Yêu Em, Sủng Em
Chương 137: Ái tình triền miên 3
Hang nhỏ bên dưới ên cuồng tuôn trào mật ngọt, Nhật Ly vừa sung sướng lại thống khổ la oai oái.
“A… a… a… ân…”
Gương mặt tinh xảo ửng hồng, cặp mắt ngập nước mê ly dụ hoặc khiến cho Tuấn Kiệt ên cuồng khó lòng cầm cự. phụ nữ của đẹp tựa một hồ ly tinh đang phát ra mị tình phóng đãng, quyến rũ ; dáng vẻ phong tình vạn chủng này thôi thúc đàn vì cô mà mê kh thôi.
Tuấn Kiệt thả Nhật Ly ra, chống tay ngồi dậy hơi dùng sức đẩy cô ngã ngửa xuống tấm đệm êm ái, đôi chân thon dài của cô bị nâng cao gập lại trước ngực, đầu gối đè ép lên đỉnh núi ngọc phấn hồng.
đàn chống tay áp n.g.ự.c vào chân cô, mạnh mẽ đưa h, tư thế này khiến Nhật Ly cảm giác như toàn thân đều bị chèn ép lại vô cùng chật trội.
Điên cuồng cắm, ên cuồng la.
Sau đó dường như vẫn chưa thỏa mãn, liền túm l đầu gối cô đang gập lại b rộng ra như hình chữ M lại bắt đầu c cuộc "hoan ái" mới.
Tuấn Kiệt chẳng khác gì một bác n dân chăm chỉ cày cuốc, thúc Nhật Ly trôi như mảng bè dập dềnh trên mặt nước. Mỗi khi cô bị đ.â.m trôi tuột đến cuối giường, lại vội bắt l eo cô kéo trở lại, sau đó tiếp tục quấn quýt l nhau như đôi sam biển khăng khít kh rời.
Lúc thì ngửa, lúc sấp, khi đứng khi lại bò.
Nỗi khát khao của Nhật Ly dành cho Tuấn Kiệt giống như một kẻ du hành trên sa mạc đang khát nước, mãi mãi vẫn kh biết thỏa mãn. Chẳng những thế, mà cô còn như hoá thân thành xà tinh quấn l đàn thèm muốn được nhiều hơn nữa.
Nhật Ly quỳ bò nằm trên giường lớn, hai cánh tay cô chống xuống nâng đỡ cơ thể lên. Bàn tay nắm chặt ga giường, cắn môi chờ đợi.
M đào săn chắc nở nang ửng hồng, eo nhỏ uốn lượn, toàn bộ đường cong cơ thể hấp dẫn phập phồng phát ra loại tín hiệu mời gọi trí mạng dành cho phía sau.
theo tư thế vểnh m.ô.n.g của Nhật Ly, hai cánh hoa nơi cửa hang lộ rõ hơn, chúng sưng lên nhớp nháp lại đáng yêu một cách kỳ lạ, đáp lại cái của Tuấn Kiệt nó như đang mấp máy mời gọi, bày ra sự quyến rũ hấp dẫn, làm hạ thân càng cương cứng, khó nhịn.
Hang nhỏ cứ thế hấp háy, bờ m.ô.n.g cong đầy đặn còn kh biết xấu hổ mà vặn vẹo cọ vào cây gậy của , sau đó từ từ nuốt l cây gậy, m.ô.n.g nhỏ trắng trẻo vặn vẹo đưa đẩy làm đỉnh gậy cọ tới mọi ngóc ngách.
Thật là thống khoái.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Mỗi khi đỉnh gậy nghiền ép hang nhỏ mẫn cảm, tầng tầng lớp lớp khoái cảm ồ ạt sinh ra bủa vây l hai tâm hồn. Hang nhỏ giống như hàng trăm chiếc miệng tham lam cắn mút khiến Tuấn Kiệt cảm giác lâng lâng như đang bay ở tận trên chín tầng mây vậy.
" n a… a…”
Tầm mắt Nhật Ly chăm chú về phía đầu giường, miệng liên tục rên rỉ thành tiếng, m.ô.n.g nhỏ kiều nộn thuần thục phối hợp cùng Tuấn Kiệt nhịp nhàng vận động.
Khi thì giận dỗi rút ra, khi thì "òm ọp" nuốt nguyên cây gậy, toàn bộ vào thật sâu, sâu.
Theo nhịp động của hai , núi ngọc rũ xuống lắc qua lắc lại tạo nên hình ảnh sắc tình sặc mùi hoan lạc.
Cả hai hạnh phúc chìm đắm vào trong niềm say mê. Cả con tim và lý trí đều thực sự hài hòa.
vui vẻ.... thoải mái...
Bàn tay Tuấn Kiệt chốc chốc thì nhào nặn hai núi ngọc, khi thì chen vào giữa những cánh hoa chăm hóc hạt thịt mềm mại, lúc lại mơn trớn tấm lưng ong. Tạo ra vô số dòng ện lưu xâm nhập vào mỗi tấc da thịt của cô, cộng hưởng với nhau tạo ra từng đợt sóng cao trào.
D.ục vọng trong Nhật Ly ngày càng tăng vọt.
