Yêu Em, Sủng Em
Chương 2: Nhà nội cực phẩm.
Chương 2: Nhà nội cực phẩm.
Sáng sớm hôm sau, Nhật Ly còn đang mơ màng ngủ đã bị tiếng chu ện thoại đánh thức. Những lúc như thế này nếu như cô là tiền chắc đập tới chục cái .
Nhật Ly thò cánh tay thon dài của ra khỏi đống chăn sờ soạng phía đầu giường. Cô lên màn hình, ánh mắt ngạc nhiên mở lớn đã tỉnh hơn vài phần. Nhật Ly chạm vào nhận cuộc gọi.
“A lô.” Giọng nói ngái ngủ của cô vang lên.
phía bên kia ện thoại nghe th vậy liền gắt lên: “Con gái con lứa giờ này còn ngủ. Mày về nhà cho tao?”
Nhật Ly giật , đưa ện thoại ra phía trước, cô dụi dụi đôi mắt còn buồn ngủ chưa tỉnh hẳn của lại xem kẻ ên nào gọi nhầm số hay kh.
Đây là số ện thoại của bà nội cô. Lưu thì lưu chứ chắc số lần gọi đếm chưa hết năm đầu ngón tay. Mà cứ lần nào gọi cũng y như rằng chuyện, kh là cắt giảm chi phí sinh hoạt thì cũng là ký gi từ bỏ quyền thừa kế.
Lần này lại là chuyện gì đây?
“ chuyện gì kh?” Nhật Ly khó chịu hỏi lại. bà nội này còn nhẫn tâm với cô hơn cả ngoài.
“Mày cứ về ngay đây cho tao.”
“Được . Lát cháu qua.” Nhật Ly thở dài đáp ứng.
Cô vẫn còn nhớ rõ cái năm cô sáu tuổi, bị mẹ kế vu oan cho cô tội d ăn cắp đồ tới lúc bị Bích Liên phát hiện liền muốn g.i.ế.c diệt khẩu. Thế mà bà nội – tiếng nói nhất nhà liền tin thẳng tay đuổi cô ra khỏi nhà.
Thật nực cười, một đứa bé mới sáu tuổi đầu làm gì đã biết g.i.ế.c diệt khẩu? Huống chi cô cũng kh ăn cắp đồ.
Vậy mà, trong nhà đó từ lớn đến bé đều cho là thật, đúng ra là cố tình cho là thật để đuổi cô .
May mà trong đời cô còn bà ngoại che chở, mang lại cho cô hơi ấm của tình thân. Nếu như kh bà, cô kh dám tưởng tượng cuộc đời bây giờ đã trôi về đâu.
Tiếc là kẻ xấu thì cứ vẫn sống nhăn răng, còn tốt thì lại luôn gặp nhiều bất hạnh. Bà ngoại trong một lần mắc bệnh nặng đã qua đời. Ngày mai chính là ngày giỗ của bà.
Nhật Ly hít một hơi l thêm dũng khí để sống tiếp. Cô đứng dậy khỏi giường và sửa soạn để đến cái nơi mà cô kh muốn tới nhất.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Chát!”
Vừa đẩy cửa bước vào, Nhật Ly còn chưa kịp định hình chuyện gì thì đã bị một cái tát đánh cho hoa hết cả mặt mũi.
Cô còn chưa kịp ăn sáng đã lại được súc miệng bằng cái thứ mùi vị mặn t trong miệng.
Đưa lưỡi l.i.ế.m vệt m.á.u chảy ra từ khóe môi, Nhật Ly liếc mắt đàn bà trung tuổi ở trước mặt.
“Con r, mày còn dám trợn mắt lên tao à?”
Vừa nói Ái Lan vừa vung tay muốn bồi thêm một cái tát nữa lên gương mặt xinh đẹp giống mẹ y như đúc của Nhật Ly.
Cô bước chân né ra, Ái lan dùng sức vung tay thật mạnh. Tay của bà ta mất mục tiêu liền vỗ thẳng vào cánh cửa phát ra tiếng vang chát chúa. Ngay sau đó là tiếng hét thảm của đàn bà vang lên như tiếng con lợn bị ta đè ra chọc tiết.
