Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 147:

Chương trước Chương sau

Nhật Ly đang chạy về phía , đáy mắt Ái Lan lóe lên một tia âm hiểm. Bao nhiêu năm nay bà ta nhịn nhục cũng nhiều, mạng nhỏ này của Nhật Ly bà ta đã muốn l từ lâu.

Ái Lan kh chút để ý ung dung đứng đó, giơ tay thờ ơ đón một chưởng c.h.é.m tới của Nhật Ly, trong nháy mắt, bà ta chút hoảng hốt.

Nhật Ly nhân cơ hội Ái Lan thất thần liền đá bồi thêm một phát vào mạn sườn bà ta.

Ái Lan ngã quỳ xuống mặt đất khiếp sợ ngước mắt lên, lắp bắp kinh hãi: “Mày… mày thể?”

“Đánh bà ?” Nhật Ly bật cười, bàn tay giấu sau lưng cũng đang nắm vào mở ra vì hơi tê buốt nhưng gương mặt vẫn tỏ ra thản nhiên đáp: “Nhờ sự dạy dỗ của bà, phản xạ tránh đòn của cũng khá tốt, cộng với bao nhiêu năm va vấp bên ngoài, hẳn là đủ dùng.”

Đương nhiên là Nhật Ly kh nhắc tới chuyện nửa tháng qua cô được Lâm rèn luyện cho những gì, thêm vài chiêu phòng thân cùng với những bài tập tăng cường thể lực, tuy chẳng thấm vào đâu nhưng thể múa rìu qua mắt thợ vài chiêu.

Ái Lan bóp cánh tay đau buốt, chống ngồi dậy, loạng choạng đứng trước mặt Nhật Ly, vài giây sau liền thay đổi khí thế, bàn tay bà ta nắm lại thành quyền nghiêm túc ra đòn.

Liên tục những chiêu thức nguy hiểm chém, móc, vỗ, đấm, đá hướng về phía Nhật Ly. Cơ thể cô tuy chút nh nhẹn nhưng rõ ràng trong lúc ứng đối phần chật vật. Hai cơ thể quấn l nhau ra đòn, kẻ tiến lùi khăng khít, bất phân tg bại.

Ái Lan dừng lại sau cú lộn nhào, giơ chân gạt ngang mặt đất, Nhật Ly liền nhảy lên tránh thoát, hai đứng đối diện nhau trong giây lát, bà ta chợt cười như ên: “ nói rằng mày cũng chút bản lĩnh, vẻ như nhiễm kh ít vi rút biến đổi thì , chẳng bao lâu nữa mày với đám quái vật kia sẽ chả khác gì nhau!”

“…” Nghe vậy, đáy lòng Nhật Ly chút hoảng hốt, chăng đó là những khi cô và Tuấn Kiệt tiếp xúc thân mật với nhau? Như thế cũng thể?

Bảo ?

Nếu xét về thực lực, nhẽ ra cô yếu hơn so với một mẫu vật thí nghiệm như bà ta mới , hơn nữa còn kh năng lực nào, vậy mà từ nãy đến giờ, chính là đấu ngang cơ. Lẽ nào bà ta nói đúng. Cô sẽ giống như đám quái vật kia, ăn tươi nuốt sống, hung bạo tàn ác?

Nhật Ly lắc mạnh đầu cố xua tan suy nghĩ ngu xuẩn đẩy ra khỏi trí não. Đám như Lâm chẳng là vẫn còn lý trí hay , đâu cứ nhất thiết như thế…

Ổn định lại xúc cảm trong lòng, ánh mắt cô đàn bà trước mặt như một kẻ ên, trào phúng: “Phơi nhiễm cũng là hệ quả tất yếu, kh bài xích nhé!”

Nói cô hất cằm cười: “Chỉ là sẽ kh giống bà, cái loại máy đẻ.”

