Yêu Em, Sủng Em
Chương 18:
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa chiếu thẳng tới phủ lên trên cô gái nhỏ, soi rõ cả gợn hơi đang bốc lên từ cái cốc cô cầm.
Cốc sữa nóng Nhật Ly đang cầm cũng kh giúp cho nhiệt độ đôi tay cô ấm hơn là bao nhiêu.
Nhật Ly vội vàng uống từng ngụm, sữa nóng thơm ngọt chảy vào khoang miệng xuống cổ họng, xoa dịu cái dạ dày đói khát đang cuộn lên khiến cô bình tĩnh lại đôi chút.
Hơn tất cả mọi , Nhật Ly đã biết được thứ mà mọi đang tìm kiếm kia là ai. Bởi vậy nên cô càng cảm th sợ hãi.
Đôi mắt bất an dáo dác qu khắp nhà, cứ nghĩ tới thể thứ kia đã từng tới đây. Cũng thể đã đánh dấu … Nhật Ly lại lập cập run rẩy.
Cảm giác sợ hãi khi từng đối mặt với quái vật đó bỗng chốc ùa về, vô cùng chân thật. Lúc này Nhật Ly cũng mới khẳng định được chắc c rằng cái đêm hôm đó, thực sự cô đã thoát chết.
Bằng một cách thần kỳ nào đó.
Cổ tay cô vẫn còn in hằn cái cảm giác lạnh lẽo khi bị bàn tay kia nắm l, hàm răng, mùi m.á.u t…
“Ọe…” Nhật Ly ù té chạy vào nhà vệ sinh. Tất cả những gì trong bụng đều bị tống hết ra ngoài. Tiếng nôn mửa nối tiếp nhau kh ngừng truyền ra từ trong đó, tới khi cô lau mặt bước ra ngoài đã là một tiếng đồng hồ sau đó.
Lúc này, Nhật Ly mới cảm th đỡ hơn, tuy sắc mặt cô vẫn còn tái nhợt nhưng cô cũng đã kh quá bị ám ảnh bởi cái cảm giác tởm lợm kia nữa.
Đ là kết quả cô đang tự thôi miên chính để thể ngừng nôn. Coi như cô từng đóng thế một vai diễn trong phim kinh dị thôi mà.
Đúng vậy.
Hú hồn.
Tất cả cũng bình thường, kh đáng sợ.
Cứ thế, tuyến nước bọt dần ngừng lại, kh ồ ạt tiết ra nữa.
Nếu như tiếp tục nôn, chắc nội tạng của cô cũng sẽ theo cơn co thắt mà bị tống hết ra ngoài mất.
Một tay cô ôm bụng, một tay vịn tường. Mồ hôi lạnh toát vừa mới lau đã lại vã ra ướt đẫm trán.
Bản tin thời sự đã hết từ lâu, lúc này ti vi đang chiếu chương trình ca nhạc vọng tưởng thập niên chín mươi.
Nghe mà não nề.
Nhật Ly với cái ều khiển tắt ti vi. Cặp mắt ngập nước của cô bỗng liếc qua chiếc đồng hồ treo tường.
Mẹ kiếp, sắp vào giờ làm.
Lực hấp dẫn của tiền c khiến Nhật Ly lập tức l lại sức bật. Nh như cắt, cô trở lại phòng thay đồ. Chưa tới hai phút sau đã xách theo túi nhỏ, khóa cửa chạy ra đầu đường mua cái bánh mì bắt xe buýt tới c ty.
Vì hậu quả của việc ôm bồn cầu nên trước lúc ra khỏi nhà cô dặm thêm chút phấn son, lẽ vì vậy mà khi tới c ty, kh ít đã lại ngoái lại thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-18.html.]
cô gái đôi mắt to đen lạnh lùng trong chiếc gương của thang máy, Nhật Ly khẽ thở dài. Cô vỗ nhẹ lên cái má của để xua biểu cảm cứng đơ bước ra ngoài về phía phòng làm việc.
Hiếm khi Nhật Ly sát giờ như thế này nên Tuấn Kiệt chút lo lắng. Rõ ràng lúc rời cô vẫn còn tốt, chắc kh ngủ quên chứ, hay là đột nhiên bị ốm.
Đúng lúc Tuấn Kiệt bồn chồn đứng dậy muốn ra ngoài thì cửa phòng thư ký “cạch” một cái mở ra.
Gương mặt trang ểm nhẹ nhàng của Nhật Ly xuất hiện trong tầm mắt của đàn . cau mày thật kỹ.
Em trang ểm?
Thật xinh đẹp!
Để làm gì?
Chẳng lẽ…
Tuấn Kiệt đang suy diễn đến khả năng Nhật Ly đã thay lòng đổi dạ với Tuấn Phong. Cô trang ểm để tán tỉnh Tuấn Kiệt.
Sự bồn chồn bất an trong mắt lập tức biến thành sự ghen tu, tức giận. ngồi trở lại ghế, bắt chéo hai chân, bàn tay nắm chặt lại cố gắng xua suy nghĩ vừa loé lên trong đầu.
Nhưng kh được.
Sự ghen tị vô lý đã lấn át luôn cả lý trí.
“Hôm nay cô làm muộn.” Giọng nói lạnh lùng vang lên. “Trừ nửa ngày c.”
Tiền chính là ểm yếu của Nhật Ly.
Cô ngơ ngác giơ đồng hồ đeo tay lên : “Tám giờ đúng.”
“Đồng hồ của cô sai . Tám giờ một phút.” Tuấn Kiệt kh nâng đầu lên, tay liên tục ký đám tài liệu trước mặt.
[Một phút? Trị giá nửa ngày c?]
Mẹ nó.
là sếp, quyền!
Nhật Ly kh nói thêm gì, cô thở dài mệt mỏi về chỗ của ngồi xuống. ngu mới tr luận với cấp trên. Nhất là với cái loại thi thoảng sẽ lên cơn giống thế này.
Ấn tượng về vị giám đốc là thần tượng tốt đẹp của cả c ty đã bị Nhật Ly thẳng tay gạt uống âm ểm, cái tem một kia cũng bị gỡ xuống dưới vứt .
Dáng vẻ bất lực của cô trong mắt Tuấn Kiệt lại biến thành tỏ vẻ ủy khuất, giả bộ yếu đuối để mong nhận lại sự che chở của khác.
Ghen tu trong mắt càng thêm nồng đậm, tựa như một ngọn núi lửa sẵn sàng phun trào bất cứ lúc nào.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Trạng thái đối nghịch của hai trong một kh gian cứ thế âm thầm phát triển.
Chưa có bình luận nào cho chương này.