Yêu Em, Sủng Em
Chương 140:
Nhật Ly cười trào phúng, gật gù: “Ở đời này đúng là nhiều loại cứ thích nói nhảm lắm. Tỉ như thích giả ngu kh biết gì, thích giả câm giả ếc mặc cho khác mắng chửi cũng chẳng chút động tâm xấu hổ…”
“Ví dụ như hồi còn viết truyện. M cái đứa chăm ăn lười làm lúc nào cũng rình mò cứ hở ra chương nào là cọp pi chương . Mới đầu cũng tức lắm á. Nhưng sau đó lại th việc tr chấp với lũ ăn cắp giấu mặt chỉ tội mệt thân nên thôi. Lâu dần độc giả quen bút d, cứ lên gâu gồ sợt Gia tộc Tiểu Ly là tìm được . Cái lũ ăn cắp mạo d mãi là ăn cắp kh hơn.”
Nhật Ly gương mặt nghệt ra kh hiểu chuyện gì của đám liền phì cười: “Ơ trời, lâu lâu lại nhớ nghề nên ngứa mồm mà.”
Nhật Ly tặc lưỡi: “Dù vậy, cũng khuyên các một câu. Gi gió kh gói được lửa, cái kim trong bọc sẽ ngày lòi ra.”
“Đừng mà nói năng mất dạy.” Ái Lan trừng mắt thấp giọng dọa nạt. Gương mặt trang ểm tỉ mỉ của bà ta đang cau khó chịu vô cùng.
Đám đ hứng thú to nhỏ bàn tán. Bí mật gì đây? Nhà họ Võ đúng là trung tâm của những vụ đờ ra ma, chưa lúc nào hết hót.
Hoàng Vũ đứng một bên xem kịch vui. ta cũng kh ngại náo nhiệt.
“Bà tức giận làm chi, dù thì bà cũng đã ở nhà họ Võ mười m năm nay, tình cảm gắn bó đâu ít. Hơn nữa, chuyện này chắc c Võ Khánh và bà cụ Võ kh kh biết, chỉ là bọn họ nhắm mắt làm ngơ chứ. Đó! Chuyện nói đâu là ều gì quá lớn lao, kh nào.” Nhật Ly ngo ngoe chỉ ngón trỏ ra xung qu Bích Liên bĩu môi nói tiếp: “ nhiều cách để xác định nói là đúng hay sai. Mà nghĩ cô kh là con gái ruột của Võ Khánh lại càng d chính ngôn thuận chứ , chả nhẽ cô kh thích?”
“Mẹ… con… con…” Bích Liên đỏ mắt tỏ ra oan ức chớp chớp ngấn lệ Ái Lan. Đáy lòng cô ta vẫn cứ cho rằng chuyện của và Võ Khánh chính là bí mật kh ai biết, nào ngờ… làm đây?
Ái Lan ôm l vai cô ta giả ngu an ủi: “Con chính là con gái của cha con, đừng tin lời nói khích bác của nó.”
“Mẹ, cô ta nói con và cha…” Bích Liên xụt xùi diễn nốt vai bị hại.
“Cha con chỉ duy nhất một đứa con gái là con, nhà họ Võ chỉ duy nhất thừa kế là con, cho dù là ai cũng kh . Loại âm mưu n cạn này tính là gì?” Ái Lan cố ý nói to lên cho tất cả mọi đều nghe th.
Nhật Ly chậc lưỡi lắc đầu: “ mẹ con các kẻ xướng hoạ, ai kh biết còn tưởng rằng hai tình cảm sâu đậm lắm. Chỉ tiếc, dựa vào việc cô Anly đây đã nhiều lần nảy sinh quan hệ bất chính với Võ, xét về phương diện nào cũng đều … nói nhỉ, mặt cô ta quả nhiên quá dày. Thực ra ngưỡng mộ bà Võ đây, như thế cũng thế vui vẻ sống chung dưới một mái nhà được. Hay là chuyện bà cùng với tay bác sĩ Tạ kia...”
Thích chơi diễn trò, đừng quên Nhật Ly cô đây còn là tác giả tiểu thuyết. Trăm đường lắt léo đều thể nghĩ ra được.
Sắc mặt Ái Lan và Bích Liên tái mét.
Những bà cô, bà dì và đám th niên trong các đại gia tộc đứng hóng chuyện đều trầm trồ kh thôi. Cho dù ai cũng biết những gia đình quyền quý thường hay mục nát, nhưng bại hoại cỡ này trong xã hội hiện nay thì chính là lần đầu tiên bọn họ gặp.
“Mày nói bậy bạ cái gì thế hả?” Bích Liên gào lên, tròng mắt cô ta đỏ hoe: “Mẹ, con nghe kh hiểu cô ta đang nói cái gì!”