Ái Lan nghe vậy, tròng mắt chợt đỏ, gào lên một tiếng lao nh tới. Cùng lúc này Lâm và La Hàm đã hạ được vài tên vệ sĩ. Nhưng đám này một loại thuốc viên tăng sức mạnh đột biến, nhiều khi tưởng như đã hạ được tên đó thì chỉ cần viên thuốc được đưa vào miệng, tên đó liền bật dậy sung mãn kh hề hấn chi, mạnh mẽ như lúc đầu. Chính vì vậy, hai đánh cũng chút cố sức.

Cả hai nhau gật đầu tiến gần về phía Nhật Ly muốn rút khỏi chỗ quỷ quái này.

Nhưng đúng vào lúc cả ba đang định đánh bài chuồn thì đám Lê Minh ập tới, dồn tất cả vào căn phòng khách.

Chính là hiện trạng đang diễn ra vào lúc này.

“Đây là châu chấu bắt ve, chim sẻ đứng phía sau như dân tình vẫn nói nhỉ, th cuộc chơi tối nay vui, kh Hà?” Lê Minh khà khà cười Hà lên tiếng hỏi.

“Mày, chính mày…” Ái Lan trợn mắt gào lên.

“À, tao chỉ là kh thích đám họ Võ các được yên ổn nên chơi một chút thôi mà.” Hà đút hai tay vào túi quần đứng phưỡn bụng dựa lưng vào thành ghế bên cạnh Lê Minh.

“Toàn bộ chuyện tối nay đều do chúng mày giở trò.” Ái Lan khiếp sợ hỏi.

“À, kh , chúng tao chỉ tương kế tựu kế mượn tay mày để săn mồi.” Lê Minh thích thú Nhật Ly, tròng mắt nóng bỏng: “Đúng là một thực thể hoàn hảo, trước kia tao lại kh phát hiện ra chứ?”

“Thằng khốn!” Ái Lan lao tới lập tức bị đám vệ sĩ bắt l dí sấp mặt xuống sàn nhà.

Bà ta thảm thiết gào lên: “Tạ, mau cứu em!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Gào vô ích, lão ta đã thành khổng lồ màu đen , c nhận huyết th của giáo sư vô cùng diệu kỳ…” Hà bĩu môi nói chen vào.

“Huyết th, chúng mày đã làm gì, đã động tay chân vào những cái đó… ha ha ha…” Ái Lan khó nhọc nói cười, tới lúc này bà ta mới thực sự nhận ra bản thân mưu tính vùng vẫy bao nhiêu năm nay hóa ra lại vẫn chỉ là quân cờ cho kẻ khác.

Bà ta lảm nhảm y như cái máy nói.

“Ồn ào, mau kéo nó xuống tống trở lại phòng thí nghiệm cho tao.” Lê Minh chán ghét xua tay, lập tức hai tên vệ sĩ lôi Ái Lan ra ngoài, bà ta như chiếc áo rách mặc kéo kh một chút phản kháng.

“Giờ đến chuyện của chúng ta, cô th , bởi vì thích cô nên thoải mái cho cô hai lựa chọn. Một là gọi ta quay trở lại, hai cùng cộng tác với để tạo ra thế hệ mới tối tân. Hai là kh cần ta, cô sẽ cùng những mẫu vật nghiên cứu ra qua lại tới khi nào đạt được thành quả như ý. Cô xem…” Lê Minh tỏ ra thành ý mời chào.

“Lão già chó chết, đừng mong thêm lần nữa hành hạ .” Nói cô quay sang Lâm và La Hàm: “Mau , nói với cẩn trọng.”

Nhật Ly vừa dứt lời liền nhào lên, ánh mắt mang theo sự quyết đoán thẳng vào Lâm và La Hàm. Trong khoảnh khắc đó, dường như hành động của bọn họ được đồng nhất, nháy mắt một cái hai đàn biến mất, Nhật Ly xoay một vòng đứng lại cười lớn: “Đường đường là một giáo sư nổi tiếng, hóa ra chính là một tên bệnh hoạn.”

