Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 139: Nói nhảm.

Chương trước Chương sau

Qua thêm một đoạn thời gian ngắn, những cơn mưa phùn mùa Xuân thưa dần, trời quang mây tạnh, cây cối sinh sôi đ.â.m chồi nẩy lộc, chim chóc hót vang chào đón những ngày nắng đẹp. Dịp này các lễ hội cũng diễn ra nhiều, tập trung tại những vừng miền đậm chất văn hóa dân gian.

Nhưng kh giống mọi năm, hiện tại bởi vì ngày càng xuất hiện nhiều vụ bạo loạn bời vậy mà chính phủ đã ban lệnh hạn chế tụ tập nơi đ , các lễ hội cũng vì thế mà bị ảnh hưởng nhiều.

Một trong số đó chính là lễ cầu may của các đại gia tộc pháp sư cổ ở Vũ Ninh. Đây là một trong những dịp mà tám dòng họ tụ tập lại để tìm xem thế hệ tiếp theo thành viên nào xuất hiện ma thuật kh.

Mặc cho ều này vô lý đến đâu, hủ tục vẫn cứ duy trì trong nội bộ tám đại gia tộc tới tận ngày nay.

Đương nhiên là do ảnh hưởng của lệnh cấm, nên lễ hội này tự nhiên lại trở thành dịp được mong chờ nhất đối với đám ham vui yêu thích hội hè. Nó được tổ chức tại căn biệt thự của nhà họ Võ, theo sự sắp đặt của Võ Khánh và giáo sư Lê Minh.

Cũng giống như kẻ đầu sỏ muốn lợi dụng để giăng lưới tóm gọn con mồi, Nhật Ly lại đang mong chờ màn kịch hài hước về mụ đàn bà kia y theo kế hoạch của cô mà diễn ra.

Là một thành viên trong gia đình họ Võ, gi mời tham dự cũng được gửi tới tay Nhật Ly. Sau khi đắn đo hồi lâu cô đã quyết định tới đó một chuyến.

Biệt thự nhà họ Võ ra vào nườm nượp, đám trưởng bối thì đang ở một chỗ nào đó họp bàn với nhau, lúc này sân vườn biệt thự chỉ đám đàn bà con gái đang tụ tập buôn dưa.

Khi Nhật Ly xuất hiện bầu kh khí xung qu nhất thời trở nên ồn ào.

Tất cả mọi đều to nhỏ thì thầm đánh giá cô, ánh mắt về phía cô toàn bộ đều tràn đầy khinh bỉ cùng ghét bỏ!

Sắc mặt Nhật Ly vẫn kh chút thay đổi, trong đôi mắt chỉ thản nhiên, trầm lặng và bình tĩnh, cũng kh vì lời bàn tán của khác mà nổi lên bất kỳ gợn sóng lăn tăn nào, chỉ là bình thản như kh bất cứ chuyện gì xảy ra.

Ái Lan vẻ mặt của cô, âm thầm cười lạnh một tiếng.

Giả vờ ! Mày cứ tiếp tục giả vờ ! Kh chịu hợp tác với tao, để tao xem ngày hôm nay mày thể thoát khỏi thiên la địa võng này kiểu gì?

Tao xem mày còn huênh hoang được bao lâu? chân tới nhưng kh còn chân về.

Bà ta đặt ly rượu vang trong tay xuống mặt bàn, đang chuẩn bị nói gì đó. Nhưng còn chưa kịp mở miệng, liền nghe được âm th tức giận của Bích Liên.

“Ai cho phép mày tới chỗ này, mày đã hoàn toàn kh còn liên quan gì tới nhà họ Võ nữa, mày đến đây làm gì, mau cút !” Bích Liên từ đâu nhảy ra trước mặt Nhật Ly chỉ tay mắng chửi.

Ngay khi cô ta quay trở lại với gã đàn tên Hà kia, đã ngày đêm loan tin thêu dệt lên một Nhật Ly giỏi đu bám đàn hãm hại nhà. Cho dù tin kh, nhưng hình tượng của Nhật Ly so với cô ta cũng thị phi kh kém, cớ Nhật Ly lại được đàn kia yêu thương bảo vệ còn cô ta thì kh.

Giờ còn tới đây diễu võ dương oai là muốn vênh mặt vả vào lòng tự trọng của cô ta hay ?

Tất cả mọi liền hào hứng, trò hay xem, ai cũng cảm th bớt nhàm chán.

nhịn kh được lên tiếng mỉa mai: “Bích Liên, ta chính là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Hùng Thiên, ngày cưới của cô còn nhờ bạn trai chạy tới dằn mặt, cô thể làm gì được chứ, cẩn thận kh lại rớt đài tiếp đ, kh chỉ là cấm diễn thôi đâu, khi còn cấm cả cửa luôn chứ

Sống lưng Bích Liên lập tức cứng đờ.

Biểu tình trên mặt cũng ngây ra chưa biết nên phản ứng thế nào. Nhắc đến chuyện cấm diễn chính là nỗi uất hận lớn nhất trong đời cô ta. Sự nhục nhã này sẽ kh bao giờ cô ta thể quên được.

Trong đáy lòng Bích Liên một loại phẫn nộ kh cam lòng đang âm thầm dâng lên, cô ta quay đầu liếc kẻ vừa lên tiếng một cái, th được tia giễu cợt trong ánh mắt Hoàng Vũ, cô ta chợt lóe lên một tia hoảng loạn.