“Bà l tư cách gì đòi đánh ?” Nhật Ly khinh thường nói. Cô đưa tay lên chạm vào một bên má đã sưng lên đau rát của .
“Mày dám tránh, đứng yên đ cho tao. Hôm nay tao đánh c.h.ế.t mày, đừng ai cản!”
Bà ta kh nhắc thì cả cái nhà này cũng chẳng ai can ngăn đâu mà.
Nói xong đàn bà to béo hung hăng x tới, Nhật Ly chán ghét tránh né. Vài năm bị bà ta rượt đuổi đã giúp cô thêm loại phản xạ tránh đòn cực hiệu quả này.
Thật đúng là mỉa mai!
Đuổi được một lúc, Ái Lan thở phì phò. Khuôn mặt được phẫu thuật thẩm mỹ tỉ mỉ của đàn bà ghê gớm cũng hiện lên vài vết nhăn. Bà ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt Nhật Ly, ánh mắt oán độc quát lên: “Loại ăn cháo đá bát. Mày dám hại em gái mày như thế. Để xem tao lột da mày kh?”
“Ê, nói sách mách chứng nhé! Đừng ngậm máu, à ngậm phân phun bừa vào khác như thế! Bà kh th thối chứ thì th buồn nôn lắm. Hơn nữa, bà nuôi được ngày nào mà bảo ăn cháo đá bát?”
Nhật Ly cũng kh vừa, cô kho hai tay trước n.g.ự.c vênh mặt cãi lại.
“Đủ . Các ngươi náo loạn đủ chưa. Kh còn coi cái bà già này ra gì nữa?”
Bà là ai?
Bà mà cũng xứng để cho khác coi trọng à?
Nếu như kh bà cụ Võ sợ Nhật Ly lại nhắc đến khoản tiền vốn trước kia mẹ cô đã bán căn nhà lớn của bà ngoại để đưa tiền cho thằng con trai khốn kiếp của bà ta làm ăn; thì bà ta đã để cho bọn kia x lên đánh hội đồng luôn . Kh số tiền của mẹ Nhật Ly, cái nhà này làm mà được như bây giờ?
Vậy mà mẹ cô trong lúc sinh cô bị băng huyết mà chết, ai th tiếc thương cho bà ?
Ngay cả ngày giỗ đầu của mẹ cô còn chưa tới, lão cha đã dẫn theo một phụ nữ bụng mang dạ chửa khác về nói là để chăm sóc cho đứa trẻ sơ sinh là cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-2-nha-noi-cuc-pham.html.]
Cũng may Nhật Ly mệnh cứng nên mới kh bị bà mẹ kế bóp chết. Mà bà nội của cô là biết tất cả nhưng lại bỏ mặc làm ngơ. Với một bà như thế, thử hỏi xứng đáng được tôn trọng hay kh?
Kh th ai nói gì nữa, bà cụ Võ liền lên tiếng:
“Nhật Ly, mày lên mạng c khai xin lỗi vì đã dựng chuyện vu khống Hoàng Vũ, khiến cho Bích Liên hiểu lầm.”
“Hả?” Nhật Ly tưởng rằng nghe nhầm.
“Mày bật ện thoại lên, sau đó vào trang cá nhân của Bích Liên xin lỗi. Nói năng cho thành khẩn vào. Làm ngay ?” Bà cụ Võ ra lệnh như đúng .
“Ha ha...” Nhật Ly kh nhịn được bật cười. “Chuyện gì vậy? Cháu vẫn chưa hiểu lắm?”
Bích Liên ngồi phía bên cạnh bà cụ Võ khóc lóc sướt mướt bây giờ mới lên tiếng, giọng nói của cô ta hòa trong tiếng nức nở nghe rõ là tội nghiệp.
“Chị, em biết chị ghen tị với tình yêu của Vũ và em nên mới làm vậy. Em kh trách chị, nhưng chuyện này ảnh hưởng quá lớn tới nhiều . Nên chị chỉ cần lên trang cá nhân của em nói lời xin lỗi để Fans yên tâm là được ạ.”
Diễn viên nổi tiếng khác, diễn là đỉnh như thế mới khiến khác đau lòng được.
