Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 150:

Chương trước Chương sau

Vừa xong gã ta chỉ th Tuấn Kiệt cong ngón tay búng một cái, chưa tới một giây hai tên đồng bọn đã cứng ngắc giống như tượng gỗ đổ xuống.

"Giết bọn họ!" Tuấn Kiệt lạnh giọng ra lệnh cho tên vệ sĩ đang đứng trước mặt .

"Cái gì…" Tên đó khiếp sợ lắp bắp, ngôn ngữ nói dường như đã triệt để tạm biệt ta, miệng há ra mà phát chẳng ra nổi âm th, mắt cứ trợn lên như muốn lòi cả con ngươi ra ngoài.

"Tao kh nói lần thứ hai, mày kh g.i.ế.c bọn nó, tao sẽ g.i.ế.c mày!" Loại con mà lại thích ăn thịt này còn đáng c.h.ế.t hơn cả lũ quái vật đáng sợ ở ngoài kia, bọn chúng là bị mất lý trí, còn đám này chính là vui sướng với sở thích bệnh hoạn.

Thật đáng ghê tởm! Cả bốc lên loại mùi hôi hám vô cùng khó chịu.

"Chuyện này…" Tên đàn còn ấp úng vẫn muốn nói thêm gì đó thì Tuấn Kiệt đã quay đầu gã, ánh mắt phóng tới lại là loại khiến cho gã ta càng thêm sợ hãi. Biết rõ khẩu s.ú.n.g vừa l ra này, chỉ cần gã giơ tay là thể b.ắ.n vào trước mắt, nhưng gã lại kh thể, cứ y như cỗ máy vô thức làm theo mệnh lệnh của .

“Phập, phập!” Tiếng hai phát đạn bay qua ống giảm th, găm vào hai tên nằm dưới đất, trực tiếp cho chúng xuống địa ngục gặp Diêm Vương để chịu sự trừng phạt.

Tuấn Kiệt kh để ý tới tâm trạng khủng hoảng của tên vệ sĩ kia, giơ tay đẩy cửa sắt ra vào khu vực bên trong của viện nghiên cứu.

Tên vệ sĩ run rẩy, cứng ngắc theo sau như con rối gỗ, mặc dù gã từng g.i.ế.c kh ít , thịt cũng đã ăn, thể nói là kh việc ác nào là gã chưa từng làm, vậy mà hiện tại, cảm giác sợ hãi mà gã đang chịu đựng từ đàn này lại còn khủng bố hơn nhiều, linh hồn còn đau đớn hơn cả hai tên vừa bị g.i.ế.c kia vạn phần.

Nhưng cho dù sợ hãi, gã lại chẳng thể dừng bước, cứ vậy lẽo đẽo bám theo .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Trước cửa chính của viện nghiên cứu một tên vệ sĩ nữa, bộ quần áo bảo vệ gã ta mặc trên còn chút rộng, th biểu hiện quái lạ của hai đang tới, gã ta kh cần hỏi liền giơ s.ú.n.g nhả đạn.

Viên đạn b.ắ.n ra bay sượt qua Tuấn Kiệt, đồng thời khi mà gã chưa kịp há mồm quát phủ đầu, cũng giống hai tên trước đó, cứng ngắc ngã xuống đất sau cái búng tay của .

Ngay sau đó, một viên đạn cũng b.ắ.n tới xuyên qua cổ gã ta.

Bắn xong, tên vệ sĩ cũng đơ luôn chẳng thể hiểu nổi tại lại phản xạ giống như vậy.

Cứ thế, hai thâm nhập vào bên trong viện nghiên cứu, một đường th suốt kh gặp trở ngại nào quá lớn. Theo bước chân của hai , trong ngoài viện nghiên cứu bốc lên mùi m.á.u t hôi, nó bay ra tràn ngập trong kh khí. Đây chính là dòng m.á.u của những kẻ biến đổi gen dở dang do một thời gian dài ăn loại thịt bị biến đổi.

Máu trải dài theo dấu chân của hai lùng sục khắp viện nghiên cứu nhưng vẫn kh hề th đám Lê Minh.

Bên dưới lòng đất, nhóm lãnh đạo của Vũ Ninh vẫn đang ên cuồng vặn vẹo bu thả bản thân mà chẳng hề hay biết, sát thần sắp tới gần. Tiếng âm nhạc sập xình, vài cô gái khỏa thân, dáng nóng bỏng, đang nhảy múa giữa một đám đàn . Bọn họ nhảy nhót xung qu những cô gái đang kh ngừng tỏa ra thứ mùi k.í.c.h d.ụ.c ghê tởm, ánh mắt lộ ra tia dâm tà, biến chất.

“Phập, phập, phập…” Trong khi đám đang high thì bất ngờ vài tia sáng trắng loé lên, m cô gái giây trước còn tràn đầy mị hoặc, liều mạng vặn vẹo thân thể của câu dẫn đám đàn , hiện tại đều đã ngã trên mặt đất.

"Chuyện quái gì thế?" Một đám đàn ngơ ngác, đưa mắt nhau liền th Tuấn Kiệt đang đứng ở cửa mỉm cười. Ánh sáng chớp nhoáng của đèn màu chiếu lên cùng vết m.á.u trên quần áo hệt như ác quỷ tới đòi mạng, còn tên vệ sĩ đờ đẫn ở bên cạnh tay đang cầm súng, cả hai dù chẳng lên tiếng cũng khiến trong phòng sợ hãi.

