Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 167:

Chương trước Chương sau

Thành phố Vũ Ninh đang bước vào Hạ, giữa cái nóng oi bức là một thứ mùi xú uế bốc lên nồng nặc, ruồi nhặng bay khắp nơi kiếm ăn. Nhà cửa trống tuềnh trống toàng. Nhật Ly khung cảnh hoang tàn của khu vực trước mặt mà sợ hãi. Trước khi đây chính là khu dân cư đ đúc sầm uất nhất. Vậy mà giờ đây lại chẳng một bóng .

Đá số những bị biến đổi đều đang lẩn trốn bên trong góc tối tăm để tránh ánh sáng mặt trời thiêu đốt, ngoại trừ những đã biến đổi lên một cấp cao nhất định thì giwof này mới thể xuất hiện ở bên ngoài, trở thành kẻ săn.

Tuấn Kiệt và Nhật Ly gặp vài kẻ như thế, nhưng bọn chúng bởi vì sợ uy áp của đàn này mà chỉ dám đứng từ xa nhe n thèm thuồng. Hai thuận lợi qua vài dãy phố.

cảm th gì kh? Hình như trong chỗ này vẫn còn thường.” Nhật Ly Tuấn Kiệt lên tiếng hỏi.

cau mày hẽ gật đầu.

Đây là một nhà hàng thiết kế theo phong cách châu u khá chắc c, lẽ vì vậy mà thể giữ an toàn được cho những ẩn núp ở bên trong.

từ ngoài vào cũng thể th được vết m.á.u còn mới loang lổ trên sàn nhà, chứng tỏ kh lâu trước đây chỗ này đã diễn ra tình huống khủng khiếp gì. cánh cửa đóng kín trước mặt, Nhật Ly l hơi to giọng hỏi: “ ai ở trong đó kh? tới giúp mọi .”

Bên trong vẫn im lặng kh hề đáp lại. vẻ như đám đó kh còn tin tưởng vào một sự giúp đỡ từ bên ngoài.

là Nhật Ly. Chúng một chỗ trú ẩn, đảm bảo cho mọi được an toàn.” Cô hô lên một lần nữa.

Lần này bên trong vang lên tiếng tr luận khẽ nhưng nó cũng kh thoát khỏi đôi tai cực thính của Nhật Ly.

“Thì ra là quen.” Cô vui vẻ nói với Tuấn Kiệt hào hứng hô: “Chị Hà, đạo diễn Khắc Trung!”

“Cạch!” Khóa cửa được mở, cánh cửa kéo lập tức bị đẩy ra. Bóng bên trong liền lao về phía Nhật Ly như một cái bóng.

“Là em kh? Đúng em , ơn trời chúng ta lại được gặp nhau, mau vào bên trong, ở ngoài này kh an toàn.” Ngọc Hà một mạch kéo thẳng Nhật Ly vào.

Phía bên trong là một kh gian tương đối rộng cùng khoảng gần một trăm đang ẩn nấp, khi th Nhật Ly và Tuấn Kiệt sạch sẽ xuất hiện ai cũng tò mò sang.

Cả hai bên đều âm thầm đánh giá đối phương, sau đó giọng nói chút mệt mỏi của Khắc Trung phá vỡ sự yên lặng: “Em và tổng giám đốc Hùng Thiên vẫn an toàn thật may mắn. Bọn lúc đó còn đang ở xưởng phim hoàn thiện nốt những cảnh hậu trường cuối cùng thì Ngọc Hà chạy tới. Cũng là phúc lớn kịp thời chạy được tới cố thủ ở đây đến giờ để chờ cứu viện.”

Ông ta vừa nói vừa chỉ vào m bịch gạo ở một bên.

Nhật Ly mỉm cười: “Bọn em cũng thế, trốn trong biệt thự trên núi của Tuấn Kiệt nên thoát nạn, hôm nay vừa vặn xuống núi xem xét tình hình một chút. Mọi kh th cứu viện, hay là quân đội c an ?”

“Những kẻ đó ?” Khắc Trung cười méo mó: “Em th vết m.á.u bên ngoài cửa kia kh? Mới ngày hôm qua thôi, một đám tự xưng là đội cứu hộ bên lực lượng c an chạy tới. Lúc mọi đã vui vẻ chừng nào, tưởng như bản thân được cứu hào hứng x ra. Em biết kh? Chính là những bên ngoài đó lại là một lũ quái vật nhe n chờ đợi con mồi xuất hiện. Một nửa số ở đây đã bị sát hại. thể lát nữa bọn chúng sẽ quay lại đ.”

