Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 17:

Chương trước Chương sau

Bóng tối chậm chạp tiến đến, mang tới bao nhiêu ều đáng sợ. Trong khi đó, chiếc xe của Tuấn Kiệt vẫn bon bon chạy trên con đường chạng vạng ánh sáng về phía dãy phố cổ của Nhật Ly.

Kh ai nói với ai câu nào.

Nhật Ly cảm th cổ tay chỗ mà Tuấn Kiệt vừa nắm l kéo như bị bỏng. Mọi cảm giác đều tập trung ở duy nhất nơi . Thế nên cô chẳng hề hay biết đàn ngồi bên ghế lái vẫn thi thoảng liếc mắt sang bên cạnh.

Chiếc xe dừng lại ở đầu đường, Nhật Ly kh khác gì một con rối bước xuống xe.

“Cảm ơn tổng giám đốc!” Cô rầu rĩ chào Tuấn Kiệt.

“Ừ.” gật đầu chào lại khởi động xe lái .

Thoát khỏi phạm vi kh gian của , Nhật Ly hít một hơi thật sâu bầu kh khí trong lành. Cô chợt bừng tỉnh đồng hồ, sáu giờ ba mươi lăm phút, ném vội cái túi nilon đựng trứng thối trong tay vào thùng rác lật đật chạy vào nhà thay một bộ quần áo thoải mái, sau đó lọc cọc dắt chiếc xe máy cũ của ra ngoài phóng tới cửa hàng giao đồ ăn nh.

Tuấn Kiệt chạy xe tới góc đường đưa lại cho Lâm nhảy qua các nóc nhà bám theo Nhật Ly.

Lâm thở dài khẽ lẩm bẩm: “Chủ nhân, ngài cứ như này thì còn vất vả đến bao giờ nữa?”

Trực tiếp bắt về là xong, kh nh hơn à?

Hôm nay tặng hoa , ngày mai tặng quả, ngày kia là bánh ngọt…

làm tơ cho hai đ nhé!

Lâm vừa ều khiển xe trở về vừa lên chi tiết kịch bản cho mục tiêu của .

***

Thành phố Vũ Ninh dần về cuối thu, tiết trời cũng trở nên lạnh hơn. Sương đêm xuống nhiều, đọng thành giọt trên các tán lá nhỏ tí tách xuống mặt đường.

Ngày hôm nay Nhật Ly đã ship được mười đơn hàng, được một trăm nghìn, chị chủ quán cho cô một chiếc pizza vì bị khách boom hàng, thế là mười hai giờ đêm Nhật Ly mới mặt ở nhà. Sau khi tắm nước nóng xong, cô vừa ngồi gõ nốt chương chuyện vừa gặm pizza.

bình luận của độc giả bên dưới mỗi chương truyện ngày một đ làm Nhật Ly sung sướng cười sặc sụa, quê hết cả mệt mỏi trong ngày. Cô thả like từng bình luận n cảm ơn chung cho tất cả mọi .

Xong xuôi mọi việc, lúc cô lên giường nằm cũng đã là gần ba giờ sáng.

Ở đầu bên kia thành phố, trong một ngôi biệt thự to lớn cũng kẻ đêm nay khó ngủ. Kh vì tương tư ai, mà chỉ đơn giản là tức kh chịu nổi.

Bích Liên đã dành cả tối nay tìm hiểu về vị tổng giám đốc trẻ tuổi của c ty bất động sản Hùng Thiên. Từ những th tin kh chính thống, vô cùng ít ỏi mà cô ta thăm dò được từ quen, đã giúp cô ta đưa ra một kết luận. Đây chính là mẫu đàn mơ ước của , mục tiêu cả cuộc đời này chính là .

Nhưng khi cô ta nghĩ tới chuyện một miếng mồi ngon như vậy đã bị con ruồi đen hôi hám như Nhật Ly đậu lên liền tức giận.

Cô ta vô lý vậy đ.

Chính là được thừa hưởng tính cách ngang ngược lẳng lơ từ mẹ của . Trên vai gánh cái mác chồng chưa cưới mà vẫn ngang nhiên lên kế hoạch cướp đàn với khác.

Mà cái mà cô ta đang nghĩ đến, lúc này lại đang ở bên ngoài cửa sổ của một khác.