Một gã trong đám l lại tinh thần, lập tức lộ ra nụ cười hung ác, giận dữ quát: "Thằng chó, dám đến đây tìm chết!"

"Ha ha! Bắt nó nộp cho giáo sư, chúng ta sẽ được phần thưởng lớn đ!” Một gã nhe răng cười ghé vào tai gã đó nịnh nọt. Những tên khác th vậy liền phụ hoạ cười theo.

Tên vệ sĩ bên cạnh Tuấn Kiệt nhẹ nhàng nâng tay lên: “Phập!”

Viên đạn xuyên qua đầu tên to mồm kia, m.á.u tươi phọt ra b.ắ.n vào đám trước mặt.

Chỉ trong nháy mắt, đám trước đó còn nhe răng cười, giờ thì sắc mặt đã thay đổi, xám ngắt như tro tàn.

Tuấn Kiệt cười nhạt, chậm rãi đến cái ghế sô pha trong phòng ngồi xuống. Tên vệ sĩ vẫn ngoan ngoãn đứng ở phía sau làm bảo tiêu.

" cho các một cơ hội, rời khỏi chỗ này, hạ lệnh đóng cửa phòng nghiên cứu, truy nã Lê Minh." nhẹ nhàng nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-150.html.]

Nghe vậy, một đàn vóc dáng tráng kiện, cao lớn đứng ra. Hình như ta là phó giám đốc sở c an mới nhận chức.

" Kiệt, chúng chính là bị Lê Minh ép buộc, nếu như làm thế, toàn bộ nhà của chúng sẽ gặp nguy hiểm."

Tuấn Kiệt lại cười nhạt: “ chỉ cho các cơ hội duy nhất, các ngườu thừa biết việc làm của ta là sai, việc giải quyết như thế nào còn cần dạy à? Hay là muốn ở đây ăn thêm m tháng thịt biến đổi một thể?"

vừa dứt lời, tiếng nôn mửa lập tức vang lên.

" nói ? Ăn thịt ?”

“Bằng kh ta nhốt các lại đây cung phụng làm cái c khô gì? Chính là chờ ít bữa nữa các trở thành một đội quân mới phục vụ cho ta chứ nữa! Nh quyết định , kh tính nhẫn nại!" thong dong dựa ra ghế nói.

Một gã đàn khác thân hình gầy gò bước ra cười ác độc: " đừng tưởng rằng dựa vào vài lời nói vô căn cứ đó thể đe dọa được bọn , khuyên nên ngoan ngoãn trở lại phòng nghiên cứu, đừng để giáo sư Minh nổi giận, lúc đó cũng thảm lắm đ!”

Tuấn Kiệt bĩu môi: "Vậy là các kh thay đổi quyết định?"

Kiệt, cho chúng chút thời gian được kh?” đàn bên sở c an bình tĩnh hỏi.

Gã ta vừa dứt lời thì tên gầy gò đã ăn đạn lăn ra đất.

Cái gì…

Đệch!

Thằng này ên hay kh? Thời gian để thương lượng cũng kh .

Đám lập tức hỗn loạn.

trước mắt này đúng là quá nguy hiểm, càng cần trừ khử. Nhưng suy nghĩ vừa kịp lóe lên trong đầu, cả đám còn chưa hành động thì tên vệ sĩ đã vô tình lên đạn tiếp tục nổ súng.

Gã ta cũng đơ luôn , lần đầu tiên g.i.ế.c nhiều mà kh chút cảm giác nào. Kh sự thỏa mãn, cũng chẳng hưng phấn hay là sợ hãi!

"Mau trả lời!" Tuấn Kiệt nhắc lại thêm lần nữa.

"Được, chỉ cần đưa chúng thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ triệu tập lực lượng ngăn chặn Lê Minh.” Gã đàn bên sở c an lau vết m.á.u b.ắ.n trên mặt gằn giọng đáp. Đương nhiên nếu như ngày gã ta vùng lên, mạng của Tuấn Kiệt cũng sẽ muốn thu về tay.

Hôm nay dám đụng đến gã, gã sẽ kh bỏ qua!

Tuấn Kiệt nhẹ nhàng giơ tay. Tên vệ sĩ phía sau ngừng nhả đạn, thu s.ú.n.g đứng chờ.

Trong nháy mắt bầu kh khí trở nên ngưng đọng căng thẳng.

“Đi …” Tuấn Kiệt cau mày nói phá vỡ sự im lặng.

“???” Đám còn sống ngơ ngác nhau.

“Còn kh thì nằm lại chỗ này.” lạnh nhạt nói, bàn tay bóp thái dương mệt mỏi.

Ngay lập tức đám đàn quần áo kh chỉnh tề lao ra cửa bỏ chạy, ra tới ngoài, khung cảnh m.á.u me càng khiến bọn họ mất hồn vía chạy trốn nh hơn. Cho dù đã từng rèn luyện qua bao nhiêu khó khăn, nhưng chừng năm ngồi ở vị trí lãnh đạo tối cao, bản lĩnh đã chẳng còn được như cũ, theo năm tháng chúng đều bị bào mòn hết cả, mọi ý chí giờ cũng chỉ như cục b gòn, tuy to nhưng kh chút sức nặng.

căn phòng lộn xộn, Tuấn Kiệt đứng dậy, đút hai tay vào túi quần về phía cuối hành lang. biết nơi đó từng căn phòng quan trọng, kh biết sau vụ cháy năm đó, Lê Minh thay đổi gì kh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...