Nhật Ly cười lạnh, vòng hai tay trước n.g.ự.c tự tin lại: “Muốn khác kh biết trừ khi kh làm, đừng nghĩ rằng các đã làm kín kẽ sẽ kh ai hay biết. Vải thưa che được mắt thánh, một ngày này chính là hệ quả tất yếu.”
“Năm xưa bà bằng mọi cách cướp chồng của mẹ , một gã đàn đê tiện như thế, mẹ chính là kiếp nạn mới đụng các . Thân thế của bà cũng kh tầm thường nhỉ?”
“Bà cho rằng chỉ cần thay một bộ quần áo khác, phẫu thuật thẩm mỹ một chút là thể tự biến đổi hoàn toàn thành một khác hay ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-140.html.]
“Mã số 690?”
“Thế nào, bà thực nghĩ rằng chỉ cần bà thay đổi bề ngoài và mua một cái d phận giả thì sẽ kh nào nhận ra bà ?”
Nói đến đây, đám đứng hóng đều ngây ngốc, mã số 690 là cái quái gì? Chẳng ai hay biết ngoài Ái Lan và Hoàng Vũ.
ta biết con số kia thể là gì, chả nhẽ đàn bà này cũng là một vật nghiên cứu của Lê Minh?
Nghĩ như vậy, Hoàng Vũ nghiêm túc lại bà ta, liền cảm th đúng là con này chút đáng nghi. Lại còn cấu kết với tay bác sĩ Tạ - trợ lý của Lê Minh.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhưng ta còn chưa kịp phản ứng lại thì Ái Lan đã bật cười lên tiếng: “Mày nói xong chưa?”
Năm đó Ái Lan chỉ là một bé gái mồ côi ăn mày, được Lê Minh đem về nuôi nấng để làm thực thể thí nghiệm.
Chính Bích Liên – Bào thai bà ta mang là một thành quả giả của c trình nghiên cứu lai tạo gen. Vì kh muốn bị ép quan hệ theo kiểu sàng lọc tự nhiên với đủ giống loài chủng loại nên bà tà đã nhiều lần nhờ Tạ giúp đỡ. Bích Liên cũng chính là đứa con gái của Tạ dùng để qua mắt Lê Minh về kết quả thụ thai. Khiến ta yên tâm mà lơ là, Tạ đã giúp Ái Lan trốn , sau đó sắp xếp thân phận mới cho bà ta.
Cứ vậy, bà ta lẩn trốn bao năm nay cứ tưởng là an toàn, nhưng Ái Lan lại kh hề biết rằng, mọi hành tung của bà ta, Lê Minh và Võ Khánh đều biết hết.
Hôn ước ban đầu của Hoàng Vũ Và Bích Liên vốn dĩ được định ra còn bởi Lê Minh cho rằng Bích Liên chính mà mã gen lai tạo thành c mới của ta. Thế nên mới muốn giữ cô ta lại để thể âm thầm tìm hiểu thêm. Chỉ là khi ta nghiên cứu lại, Bích Liên chỉ một phần biến đổi do thời gian Ái Lan mang thai cô ta bị dùng hóa chất sàng lọc duy trì giống nòi nhiều nên tính dục được thừa hưởng lớn.
Trong hoàn cảnh cho phép, bản thân cô ta thể sẽ thuận lợi phát triển thành lưỡng tính.
Nhưng bởi vì kh kỹ thuật can thiệp nên ta đã nhắc nhở Võ Khánh...
Vậy nên Võ Khánh mới cam tâm tình nguyện giữ lại con tú hú ở nhờ kia bên cạnh và ngang nhiên quan hệ với Bích Liên. Tiếc rằng, khả năng thụ thai của cô ta quá thấp nên Lê Minh mới thất vọng tìm một con mồi thích hợp khác.
Đồng thời cũng tương kế tựu kế nhúng một tay góp phần cho cô ta ngày càng sa đọa, mất tư cách con dâu nhà họ Lê.
Đây chính là nước cờ ngu nhất mà Ái Lan đã mắc .
Lê Minh biết nhưng cũng chẳng quan tâm. Võ Khánh thì thuận nước đẩy thuyền nhúng một chân vào d sách đàn của Bích Liên.
Hiện tại, mà Lê Minh quan tâm ngoài Tuấn Kiệt, chỉ một .
Chính là bạn gái của vật nghiên cứu 9001.
Tuy rằng Nhật Ly cũng kh được tính là độc đáo nhất, nhưng so với khác, cô cũng đã nảy sinh quan hệ với Tuấn Kiệt, từng tiếp xúc với vi rút đã biến đổi nó đã vô hình chung khiến bản thân cô trở nên đặc biệt. Khác hẳn những thường kia nhiều. Ông ta nhất định bắt bằng được cô.
Và hôm nay chính là ngày thu lưới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.