô cùng lại chút thẹn thùng, nhưng sự thẹn thùng chẳng bao lâu đã bị dung hòa vào "trò chơi kích thích" giữa hai .
nằm mơ, Nhật Ly cũng kh bao giờ nghĩ rằng sẽ lúc cô lại trở nên phóng đãng đến như thế này, thậm chí còn tự động.
Đáy lòng cô chợt dâng lên một dòng nhiệt huyết lớn lao, nó chẳng khác gì một dòng lũ chảy dữ dội cuốn phăng mọi rào cản e thẹn, làm cho Nhật Ly bị kéo vào vực sâu của d/ục vọng, mỗi một chỗ, mỗi một tế bào đều mong muốn được tận tình yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-136-ai-tinh-trien-mien-2.html.]
Đôi tay ve vuốt dọc theo mỗi tấc da thịt cô, những ngón tay như đàn rắn nước bò lan tới đâu tạo ra từng dòng ện nhỏ đê mê tới đ.
Hoa nhỏ nh.ầy nh/ụa ướt át khao khát, tốc độ h cũng mỗi lúc một nh, cô gấp gáp muốn chiếm l cây gậy kia, hòa quyện cùng với trong bản nhạc này.
Theo mỗi lần động tác ngồi xuống mạnh bạo của Nhật Ly, bụng nhỏ liền nổi lên căng chướng, đỉnh gậy thọc vào rút ra như đang nhồi một món đồ chơi, tiếng kêu “bép bép” vang lên kh ngừng.
"Kiệt, em hết sức .” Nhật Ly động được một lúc liền hụt hơi, hai đùi dã rời nằm bẹp xuống , gương mặt nhỏ yêu kiều buồn rầu hàm chứa nét oán thán.
Em chưa thỏa mãn nhưng em mệt!
Bộ dáng cầu hoan đặc biệt đáng yêu của cô khiến dục hỏa trong Tuấn Kiện chợt cuộn lên như ngọn núi lửa, lồng n.g.ự.c rắn chắc lập tức thở dốc kịch liệt, chuẩn bị cho đợt phun trào.
Bàn tay to của liền đưa lên siết chặt eo cô, phần h cường tráng đỉnh một cái thật mạnh lên trên, cây gậy sưng to cứ thế lại tiến vào sâu thêm một chút bên trong hang thịt.
"A..." Nhật Ly ngửa ra sau, chống hai tay vào cổ chân ; bụng nhỏ căng trướng khiến cô kh nén được tiếng ngân nga, môi đỏ khẽ cong, hai núi ngọc rung lắc dữ dội.
Bàn tay lặp lại động tác xoa bóp nhào nặn trên nơi đẫy đà đó, da thịt hồng hào lập tức đã in vết năm ngón tay của đàn .
“Thế nào, phối hợp chứ.” Ánh mắt trào phúng của làm cho Nhật Ly hơi cáu. Cô rướn gương mặt tuấn, sau đó mím môi quyết kh chịu đầu hàng trước, liền hít một hơi thật sâu ngồi thẳng dậy cùng ngang ngược phân tr.
Trải qua nhiều lần hoan ái, Nhật Ly đã trở nên thuần thục hơn, biết bị yếu thế, cô liền cúi xuống bám l cổ ghì chặt, vòng eo thon gọn lần nữa tiếp tục dùng sức lên xuống.
Núi ngọc đung đưa, cọ vào khuôn n.g.ự.c tạo thành cơn sóng lăn tăn rà lên rà xuống, đẹp đến mê hồn, cả xúc giác và thị giác đều kích thích đàn phía dưới tột độ.
Hang nhỏ nuốt trọn cự vật, đỉnh gậy thô cứng nhiều lần chọc vào thật sâu hang thịt mẫn cảm, chỗ kết hợp của hai liên tục tràn ra từng đợt mật ngọt, vương vãi thấm ướt ga giường, bốc lên thứ mùi mê ly hấp dẫn.
Nhưng cũng chỉ động được một lát, cả cô đã bủn rủn, mệt mỏi ngã sấp vào lồng n.g.ự.c .
Cái miệng nhỏ còn rên rỉ vài tiếng tỏ vẻ khó chịu kh thôi.
Quá đuối , cô chịu thua.
Tại lại thể dai sức đến thế? Còn làm cả đêm mà kh chịu ngừng nghỉ được như vậy?
"Mệt ? Em thua à?" Tuấn Kiệt ôm l cô mỉm cười hỏi.
Đôi mắt ánh đỏ của ngập tràn hạnh phúc phụ nữ đang thở hổn hển trên .
Ánh mắt cô say đắm , cơ thể nhớp nháp mồ hôi tỏa ra hương thơm đặc biệt chỉ thuộc về riêng cô. Chính là loại hương vị mà làm cho u mê cả một đời.
Chỉ th cô hừ mũi đáp lại. mỉm cười hỏi tiếp: “Thế giờ giúp em nhé!”
Kh đợi Nhật Ly trả lời. Ngay lập tức, đàn liền ra sức đẩy h, cơ thể nhỏ xinh chợt giật b.ắ.n lên, nh chóng rút cây gậy ra, lại mạnh bạo cắm vào trong.
Cơ thể cô bị đẩy ngửa ra sau, hai cánh tay bị giữ lại, cả cong lên như một cây cung. Lần này thì Nhật Ly mới thực sự giống như ngồi trên lưng ngựa xóc nảy, nơi riêng tư bị thọc vào rút ra, tiếng nước "òm ọp" càng thêm vang dội.
Cô bị cắm hỏng ...
Cắm c.h.ế.t cô ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.