Tuấn Kiệt chờ cho nhịp thở của trên giường đều đặn, mới nhẹ nhàng xuất hiện. cô bận rộn thực sự đau xót, nhưng chưa biết làm thế nào để cho cô chấp nhận .

Ngay cả bây giờ, nhiều khi còn cảm th ghen tị với chính bản thân nữa là. Nội tâm luôn mong muốn cô chấp nhận Tuấn Kiệt của hiện tại, nhưng lại chút phẫn nộ, vì cô đã quên Tuấn Phong.

Cho dù đ đều là chính , nhưng vẫn chút muộn phiền, ghen tị.

Chính vì thế nên mới e ngại.

Nhỡ đâu cô cũng chẳng chấp nhận Tuấn Kiệt, như thế khác nào sự sắp đặt của sẽ biến thành c cốc.

Tuấn Kiệt thở dài ôm l cô vào lòng, một bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai và sống lưng cho cô.

Nhật Ly cảm th thoải mái, miệng nhỏ ậm ừ ngủ ngon lành tới sáng.

Một đêm qua , thời sự sáng sớm đã đưa tin tức giật gân.

Đêm qua tại số nhà 07 khu đô thị 1 đã xảy ra án mạng kinh hoàng gây chấn động cả thành phố.

Một đàn độc thân đã bị sát hại trong phòng ngủ, cổ ta bị cắn gần như đứt lìa, toàn bộ m.á.u cũng bị hút cạn. Theo nhận định ban đầu của các chuyên gia, thì vết thương trí mạng này do một loài thú săn mồi nguy hiểm gây ra. Đồng thời ảnh báo dân hãy nâng cao tinh thần cảnh giác. Yêu cầu các lực lượng chức năng nh chóng vào cuộc tìm ra nguyên nhân cái chết, l lại sự bình an cho thành phố.

Nhật Ly hôm nay dậy sớm, vậy nên cô mới thời gian để mà bật ti vi lên xem thời sự buổi sáng như thế này.

Kh xem thì thôi, xem xong lại cảm th lo lắng.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa chiếu thẳng tới phủ lên trên cô gái nhỏ, soi rõ cả gợn hơi đang bốc lên từ cái cốc cô cầm.

Sữa nóng Nhật Ly đang cầm cũng kh giúp cho nhiệt độ đôi tay cô ấm hơn là bao nhiêu.

Nhật Ly vội vàng uống từng ngụm, sữa nóng thơm ngọt chảy vào khoang miệng xuống cổ họng, xoa dịu cái dạ dày đói khát đang cuộn lên khiến cô bình tĩnh lại đôi chút.

Hơn tất cả mọi , Nhật Ly đã biết được thứ mà mọi đang tìm kiếm kia là ai. Bởi vậy nên cô càng cảm th sợ hãi.

Đôi mắt bất an dáo dác qu khắp nhà, cứ nghĩ tới cơ thể thứ kia đã từng tới đây. Cũng thể đã đánh dấu … Nhật Ly lại lập cập run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-17.html.]

Cảm giác sợ hãi khi từng đối mặt với quái vật đó bỗng chốc ùa về, vô cùng chân thật. Lúc này Nhật Ly cũng mới khẳng định được chắc c rằng cái đêm hôm đó, thực sự cô đã thoát chết.

Bằng một cách thần kỳ nào đó.

Cổ tay cô vẫn còn in hằn cái cảm giác lạnh lẽo khi bị bàn tay kia nắm l, hàm răng, mùi m.á.u t

“Ọe…” Nhật Ly ù té chạy vào nhà vệ sinh. Tất cả những gì trong bụng đều bị tống hết ra ngoài. Tiếng nôn mửa nối tiếp nhau kh ngừng truyền ra từ trong đó, tới khi cô lau mặt bước ra ngoài đã là một tiếng đồng hồ sau đó.

Lúc này, Nhật Ly mới cảm th đỡ hơn, tuy sắc mặt cô vẫn còn tái nhợt nhưng cô cũng đã kh quá bị ám ảnh bởi cái cảm giác tởm lợm kia nữa.

Đ là kết quả cô đang tự thôi miên chính để thể ngừng nôn. Coi như cô từng đóng thế một vai diễn trong phim kinh dị thôi mà.

Đúng vậy.

Hú hồn.

