Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 148: Cứu người.

Chương trước Chương sau

Tiếng gõ vang lên hai hồi vẫn kh th bên trong đáp lại liền bỏ .Nghe tiếng bước chân xa dần, giọt lệ nơi khóe mắt Nhật Ly kh nhịn được khẽ chảy ra nh chóng ngấm vào gối.

Tên vệ sĩ tới góc ngoặt cầu thang nhỏ giọng báo cáo lại tình huống cho Hà, gã nham hiểm cười ra hiệu cho vệ sĩ rời , còn thì quay trở lại phòng riêng.

Tiếng gió vi vu bên ngoài thổi từng cơn cùng với cơn mưa bụi vẫn chưa dấu hiệu ngừng. Lúc này ở biệt thự trong núi, trận chiến gần như đã kết thúc. Khi Lâm và La Hàm chạy về tới nơi lập tức đã hiểu ra mọi chuyện.

đàn đang tận lực chỉ huy chiến đấu th hai trở lại liền giật hoảng hốt, linh cảm của kh sai, Nhật Ly đúng là đã xảy ra chuyện .

Sau khi nghe Lâm và La Hàm kể lại mọi chuyện, sắc mặt càng lạnh xuống. Giao nơi này lại cho bọn họ lập tức chạy .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Trong màn đêm, thành phố Vũ Ninh kh ngừng vang lên âm th huyên náo, nhiều đêm nay chẳng thể ngủ, hỗn loạn xảy ra ở khắp nơi, khi Tuấn Kiệt tới gần căn cứ của đám kia thì trời cũng gần sáng.

nhún chân nhảy qua bức tường sau đó lẻn vào phòng bảo an đang trực hệ thống camera của ngôi nhà để tìm ra vị trí của Nhật Ly một cách nh nhất.

“Nơi này của chúng mày khá kiên cố đ!" Tiếng nói lười biếng chợt vang lên làm hai tên vệ sĩ đang mơ màng ngủ choàng tỉnh dậy trợn mắt lại.

Nhưng đàn đứng sau lưng bọn họ quá cao nên cần ngước mắt lên , tay thì kín đáo lần mò xuống bên h .

"Nếu như tao là chúng mày, tao sẽ kh ngu gì làm ra loại hành động khác đâu!" Tuấn Kiệt lạnh giọng đe dọa.

Hai tên vệ sĩ giật , ngay khi một tên vẫn cố tình chuẩn bị rút thứ đồ căng phồng bên h ra, một tiếng “phập” vang lên, nghe như tiếng đồ vật sắc nhọn đ.â.m vào da thịt.

Chỉ là loại tiếng động này kh là tiếng d.a.o mà là tiếng của đạn bay ra từ lòng s.ú.n.g giảm th găm vào da thịt.

Tên vệ sĩ kh dám tin cúi xuống n.g.ự.c vừa thủng một lỗ trắng mắt gặp diêm vương, tên còn lại run rẩy muốn chạy đã bị nên một quyền vào trúng thái dương. Cả cơ thể đàn đó lập tức trở nên mềm nhũn, bàn tay đè trên s.ú.n.g cũng kh còn tí sức lực nào, cứ thế ngã ra mặt đất, nửa đầu nát vụn.

Tuấn Kiệt mỉm cười lạnh lẽo ngồi vào trước bàn ều khiển: "Dám động tới của tao, g.i.ế.c kh tha!”

Tròng mắt lúc này đã đỏ rực như hai đốm lửa hừng hực cháy: “ tặng lại chúng mày món quà gì cho đặc sắc nhỉ?”

Đôi tay liên tiếp thao tác trên máy tính, toàn bộ sơ đồ của nơi này đều được hiển thị rõ ràng. Tuấn Kiệt đột nhập vào hệ thống mã khóa, mở ra tất cả những cánh cửa của khu nuôi nhốt, đám thí nghiệm trong đó đang tuyệt vọng liền th được ánh sáng tự do hối hả chạy thoát ra ngoài.

xem xét một chút đã xác định được chỗ của Nhật Ly và Lê Minh, sau khi tạo ra vài rắc rối cho ta, Tuấn Kiệt mới vội vàng chạy tới giải cứu vợ .

Tiếng chu báo động réo vang cả căn biệt thự, kh một ai còn ngủ, tất cả đều đang nháo nhào chạy ra muốn bắt lại vật nghiên cứu vừa bị xổng lồng. Còn gã đàn tên Hà lại chẳng chút để ý. Gã đang chơi trò đuổi bắt với Nhật Ly chạy qu phòng.

đã để ý cô lâu như vậy, theo đuổi cô cả chặng đường dài vất vả biết bao, hôm nay vừa đúng dịp thì lại thể kh ôn chút kỷ niệm với cô chứ!" Hà cười nói với ngữ ệu ghê tởm.

"Thằng khốn… tránh xa tao ra, Tuấn Kiệt nhất định sẽ kh tha cho mày!"

"Nói ra câu này mày kh cảm th ngu ngốc ? Bọn tao còn đang giăng bẫy bắt nó đây, nó tới thì đúng ý quá luôn, vậy mà mày còn nói gì là kh muốn bị bắt, gì là gì nhỉ... Tao quên mẹ . Tóm lại , đừng để tao mất sức, tao mà cáu lên mày kh trụ nổi đâu.” Hà giễu cợt bu lời đe dọa.

“Mày là cái thá gì, tao kh sợ mày…” Cơ thể Nhật Ly run lên, trong nháy mắt cô cũng hiểu rõ bản thân đang ở trong loại tình huống bất lợi nhường nào.

phản ứng của Nhật Ly, khóe miệng của Hà cong lên: “Kh sợ là tốt, tốt, như thế sẽ tận tâm hơn chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-148-cuu-nguoi.html.]