M nhỏ ngập ngừng đung đưa cùng với tiếng nức nở phát ra trên môi, cứ thế tạo thành bản nhạc qu quẩn kh dứt trong phòng ngủ.
Tuấn Kiệt rũ mắt nơi tư mật đang giao hòa của hai , hầu kết lăn lộn vô số lần, cổ căng chặt th rõ gân x, xương hàm bạnh ra vì đang cố kiềm chế xúc động muốn phóng thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-137-ai-tinh-trien-mien-3.html.]
đang đấu tr với dục vọng ên cuồng của bản thân, cố ý để phụ nữ của tự động thủ, chẳng m khi cô chủ động đòi hỏi như thế này.
m th giao hoan "bạch bạch bạch" vang dội, lượng lớn mật ngọt đặc dính từ cửa hang chảy xuống bắp đùi cả hai trôi xuống đệm giường loang lổ.
Hang nhỏ từng lớp trùng trùng ệp ệp thịt mềm đè ép đỉnh đầu cây gậy như đang bóp chặt chẳng muốn nhả ra, Tuấn Kiệt hừ mũi khẽ rên một tiếng gợi cảm, sung sướng đến mức da đầu muốn nổ tung.
Nhật Ly cũng sắp cao trào.
Tuấn Kiệt bắt l đôi núi ngọc, cây gậy ác liệt đ.â.m thọc, cắm vào thật sâu, hang nhỏ non nớt đều bị kéo ra ấn vô mãnh liệt.
"Ô ô...” Nhật Ly nức nở vì phấn khích.
Sâu bên trong hang nhỏ sinh ra từng trận châm chích như bị kiến cắn, những đợt sóng dạt dào dâng lên tạo ra loại cảm giác sảng khoái, hang nhỏ co rút gắt gao cắn chặt cây gậy kh rời.
Nhật Ly ngoái đầu lại , gương mặt ửng hồng, mắt hạnh ngập nước chớp chớp phát ra loại tín hiệu tán dương.
Tuấn Kiệt cúi l hôn xuống môi cô, kéo theo lưỡi nhỏ quấn quýt rong ruổi một trận.
Gậy thịt tăng tốc cắm.
"Ưm, ưm..."
Nhật Ly được Tuấn Kiệt tận tình gieo c cho đến khi toàn thân cô uể oải, kh nhấc nổi mí mắt, tay bủn rủn, nửa trên nằm sấp xuống giường mặc thích làm như thế nào thì tùy.
Tuấn Kiệt phụ nữ mềm nhũn nằm bẹp trên giường, nơi tư mật của hai vẫn còn đang "phốc, phốc” chưa từng gián đoạn.
"Kiệt, em thực sự buồn ngủ quá , chúng ta dừng , em muốn ngủ.” Nhật Ly thều thào nói khi vừa dừng lại động tác lật ngửa cô ra.
“Em cứ ngủ , lát ngủ.” Tuấn Kiệt cúi đầu ngậm l một bên núi ngọc say mê li.ếm mú.t.
Nhật Ly lập tức bị đợt cao trào đánh tới đã hoàn toàn mất sự tỉnh táo, mắt khép lại mơ màng ngủ trong khi hang nhỏ vẫn kh ngừng trào ra mật ngọt mỗi khi bị gậy thịt của thúc ép.
“Ưm… ưm… ưm…” Tiếng rên khe khẽ vô cùng thỏa mãn xen lẫn giữa những âm th ì ọp.
Tuấn Kiệt mỉm cười, tăng tốc, gầm nhẹ một tiếng, lại mạnh mẽ động thân thêm một cái, b.ắ.n mật dị/ch nồng đặc vào cơ thể yếu ớt của Nhật Ly.
Mà bên dưới lúc này y như kẻ say rượu, cơ thể mềm oặt mặc cho tùy ý sắp đặt.
Dòng chảy ấm nóng của lấp đầy mọi khoảng trống còn lại trong hang nhỏ.
thoả mãn vuốt ve gương mặt mê mị của cô khẽ thì thầm: “Cảm ơn em! Vợ yêu!”
phụ nữ kh hé mắt chỉ ậm ừ một tiếng.
Cơ thể mệt mỏi nhưng vô cùng thoả mãn nằm liệt trên giường kh hề muốn động. Tuấn Kiệt cúi đầu hôn lên trán cô, cũng chẳng thèm rút cây gậy ra khỏi hang nhỏ cứ thế nghiêng nằm phía sau ôm l cô vào trong lòng.
Đêm khuya th vắng, những ngôi lấp lánh ngoài kia dần dần bị từng áng mây đen kéo đến che phủ.
Toàn bộ thành phố Vũ Ninh lập tức bị chìm trong một màu đen tối, ánh đèn phát ra từ tòa cao ốc đột nhiên tắt ngúm.
Bầu kh khí u ám nặng nề nh chóng lan tràn mọi ngóc ngách. Những bóng đen đáng sợ kh tiếng động nhảy nhót khắp nơi.
Đâu đó tiếng chu báo động, tiếng còi hú nối nhau vang lên. Chỉ ở tại căn phòng này, mọi thứ vẫn bình yên chìm vào giấc ngủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.