“À, mọi biết là thực ra Vũ Ninh đang trải qua chuyện gì hay kh?” Nhật Ly cẩn trọng hỏi. Cô liếc qua các gương mặt hốc hác mệt mỏi ở trước mặt, tự hỏi lại tự trả lời: “Chúng ta chính là những c dân bị đưa vào d sách cấm. Cấm xuất hiện, cấm thoát khỏi Vũ Ninh, cũng cấm luôn cả quyền lợi được bảo vệ. Bởi vì kẻ lãnh đạo của Vũ Ninh đã bị đổi. ta được thành vua của giống loài mới, cũng đang thiết lập lại trật tự của thế giới này.”

Nghe Nhật Ly nói tất cả mọi đều lặng im hít vào một ngụm khí lạnh. Sức mạnh của đám quái vật kia bọn họ đều đã được nếm thử, chính là sức lực vô cùng biến thái. Hơn nữa còn kh ngừng biến hóa. Nếu như trước kia quái vật chỉ xuất hiện khi đêm đến, thì giờ đây, bất cứ thời ểm nào chúng cũng thể đột nhiên x ra, chụp l con yếu ớt mang .

Khắc Trung vò mái tóc đã bạc nhiều của nhăn mặt hỏi Tuấn Kiệt: “Ngài cách nào giúp được chúng kh?”

thể cho mọi một nơi trú an toàn, tuy nhiên tất cả đều nên biết một sự thật, chúng cũng kh còn là thường, đều đã bị biến đổi.” ngừng một chút mọi vô thức lùi lại, sắc mặt thì ngập tràn sợ hãi thì liền bật cười nói tiếp: “ thường ở Vũ Ninh chính là thức ăn của đám quái vật, chúng đã biến đổi nhưng theo chiều hướng tiến hóa cao hơn.”

“Là ?” Ngọc Hà dè dặt hỏi.

“Là kh ăn thịt . Ngoại trừ tố chất cơ thể đã biến đổi thì mọi thói quen vẫn như cũ.” Tuấn Kiệt nhún vai đáp.

“Chúng thể tới chỗ ngài kh, nhưng chúng đều là những chưa biến đổi.” Một khác hỏi.

“Tất nhiên, sẵn sàng hỗ trợ mọi .” Tuấn Kiệt vui vẻ đáp ứng. Mọi th vậy lập tức reo hò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-167.html.]

“Rầm!” Cánh cửa phía ngoài đột nhiên vang lên tiếng động lớn.

“Kh xong , đám quái vật quay lại, lần này còn cả một đội quân đ.” Một chạy tới nói, ngữ ệu ta run rẩy như sắp bật khóc.

Toàn bộ mọi nghe vậy đều hoảng sợ rúc vào nhau.Tòa nhà này các tầng trên cũng đều bị hư hại nặng nề, tường kính nứt vỡ chỉ duy nhất tầng một này là cửa nẻo khá chắc c. Tuy bọn họ đã bịt kín các cầu thang lại bằng những đồ nội thất cồng kềnh, nhưng để đối phó với một hai nhóm nhỏ còn được, với một đoàn lớn e rằng ngày hôm nay sinh mệnh bọn họ sẽ chấm dứt tại đây. Cứ nghĩ tới bản thân sẽ bị những hàm răng sắc nhọn và móng vuốt kia đ.â.m vào là ai cũng cảm th tuyệt vọng.

Ngọc Hà rớm nước mắt: “Nhật Ly, chẳng ngờ vừa gặp nhau đã xa mãi mãi…”

nức nở, kéo theo nhiều khác vì thương tâm cho chính bản thân mà cũng khóc theo.

“Mọi sẽ kh đâu.” Nhật Ly thở dài thử khuyên nhủ. Nhưng lời nói đó của cô lại chẳng mang lại chút hiệu quả nào.

Ngọc Hà lại càng khóc to hơn.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

nói mọi sẽ an toàn, đừng để nỗi sợ hãi xâm chiếm linh hồn. Nếu như đằng nào cũng chết, kh thử liều mạng chiến đấu một phen?” Nhật Ly nhẹ giọng khuyên.

“Em kh biết đâu, bọn chúng vô cùng hung tàn, chẳng những sức mạnh lớn lại còn nh nhẹn, căn bản là chúng ta chưa kịp phản ứng đã vẫy tay chào tạm biệt .” Ngọc Hà thất vọng đáp.