Khải Ly nhếch môi khinh thường nói: “Này này, cô đừng vui tính như thế. học kinh tế chứ học làm diễn viên như cô đâu mà muốn diễn.” Xin lỗi? Nực cười! Vậy chẳng là cô đã phí c hay ?
Mà cớ gì cô xin lỗi?
“Chị, coi như em xin chị đ, chị hãy tha cho em lần này !” Bích Liên làm bộ như muốn quỳ xuống van xin Nhật Ly.
Bà cụ Võ và lão cha Khánh ngồi bên cạnh vội ngăn lại.
“Tội nghiệp cháu gái của bà.”
Nhật Ly vừa nghe câu nói kia liền rùng nổi hết cả da gà lên.
“Bảo mày xin lỗi thì mày cứ làm . Lý lẽ lắm làm gì?” Võ Khánh chán ghét lên tiếng. Ngay cả ánh mắt ta cũng kh muốn sang cô.
Tận sâu trong trái tim Nhật Ly đang kh ngừng đau xót. Cô chợt cười, nụ cười kh hiện ra tới khóe mắt.
“ tiếc là lại kh làm được thưa cha yêu quý. Chuyện đó chẳng gì liên quan đến cả. Hoàng Vũ ngoại tình là sự thật. Con gái quý hóa của cha đến đánh ghen được cả bàn dân thiên hạ chứng kiến. liên quan gì?”
“Chính mày gọi đám nhà báo đến còn gì?”
“Ồ, bằng chứng đâu?”
“Mày, Hoàng Vũ nó đã nói hết , chính mày là kẻ chủ mưu.”
Nhật Ly cười lạnh: “Thế là đã lột đồ của ta ra ép ta ngủ với đứa khác ở ngay tại nhà ta à. mẹ của ta đâu!”
“Rầm!”
Võ Khánh đập mạnh tay xuống mặt bàn quát lên: “Im mồm!”
Nhật Ly nhướng mày, kh nói nữa.
Ông đúng là đủ khí thế, định ép đến cùng hay . Muốn hiến cô cho lũ Fans cuồng kia cắn xé à? Cô đâu ngu như thế!
“Nếu mày chịu xin lỗi thì tao sẽ nhận mày trở về đây, từ nay sẽ kh sống những ngày đói rách đầu đường xó chợ nữa.” Võ Khánh nói ra mà kh biết ngượng mồm.
“ nói , muốn tìm diễn thì chỗ khác, đừng tìm . Mà cũng đâu cần về cái nhà này!” Nhật Ly cười chế giễu, thì ra trong suy nghĩ của ta, cô vẫn cần cái nhà này đến vậy hay ? Sau những gì bọn họ đã đối xử với cô và mẹ?
Chẳng lẽ gần hai mươi năm qua cô hít khí trời uống nước mưa mà sống à!
“Kh còn việc gì nữa đây.”
Nhật Ly xoay bước trước sự bất ngờ của cả nhà họ Võ. Bọn họ cứ tưởng rằng, khi l cái ều kiện là được trở về thì cô sẽ cảm kích mà xin lỗi ngay cơ.
Hóa ra bọn họ đã tính sai nước .
Gạt giọt nước mắt nóng hổi vừa trượt ra khỏi hốc mắt. Nhật Ly hít một hơi thật sâu lên những gợn mây trắng lang thang vô định trên bầu trời thầm than thở.
“Chúng mày cũng cảm th tao đáng thương hay , tao cũng tự th tội nghiệp cho chính !”
“Em kh đáng thương, mà là bọn họ đáng trách!” - đàn ngồi trong chiếc xe ô tô màu đen ở gần đó lạnh lùng cất tiếng.
Chiếc xe chầm chậm bám theo Nhật Ly. Ánh mắt Tuấn Kiệt chan chứa yêu thương theo bóng dáng nhỏ bé đang xa dần quay sang phân phó cho trợ lý: “Đẩy tin tức kia lên tới đỉnh ểm cho , càng rầm rộ càng tốt!”
“Vâng, còn chuyện quá khứ của cô ta đào ra luôn kh ạ?” trợ lý cung kính đáp lời.
“ con mồi vùng vẫy tuyệt vọng trước khi c.h.ế.t chính là niềm vui của kẻ săn.” Tiếng cười khẽ vang lên theo chiếc xe xa dần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.