Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 149: Sát thần đến

Chương trước Chương sau

Tuấn Kiệt cẩn thận ôm phụ nữ của lên, đến bên cửa sổ đạp tung lớp kính, nhún chân, nhoáng một cái đã thoát khỏi căn phòng đứng trên bờ tường nhếch miệng cười khung cảnh hỗn loạn bên trong biệt thự.

Đám thí nghiệm cùng với sinh vật bị biến đổi đang lao vào đánh nhau, bảo vệ và của Lê Minh còn cố thủ bên trong phòng nỗ lực l lại quyền kiểm soát. Tiếng la hét, tiếng s.ú.n.g giảm th, tiếng đạp phá hỗn tạp đan xen.

Nói chung, tình huống này chắc là kh thể giải quyết được trong chốc lát.

Nghĩ vậy, Tuấn Kiệt liền yên tâm rời . Nhật Ly được đưa về biệt thự trong núi, sau khi kiểm tra cổ tay sưng đỏ của cô kh để lại di chứng gì Tuấn Kiệt mới hơi yên lòng. gương mặt cố chịu đựng đau đớn của cô khẽ cau mày.

“Em xin lỗi.” Nhật Ly cụp mắt lí nhí nói. Bản thân cô đúng là đã quá chủ quan khinh địch, may mắn là mọi chuyện đã qua, nếu kh chắc cô c.h.ế.t ngàn lần cũng kh tự tha thứ cho được.

Nhật Ly đưa tay chạm lên gương mặt lún phún râu của đàn , nước mắt trực trào ra nhưng lại bị đè xuống. Cô vòng tay rướn ôm l vai thút thít.

“Về sau kh được tự ý như vậy nữa, lần này là do bọn chúng quá chủ quan nên mới vậy, kh hy vọng th em tự đặt bản thân vào hiểm cảnh.” Tuấn Kiệt nghiêm giọng nói. trời mới biết trái tim cho đến tận giờ phút này mới được thả lỏng. Bởi hiểu hơn ai hết những thủ đoạn bệnh hoạn của Lê Minh, rơi vào tay ta kh thể dừng hai từ thê thảm để hình dung được, mà nói là cực kỳ thê thảm.

“Vâng, kh chứ? bị thương ở đâu kh?” Nhật Ly gật đầu, đôi tay sờ soạng cơ thể nhỏ giọng hỏi, cả Tuấn Kiệt cũng bẩn thỉu nhếch nhác kh kém, m.á.u ngấm trên quần áo còn kh biết là m.á.u của bọn kia hay m.á.u của .

“Kh, ổn. Em nghỉ , thu xếp mọi chuyện chút xíu vào liền nhé!” thở dài, kh đợi Nhật Ly nói thêm gì, dứt khoát đỡ cô nằm xuống giường đặt lên trán cô một nụ hôn.

Như một mệnh lệnh, Nhật Ly vô thức nhắm mắt mê man ngủ. Ánh nắng xuyên qua ô cửa chiếu lên gương mặt mệt mỏi của cô càng làm cảm th đau lòng. “Đợi nhé, cần một lần này giải quyết triệt để mọi chuyện.”

Tuấn Kiệt tới kéo kín tấm rèm lại, căn phòng chìm vào trong ánh sáng lờ mờ. nằm trên giường giây lát lặng yên rời khỏi.

Ông Tuấn đứng bên ngoài lo lắng kh thôi, khi biết được ý định của chỉ biết dặn dò: “Chú ý cẩn thận!”

“Con biết !” Tuấn Kiệt , ánh mắt chất chứa bao ều muốn nói, sau cùng lại chỉ biết cúi đầu chào nhoáng cái biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-149-sat-than-den.html.]

Khi trở lại căn cứ của đám kia thì ngoài dự tính của Tuấn Kiệt, mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ như chưa từng chuyện gì xảy ra. Nếu như mùi m.á.u t đang lởn vởn trong kh khí cũng biến mất thì chẳng ai thể biết được hơn một tiếng trước nơi đây đã diễn ra thảm cảnh đáng sợ tới mức nào.

một vòng kiểm tra, đều kh th đám Lê Minh, vậy nên lại nh chóng chạy tới viện nghiên cứu khoa học. Cửa chính của viện nghiên cứu ba đàn mặc trang phục bảo vệ c giữ, cửa sắt phía sau khép hờ.

Trong đó hoàn toàn im lặng, giống như kh bất cứ hoạt động nào đang diễn ra vậy.

Nhưng đôi tai tinh của Tuấn Kiệt nghe rõ bên dưới hệ thống hầm ngầm lại đang vang lên tiếng nhạc nh tai nhức óc, trong một số căn phòng riêng ở dưới đó còn thể nghe th tiếng cười phóng đãng của phụ nữ, kèm theo đó là tiếng reo hò phấn khích của đàn !

vẻ như đám lãnh đạo thành phố tụ tập cả ở chỗ này cũng hưởng thụ thì .

Gương mặt Tuấn Kiệt chợt hiện ra một nụ cười trào phúng.

Nếu như th nụ cười của , sẽ kh chỉ cảm th lạnh sống lưng, mà sẽ còn loại sợ hãi tới mức muốn vãi cả đái. Bởi nó mang theo loại tín hiệu chứa năng lượng khủng bố tinh thần vô cùng đáng sợ, giống như uy áp tỏa ra lấn áp mọi vật ở xung qu từng bước nghiền ép chúng.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Ánh mắt của quá mức lạnh lẽo, nó kinh khủng như một vị sát thần chuẩn bị xuống tay th lọc những ô uế cho xã hội. Những thành phần cặn bã trong lúc đất nước nguy nan kh đứng ra bảo vệ cho dân mà lại tiếp tay cho kẻ ác, nghe theo huyễn hoặc tương lai do một tên bệnh hoạn vẽ ra, bỏ bê nhiệm vụ, quên lý tưởng của bản thân, trở thành những con giòi bọ hôi hám ngày đêm đục khoét tài nguyên đất nước.

Nghĩ vậy, cho dù bản thân giờ đây cũng chẳng con , tuy trước kia cũng từng trải qua bất c của xã hội, sự nghẻ lạnh của lòng , nhưng ít ra sẽ kh tàn nhẫn giống như đám ích kỷ này.

"Dừng lại. Đề nghị xuất trình gi tờ.” Một tên vệ sĩ giơ tay ngăn Tuấn Kiệt lại chỉ tay về tấm biển “Kh nhiệm vụ miễn vào."

Hai tên vệ sĩ còn lại qua khí thế của cũng cảnh giác, tay chạm vào h muốn rút s.ú.n.g ra uy hiếp.

Nhưng hai tên vệ sĩ vẻ cường hãn đó chỉ mới rút được s.ú.n.g ra còn chưa kịp cất tiếng đe dọa đã kh thể động đậy nữa, ngay cả nói cũng kh nên lời, cứ thế cứng ngắc bất động.

Tên vệ sĩ vừa bước ra ngăn cản Tuấn Kiệt, chứng kiến cảnh vừa xảy ra bỗng hoảng sợ đến lắp bắp, cánh tay đang giơ ra cũng chút dư thừa.

Chuyện quái gì vừa diễn ra thế?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...