“Đ là cô chưa hiểu mà thôi, cho cô suy nghĩ tới sáng mai. Dù hay kh đáp ứng, sáng mai nhất định sẽ trở lại phòng nghiên cứu.” Lê Minh vẫy tay cho mang theo Nhât Ly nhốt vào một căn phòng gần đó.

Sau khi nghe tiếng bước chân rời , Nhật liền vào toilet, vừa rửa tay, rửa mặt vừa trầm tư. Rửa xong, cô ngước gương mặt nhợt nhạt của trong gương, chút xuất thần. Câu nói của Lê Minh lại văng vẳng vang lên bên tai.

“Một là gọi ta quay trở lại, hai cùng cộng tác với để tạo ra thế hệ mới tối tân. Hai là kh cần ta, cô sẽ cùng những mẫu vật nghiên cứu ra qua lại tới khi nào đạt được thành quả như ý.”

Bàn tay Nhật Ly nắm chặt thành bồn rửa mặt, đáy mắt ngập tràn sự lo lắng. Vẻ mặt độc ác của Lê Minh cùng đống máy móc, thuốc thang hóa chất liên tục truyền vào cơ thể Tuấn Kiệt qua vô vàn các ca phẫu thuật dường như vẫn đang hiện hữu ở trước mặt, khiến trái tim cô như bị treo lên đau đớn.

Kh, kh thể nào!

Kh thể để gã đàn kia bắt được .

Nhất định La Hàm và Lâm trở về nói rõ tình huống của cô, Tuấn Kiệt sẽ liều mạng tới đây. Chỉ mong hiểu được dụng ý của cô mà ngàn lần cẩn trọng. Còn cô thể làm gì?

Làm gì để giúp được ?

Nhật Ly ra đứng trong phòng tắm lâu, sau đó mới ra ngoài. Cô thản nhiên liếc qua camera đặt tại góc tường, bước về phía giường, ngồi xuống sau đó nghiêng nhắm mắt lại.

Cần nghỉ ngơi thật tốt. Cô hiểu rõ Tuấn Kiệt, nếu như biết cô đang gặp nguy hiểm… sẽ khó thể bình tĩnh được. Nhưng nhất định sẽ kế sách vẹn toàn.

Chỉ là, cớ trong lòng cô lại bất an như vậy?

Nếu như kh còn cách nào khác, Nhật Ly chỉ đành hẹn ở kiếp sau, cô tuyệt đối kh thể để bản thân thành mồi nhử để bọn chúng hại thêm lần nữa.

Nhật Ly nhíu chặt mày, chỉ cảm th trong đầu như đang chứa một mớ hỗn độn, dù cô suy nghĩ thế nào cũng kh thể rõ ràng.

Bao nhiêu năm nay cả hai bọn họ đã trả giá nhiều cho niềm hạnh phúc mong m này, vậy mà cớ trời đất lại kh thương? Chả nhẽ bọn họ nỗ lực như vậy vẫn chưa đủ hay ?

Vất vả lắm Tuấn Kiệt mới thể sống cuộc sống của một bình thường, thể để lại sa vào địa ngục chứ?

đã mất nhiều c sức mới xây dựng được thế lực cho , những con đó mỗi một bất hạnh, họ cũng xứng đáng được hạnh phúc, kh thể bị hi sinh vô ích bởi vì mong muốn ích kỷ của lão già kia được.

Nhật Ly thể cho phép bọn chúng cứ như vậy mà phá hủy mọi c sức của một cách dễ dàng như thế được?

Kh thể, tuyệt đối kh thể!

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Nghĩ đến đây, cô hít một hơi thật sâu cơ thể căng cứng bất an như đang nằm trên bàn ch.

Ngay lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa “Cốc cốc”, Nhật Ly nhắm mắt lại vẫn cứ nằm im như đang ngủ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...