Tiếng phá cửa vẫn kh ngừng vang lên, mọi lại càng hoảng loạn.

“Cho dù c.h.ế.t cũng đánh. Nó cắn chị một ngụm, chị đ.â.m nó một nhát xem ai sợ ai, cùng là nhiễm bệnh, nhưng mọi đừng lo, em sẽ cách giúp đỡ, sẽ kh ai trở thành quái vật quay trở lại hại đâu.” Nhật Ly vẫn nhiệt tình khuyên nhủ.

Tuấn Kiệt đứng một bên yêu chiều cười.

“Em nói thật chứ?” Khắc Trung chợt hỏi. Ông ta cũng kh muốn cứ thế c.h.ế.t , thực ra những gì Nhật Ly nói ta cũng kh tin tưởng hoàn toàn. Nhưng ngày hôm nay nếu như ta kh chiến đấu, ngay cả cơ hội được hít thở cũng biến mất. Hơn nữa,chính Nhật Ly cũng đã úp mở nhắc tới sự tiến hóa. Thực sự thì ta cũng đã nghĩ đến những chuyện như thế này nên đương nhiên giờ nghe chính miệng một trong cuộc nói ra, sự hiếu kỳ và khát vọng sống đã thôi thúc ta đưa ra quyết định: “ sẽ chiến c.h.ế.t mẹ đám đó.”

Mọi th Khắc Trung đồng ý, cũng lập tức gật đầu nh chóng tản ra tìm vũ khí. Cùng lúc này cánh cửa đã kh chịu nổi liền bung ra, ngay lập tức lũ quái vật tràn vào. Những thường vội vã tụ về ngay giữa căn nhà áp lưng vào nhau, tay lăm lăm thứ vũ khí tìm được.

“Ồ ai đây? Chào cô Võ, cô cùng với ?” Giọng nói mỉa mai của Khánh chợt vang lên.

Đám quái vật đủ mọi hình dạng, bẩn thỉu hôi hám tách ra nhường đường cho thủ lĩnh của , Khánh khoan thai vào. ta tới giữa phong chắp tay sau m.ô.n.g ngó mọi thứ tầm mắt dùng lại trên Nhật Ly và Tuấn Kiệt, gương mặt lộ vẻ đắc ý.

Nói xong, Khánh vẫy tay. Đám quái vật nh chóng tràn vào đứng bốn xung qu gian nhà.

Ngược lại với những trong đoàn của Khắc Trung đang căm hận đến run . Ai thể ngờ được một kẻ đại diện cho pháp luật nghiêm minh, nắm trong tay hỏa lực tối tân với nhiệm vụ bảo vệ dân giờ lại đang uy h.i.ế.p bọn họ để nắm quyền bá chủ trong tay.

Kh đời nào.

Cho dù c.h.ế.t bọn họ cũng sẽ như Nhật Ly vừa nói, chính là liều mạng xiên cho bọn này vài đường.

Nhận được mệnh lệnh của Khánh, đám quái vật lập tức x lên nhưng dường như tốc độ của bọn chúng gần như một cuốn phim giắt băng, kh mà nh được lại giúp cho đám Khắc Trung mạnh mẽ dùng vũ khí tự kiếm được trong tay ên cuồng chống trả.

th thế cục bị đảo ngược chẳng khác gì trò đùa, Khánh liền sục sôi. ta chạy tới vung quyền hướng về phía Tuấn Kiệt.

“Mày đã quên những gì đã nói khi ở dưới hầm.” Tuấn Kiệt giơ tay nhẹ nhàng bắt l nắm đ.ấ.m của Khánh. Siết chặt tay, một tiếng rắc chợt vang lên.

Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Khánh.

Cho dù ta đã biến đổi và nâng cấp bao nhiêu nữa cũng kh thể bì với một vương giả như Tuấn Kiệt được. Cứ thế bị nhẹ nhàng đạp dưới chân. Khánh kh phục gầm lên phản kháng nhưng cả vô lực chỉ biết nằm đó đội quân bỏ c sức bồi dưỡng bao lâu nay đang bị ta từng chút đánh bại.

Khánh thực sự hối hận. Biết thế ta đã đem hỏa lực tới đây, như vậy giờ đây kẻ tg trận chính là ta kh? Chẳng còn kịp nữa ! ta nằm đó chứng kiến sự thất bại của chính . Quá tự phụ nên giờ trả một cái giá đắt.

Kết thúc chuỗi ngày làm bá chủ của .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...