Yêu Em, Sủng Em
Chương 166:
Tuấn Kiệt chăm chú cô, cười khẽ: “ nào, em cảm th gì?”
Nhật Ly ngước mắt, gương mặt đang kề sát. Đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ như ngọc ruby từ lúc nào, ẩn chứa trong đó là sự lo lắng bất an. Cô mím môi: “Em thắc mắc, thực sự mà nói, cơ thể em đã kh còn như trước, em cảm giác giờ giống như siêu nhân vậy. Chỉ là tại em lại kh biểu hiện đói khát m.á.u thịt như mọi , hay là chưa đến lúc.”
Tuấn Kiệt vòng tay ôm cô chặt thêm: “Để và mọi nghiên cứu một chút, sau đó sẽ cho em câu trả lời chính xác nhất.”
Nhật Ly liếc mắt trừng một cái. “Em sẽ kh tự biến thành vật thí nghiệm.”
“Em nghĩ gì vậy, đời nào để em chịu những đau khổ đó.”
Nhật Ly đỏ mặt lúng túng, hơi gật đầu: “Vâng, em biết , là tại trong lòng chút ám ảnh thôi ạ.”
Tuấn Kiệt hài lòng, khóe miệng nhếch lên thể hiện một nụ cười khó đoán.
Được sự đồng ý của Nhật Ly, các thành viên trong phòng thí nghiệm của Biệt thự liền bắt tay vào ngày đêm nghiên cứu. Kh bao lâu sau kết quả đã được đưa tới.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Chính là mã gen của Nhật Ly đã xảy ra biến hóa. Bằng một cách nào đó cơ thể của cô lại tổ hợp được được chuỗi gen lặn mang yếu tố đột phá, nó giúp loại bỏ hoàn toàn những biến đổi mang tính tiêu cực của quá trình biến đổi, giúp Nhật Ly trở thành một biến chủng mới, còn ưu việt hơn cả Tuấn Kiệt.
Những th tin này khiến cho tất cả mọi đều sững sờ. vui mừng nhất kể đến những trong phòng nghiên cứu. Bởi vì ều này đồng nghĩa với việc bọn họ đã một hướng đúng đắn để giúp cho tất cả mọi biến đổi một cách thuận lợi nhất, đưa con thực sự bước tới đỉnh cao của sự tiến hóa.
Đáng tiếc là th tin này kh hiểu lại lọt ra ngoài truyền đến tai của Khánh. ta lập tức đưa Nhật Ly vào d sách săn lùng.
“Quả nhiên là trời sinh một cặp.” Khánh lắc cốc m.á.u tươi trong tay, khà khà cười. Toàn bộ Vũ Ninh đã bị ta khống chế, lực lượng vũ trang trong tay ta cùng hỏa lực thể dễ dàng bao vây khu rừng của Tuấn Kiệt, chỉ cần một chút thủ thuật, ta kh tin kh câu được con mồ này.
Mà lúc này tại biệt thự trong rừng, Nhật Ly vẫn đang đốc thúc đội ngũ nhà khoa học mau chóng dùng m.á.u của để nghiên cứu chế tạo ra được loại huyết th mới, thể sớm giúp ích được nhiều .
Bị l nhiều máu, tuy kh nguy hiểm tới tính mạng nhưng sức khỏe của Nhật Ly ít nhiều đã bị ảnh hưởng. Mỗi lần như vậy cô sẽ ngủ, khi tỉnh dậy mọi chuyện đều ổn. Tuấn Kiệt đau lòng nhưng vì ý cô đã quyết cũng chẳng thể cản nổi.
Sau khi bác sĩ kiểm tra xong rời , đến mép giường, phụ nữ của yên ổn nằm trên giường ngoan ngoãn như một con cún con, nỗi giận hờn vì chuyện cô cố tình liều mạng cũng tan biến, chẳng thể trách móc nổi. Hôm nay là lần cuối cùng, bọn họ đã thành c chế tạo ra huyết th mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-166.html.]
Nhật Ly nhắm mắt như ngủ, thỉnh thoảng sẽ cau chặt mặt như là đang gặp ác mộng, Tuấn Kiệt giơ tay chạm vào trán cô, một luồng nhiệt vọt vào, hai đầu l mày lập tức giãn ra. Cô lại yên tĩnh ngủ.
Tuấn Kiệt đứng ngắm một lúc, sau đó im lặng, xoay rời .
M giây sau, trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy róc rách lọt vào đôi tai thính làm Nhật Ly mơ màng mở mắt ra. Qua tấm kính mờ, thân thể cao lớn hấp dẫn của đàn bên trong hiện lên kh sót một chi tiết nào. Cô đến mê mẩn, đầu óc mơ màng.
Kh biết Nhật Ly đã chìm đắm vào trong loại hồi ức nào đó trong bao lâu, chỉ biết khi Tuấn Kiệt bước ra tới bên mép giường thì gương mặt cô vẫn cứ vô hồn trừng trừng kh chớp mắt.
“ cá là em đang nghĩ ra đủ loại tư thế ABC.” Tuấn Kiệt cúi ghé sát vào bên tai cô hỏi, giọt nước từ trên mái tóc ướt của liên tiếp nhỏ xuống cổ của Nhật Ly.
Giọt nước mát lập tức tác dụng gọi tỉnh Nhật Ly, cô ngẩn ra, ngẩng đầu kinh ngạc .
đàn vừa tắm xong ra, cả mang theo hơi nước mát lạnh, nửa thân trên để trần, ngang h quấn duy nhất một chiếc khăn l.
Ánh mắt Nhật Ly vô thức dán lên khuôn n.g.ự.c với những khối cơ vạm vỡ. Nó vừa đẹp vừa hấp dẫn, nhưng lại kh hề khoa trương, đường cong quá mức hoàn hảo.
Đột nhiên sắc mặt Nhật Ly đỏ bừng lên, gần như cả cũng đều đỏ. Cho dù hai đã thân mật vô số lần, nhưng cảm giác e thẹn lại như một loại bản năng làm Nhật Ly ấp úng xua tay: “Kh , em kh nghĩ tới tư thế nào.”
Nói xong mặt cô lại càng đỏ, cứ như tật giật chân tay luống cuống muốn ngồi dậy nhưng lại bị một chân quỳ vắt ngang qua eo giữ lại.
Rõ ràng lúc bình thường miệng lưỡi cô vốn khá l lợi, vậy mà lúc này chẳng hiểu lại kh nói được một câu phản bác cho tử tế. Cứ thế bị châm chọc cười: “Được, nhận thua. Lát nữa em chỉ dạy là được, kh cần nói ra nữa.”
Tuấn Kiệt hạ tay áp sát xuống, miệng hôn lên má cô thì thầm: “Được hả?”
Nhật Ly mím môi lắc đầu. Gương mặt tuấn hoàn hảo của đàn đang phóng đại ngay trước mắt cô, khóe miệng rõ ràng là cười gian tà, kh chút đứng đắn nào.
“Ngày mai chúng ta ra ngoài một chuyến . Em muốn biết hiện tại mọi như thế nào.” Nhật Ly đề nghị, đánh trống lảng sang chuyện khác.
Tuấn Kiệt bĩu môi: “Cũng kh khác trước là m, Chỉ là hiện giờ Vũ Ninh y như một hòn đảo tách biệt, cư dân nơi đây hầu như đều kh còn là thường. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ yếu thành thức ăn trong miệng kẻ mạnh.”
nằm xuống bên cạnh, nhắm mắt che giấu sự ghê tởm, khẽ nói: “Ngày mai sẽ cho em xem.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.