Bích Liên một loại linh cảm, dường như mọi thất bại trong cuộc đời của cô ta cũng đều liên quan tới đàn này.

Cô ta nắm chặt tay, ánh mắt mở lớn.

Tại mọi đều quay lưng lại với cô ta?

Một cảm xúc phức tạp nào đó vừa dâng trào trong lòng, mang theo sự ghen tu sâu đậm.

Nhưng trên mặt Bích Liên nh đã rặn ra một nụ cười, dịu dàng nói: “Em biết, Vũ vẫn còn bất mãn về chuyện hôn ước giữa hai nhà kh thành, mặc dù mối quan hệ của chúng ta chẳng thể tiến xa hơn, nhưng Vũ là vì muốn tốt cho em nên mới nói như vậy, vẫn còn quan tâm tới em, em hiểu.”

Hoàng Vũ há mồm, nhất thời chút bất ngờ. Lời nói của ta như vậy mà cô ả cũng thể biến chuyển ra được loại quan tâm thâm tình kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-139-noi-nham.html.]

ta nhếch miệng cười, gật đầu: “Cô biết là tốt .”

Mặc dù Bích Liên vẫn kh cam lòng, nhưng kh muốn dây dưa nhiều với ta mà quay sang kẻ thù của châm chọc: “Nhật Ly, mày kh hiểu tiếng hay ? Nhà họ Võ kh chào đón mày, mau cút .”

Kh để Nhật Ly lên tiếng, Hoàng Vũ đã xen lời vào: “Thế được! Cô chính là một thành viên của nhà họ Võ, ều này ai chả biết. Cho dù cô kh còn trong hộ khẩu nhà cô, thì cũng vẫn mang họ Võ, mà cút được.”

[Cút thì tới đâu để tóm hả? Con ả đàn bà ngu si này.]

Bích Liên nghe vậy liền kh nhịn được quay sang chỉ tay vào mặt ta mà mắng: “Hoàng Vũ, tưởng là ai mà đứng đây lên tiếng. Cái loại ngựa giống như chắc là đang ý đồ với cô ta à? Nói cho biết, thách ngủ được với cô ta đ! Kh làm được éo đàn .”

“Cô…” Hoàng Vũ tức giận chỉ tay vào mặt Bích Liên.

Đám đ ồ lên hứng chí. Quả nhiên diễn viên chửi nhau cũng cái nét đặc sắc riêng.

cũng đừng quên, chuyện tốt của bị bêu rếu trên khắp mặt báo là do ai làm.” Bích Liên hừ mũi hất cằm vênh váo Hoàng Vũ.

ta nhíu mày.

Bích Liên lại nháy mắt lật mặt, ghé vào tai ta cười ngọt ngào, thì thầm: “Hoàng Vũ, thể kh biết, chị này của chính là loại thích cứng kh thích mềm, như vậy ! biết cũng bất mãn với cô ta, vậy kh bằng tối nay cùng thưởng thức cô ả một chút, th ?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hoàng Vũ lập tức thay đổi.

“Cô nói thật?” ta hỏi nhỏ.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Đương nhiên.”

“Thành giao!” Hoàng Vũ gật đầu đồng ý sau đó lớn tiếng nói: “Nhật Ly, cô đừng để ý tới Bích Liên, cứ tự nhiên như ở nhà nhé!”

Nhật Ly chứng kiến màn tung hứng của hai cùng âm th nghị luận xung qu, cô chậm rãi nhếch miệng lên, Bích Liên, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ. “ cũng kh hứng diễn xiếc với kẻ ên.”

Bích Liên liền ngây ngốc, miễn cưỡng cười hỏi: “Mày, lời này của mày là ý gì?”

“Chậc! th cô thèm diễn đến phát rồ lên , muốn được come back ? E là khó hơn lên trời, tự nhiên nhảy bổ ra trước mặt làm chi.”

“Nhật Ly! Mày đừng quá đáng!” Bích Liên quát lên.

Nhật Ly chợt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén quét qua, gằn giọng nói: “ quá đáng hay kh thì liên quan quái gì đến cô? Cô là cái thứ gì mà tư cách đến trước mặt vung tay múa chân!”

Bích Liên bị khí thế đột nhiên thay đổi của Nhật Ly dọa sợ, lúc sau mới tỉnh lại, lập tức biến sắc, kh thể tin được chính tự nhiên lại bị cô làm cho chấn động.

Một cơn giận dữ bùng lên, cô ta tức giận nói: “Mẹ nó, đây là nhà tao. Tao nói như thế thì đã ?”

Nhật Ly cười lạnh.

“Cô chắc cô là nhà họ Võ, dòng m.á.u cô mang là của nhà họ Võ kh mà ở đây lớn tiếng.”

Tất cả mọi nghe thế liền sửng sốt thoáng cái cũng kh kịp phản ứng.

Bích Liên giận đến tái mặt: “Mày ý gì?”

“Ơ! Chẳng lẽ kh đúng ? nhầm à? Ái Lan, bà nói xem?”

Tất cả mọi khiếp sợ mở to hai mắt về phía đàn bà sang quý đứng phía sau.

Cái gì? Kh con gái nhà họ Võ? Nghĩa là tin đồn kia thực chính xác?

Đáy mắt Bích Liên hiện lên vẻ hốt hoảng: “Mẹ, cô ta nói nhảm! Con chính là họ Võ?”

Ái Lan mỉm cười thản nhiên đáp: “Đương nhiên là nói nhảm!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...