Tất cả cũng bình thường, kh đáng sợ.

Cứ thế, tuyến nước bọt dần ngừng lại, kh ồ ạt tiết ra nữa.

Nếu như tiếp tục nôn, chắc nội tạng của cô cũng sẽ theo cơn co thắt mà bị tống hết ra ngoài mất.

Một tay cô ôm bụng, một tay vịn tường. Mồ hôi lạnh toát vừa mới lau đã lại vã ra ướt đẫm trán.

Bản tin thời sự đã hết từ lâu, lúc này ti vi đang chiếu chương trình ca nhạc vọng tưởng thập niên chín mươi.

Nghe mà não nề.

Nhật Ly với cái ều khiển tắt ti vi. Cặp mắt ngập nước của cô bỗng liếc qua chiếc đồng hồ treo tường.

Mẹ kiếp, sắp vào giờ làm.

Lực hấp dẫn của tiền c khiến Nhật Ly lập tức l lại sức bật. Nh như cắt, cô trở lại phòng thay đồ. Chưa tới hai phút sau đã xách theo túi nhỏ, khóa cửa chạy ra đầu đường mua cái bánh mì bắt xe buýt tới c ty.

Vì hậu quả của việc ôm bồn cầu nên trước lúc ra khỏi nhà cô dặm thêm chút phấn son, lẽ vì vậy mà khi tới c ty, kh ít đã lại ngoái lại thêm.

cô gái đôi mắt to đen lạnh lùng trong chiếc gương của thang máy, Nhật Ly khẽ thở dài. Cô vỗ nhẹ lên cái má của để xua biểu cảm cứng đơ bước ra ngoài về phía phòng làm việc.

Hiếm khi Nhật Ly sát giờ như thế này nên Tuấn Kiệt chút lo lắng. Rõ ràng lúc rời cô vẫn còn tốt, chắc kh ngủ quên chứ, hay là đột nhiên bị ốm.

Đúng lúc Tuấn Kiệt bồn chồn đứng dậy muốn ra ngoài thì cửa phòng thư ký “cạch” một cái mở ra.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Gương mặt trang ểm nhẹ nhàng của Nhật Ly xuất hiện trong tầm mắt của đàn . cau mày thật kỹ.

Em trang ểm?

Thật xinh đẹp!

Để làm gì?

Chẳng lẽ…

Tuấn Kiệt đang suy diễn đến khả năng Nhật Ly đã thay lòng đổi dạ với Tuấn Phong. Cô trang ểm để tán tỉnh Tuấn Kiệt.

Sự bồn chồn bất an trong mắt lập tức biến thành sự ghen tu, tức giận. ngồi trở lại ghế, bắt chéo hai chân, bàn tay nắm chặt lại cố gắng xua suy nghĩ vừa loé lên trong đầu.

Nhưng kh được.

Sự ghen tị vô lý đã lấn át luôn cả lý trí.

“Hôm nay cô làm muộn.” Giọng nói lạnh lùng vang lên. “Trừ nửa ngày c.”

Tiền chính là ểm yếu của Nhật Ly.

Cô ngơ ngác giơ đồng hồ đeo tay lên : “Tám giờ đúng.”

“Đồng hồ của cô sai . Tám giờ một phút.” Tuấn Kiệt kh nâng đầu lên, tay liên tục ký đám tài liệu trước mặt.

[Một phút? Trị giá nửa ngày c?]

Mẹ nó.

là sếp, quyền!

Nhật Ly kh nói thêm gì, cô thở dài mệt mỏi về chỗ của ngồi xuống. ngu mới tr luận với cấp trên. Nhất là với cái loại thi thoảng sẽ lên cơn giống thế này.

Ấn tượng về vị giám đốc là thần tượng tốt đẹp của cả c ty đã bị Nhật Ly thẳng tay gạt uống âm ểm, cái tem một kia cũng bị gỡ xuống dưới vứt .

Dáng vẻ bất lực của cô trong mắt Tuấn Kiệt lại biến thành tỏ vẻ ủy khuất, giả bộ yếu đuối để mong nhận lại sự che chở của khác.

Ghen tu trong mắt càng thêm nồng đậm, tựa như một ngọn núi lửa sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào.

Trạng thái đối nghịch của hai trong một kh gian cứ thế âm thầm phát triển.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...