Gã nói dứt lời liền nhào tới thành c bắt được vạt áo của Nhật Ly kéo mạnh lại, cơ thể cô lảo đảo bị ngã ngửa ra sàn nhà, đầu đập xuống choáng váng, còn chưa kịp la lên, cơ thể lúc nhúc mỡ của gã đàn đê tiện đã lập tức đè lên, chiếc miệng hôi thối cũng chu ra cúi xuống.

“Bịch!” Hà bị đạp ngã sang bên. Nhật Ly lồm cồm bò dậy gã đàn ôm hạ bộ rên rỉ dưới nền nhà liền tới góc phòng nhặt lên cái dép trong nhà hùng hổ chạy tới liên tiếp vả đôm đốp vào gương mặt đáng ghét của gã.

Cô vả đã tay vừa định đứng lên thì cổ tay đã bị gã ta hung ác bắt l bẻ ngược lại. Tiếng khớp xương bị chệch nghe rõ ràng trong căn phòng. Nhật Ly bị đau tưởng muốn ngất . Mặt cô tái vô lực mặc cho gã cầm cổ tay đau buốt lôi kéo về phía giường. “Con chó cái, mày biết bố mày là ai kh?”

Hà l lọ thuốc trong túi quần, đổ hết ra lòng bàn tay vỗ vào miệng, gã ta gương mặt nhòe lệ trắng bệch của Nhật Ly thì hả hê lắm: “Lần này mày còn mạng ra khỏi căn phòng này chính là phúc khí tám đời.”

Gã cúi xuống dùng tay giật mạnh áo của Nhật Ly, tiếng vải bị xé chát chúa vừa vang lên thì cửa phòng cũng bị phá ra, tên vệ sĩ cả đầy m.á.u nằm vắt ngang qua cửa. Tuấn Kiệt từ từ bước tới, ánh mắt hằn học, đôi tay đầy máu, cả mang theo mùi t nồng đậm, khóe miệng vẽ ra nụ cười quái dị.

Hà ngơ ngác , gã ta vẫn đang ở tư thế ngồi đè trên Nhật Ly.

đàn giơ tay túm l gáy của gã ta xách lên như đang xách một con mèo hen. th Nhật Ly sự giận dữ trong lòng càng thêm bùng nổ.

vung tay ném mạnh, Hà bị hất văng va vào tường trượt xuống như miếng bánh bột mì. Tuấn Kiệt nâng cô dậy, nắn lại khớp tay bị chệch, thì thầm một câu nghe kh rõ; sau đó về phía gã đàn , giọng nói lạnh lẽo cất lên: " vài vấn đề tao muốn hỏi mày, thành thật trả lời thì mày sẽ được c.h.ế.t nh chóng, kh cần chịu khổ, nếu kh…"

Hà lóp ngóp ngồi dựa vào tường, tay đỡ gáy xoa xoa. Cho dù khi nãy gã ta hùng hổ thế nào nhưng hiện tại, chỉ cần nghe th giọng nói rét buốt của Tuấn Kiệt thôi, trong lòng Hà đã kh tránh khỏi run lên một trận, cứng ngắc gật đầu.

"Mày chính là đã tài trợ cho phòng nghiên cứu kia?" hỏi.

"Nếu như đã đoán được , vậy thì cũng nên hiểu rõ tình huống bất lợi của bản thân, toàn bộ Vũ Ninh đã bị giáo sư Lê kiểm soát !" Hà run giọng cố đáp.

Tuấn Kiệt cười nhạo: "Loại như ta cũng muốn làm bá chủ thiên hạ à?"

"… Ông ta chính là siêu năng lực, kh hiểu đâu, chuyện tới đây chắc c cũng đã bại lộ …” Gã ta thử thăm dò.

“Hỗn loạn ngoài kia là tao làm ra đ, ta kh biết mới lạ. Nói xem, bàn tay của Lê Minh đã vươn ra tới đâu ?”

Hà ngập ngừng kh lên tiếng, gã cúi đầu che cảm xúc trong mắt.

"Tao kh tính nhẫn nại! Nói cho tao những gì tao muốn biết! Tao thể tha cho mày một mạng…"

Vẫn kh câu trả lời.

Tuấn Kiệt cười lạnh, đưa ngón tay rà bên ngoài động mạnh cổ của gã ta ấn nhẹ. Mới vừa xong gã đàn này còn chút kiên cường, nhưng lúc ngón tay Tuấn Kiệt đ.â.m thủng vào động mạch, m.á.u tươi trào ra bốc mùi t tưởi, nỗi đau đớn đánh thẳng vào thần kinh, thì gã ta liền sụp đổ .

Quá nh! Gã ta kh kịp phản kháng.

"Nói… nói. Toàn bộ lãnh đạo của Vũ Ninh đều đã bỏ phiếu theo Lê Minh, chỉ bên quân đội vẫn chưa quyết định, hình như ta kh nắm được ểm yếu của bọn họ!" Hà hoảng hốt la lên, cơ thể gã ta kịch liệt run rẩy, bàn tay giữ l vết thương kh ngừng b.ắ.n ra tia máu.

“Thật tốt.” Tuấn Kiệt chán ghét lau tay xuống thảm, Hà dựa vào góc tường, cơ thể co giật dữ dội.

bước tới bên giường khom bế Nhật Ly lên, đặt môi lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô thì thầm: “Xin lỗi em đến muộn.”

Nhật Ly lắc đầu: “Em đã làm liên lụy , mau rời khỏi đây.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...