Yêu Em, Sủng Em
Chương 3:
Chuơng 3: Cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
Trăng rằm tháng tám sáng vằng vặc chiếu xuống khắp hang cùng ngõ hẻm. Ngay cả ngôi nhà nhỏ tuổi đời hơn trăm năm tuổi của Nhật Ly cũng được ánh trăng chiếu cố soi rọi sáng bừng lên.
Trong tiếng trống múa lân rộn ràng từ xa đến gần là tiếng nô đùa của lũ trẻ con qu khu phố cũ kỹ.
Trên khung cửa sổ đang mở toang của ngôi nhà nằm tịn cuối phố, một bóng dáng nho nhỏ yên lặng ngồi ở đó. Đôi mắt cô lim dim như đang ngủ, khuôn mặt nhỏ n dưới trăng cũng phát sáng tựa như một loại đá quý.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Trong căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi nhang Nhật Ly thắp cúng bà ngoại lúc trưa.
Ngôi nhà rơi vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn sót lại tiếng thở đều đều sâu dần của cô gái nhỏ.
Tháng nào cũng vậy, cứ vào ngày rằm là dì cả lại đến thăm Nhật Ly. Những dịp như thế này cô chỉ thể ngoan ngoãn nằm ở nhà chờ cho ba ngày mệt mỏi nh chóng qua sau đó mới thể ra ngoài. Bởi vì do di truyền từ mẹ, tử cung của Nhật Ly yếu ớt, nếu như vận động mạnh sẽ bị băng huyết khó cầm, lần cô đã tới bệnh viện cấp cứu vì mất m.á.u quá nhiều.
Đêm nay cũng vậy, cơn đau bụng âm ỉ khiến cô kh thể ngủ yên. Nhật Ly liền ôm chăn ra ngồi bên bệ cửa sổ ngắm trăng và nhớ về một . Ngoài bà ngoại ra, cuộc đời của cô ít nhất là đã từng một như thế thực lòng quan tâm yêu thương cô. Nếu như lúc này ở đây, sẽ nấu cho cô một cốc nước táo đỏ ấm áp ngọt ngào, hoặc sẽ dùng túi chườm giúp cô giảm sự đau đớn.
Tiếc là cô đã quen với cuộc sống vắng bóng nhiều năm .
Vào cái ngày này sáu năm trước. Sau khi Nhật Ly học trở về đã được bà ngoại nói cho nghe một tin tức đáng sợ - Tuấn Phong bị bệnh nặng đã đột ngột qua đời. Ngay lập tức Nhật Ly như bị rơi vào trong hầm băng vạn năm, tay chân cô nhẹ bẫng kh còn một chút cảm giác nào, gương mặt cứng đờ, méo xệch lao sang nhà như một con thiêu thân.
Nhưng cha mẹ độc ác – Những kẻ ngày đêm tra tấn hành hạ đều nói, họ đã đưa hỏa táng mất . Thế giới của cô bỗng nhiên sụp đổ. Cô luôn muốn xác minh lại một sự thật, chưa chết, kh thể như thế được!
Một con khỏe mạnh như vậy thể bệnh chết? thể biến mất?
Quá vô lý!
Chắc c đã xảy ra chuyện gì đó với .
Nhật Ly chạy đôn chạy đáo khắp nơi, quyết tâm tìm bằng được chân tướng mọi chuyện, khiến cha mẹ Tuấn Phong hoảng sợ mau chóng dọn nhà nơi khác. Điều cô lo sợ nhất đã đến. Bọn họ chính là sợ tội bỏ trốn hay ? Như thế nghĩa là đã thực sự xảy ra chuyện?
Nhưng ai sẽ tin lời nói vô căn cứ của một cô nhóc như cô?
Cứ thế, cũng xấp xỉ hai nghìn ngày , cô cũng đã quen với cuộc sống kh . Sau cái c.h.ế.t của bà ngoại, Nhật Ly càng sống khép .
Đối với cô, bây giờ chỉ là tồn tại, kh sống.
Tồn tại để chứng minh cho bà nội, cha cô, mẹ kế, và cô em cùng cha khác mẹ kia - những kẻ đã gián tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ cô, cướp đoạt những thứ đáng ra thuộc về cô một ều. Nghiệp sẽ đến nh lắm, cô đang chờ tới cái ngày đó để thể vỗ tay cười to một trận đây.
Cơn đau quặn lên từ bụng dưới khiến đầu l mày của Nhật Ly khẽ chau lại, mồ hôi lạnh đã lấm tấm thoát ra trên trán nhưng cơ thể lại rét run lên từng trận.
Cố kéo lại mép chiếc chăn mỏng trên , đưa mắt ra xung qu để phân tán sự chú ý của bản thân.
Tầm này chắc đã nửa đêm, cảnh vật thật tĩnh lặng, tất cả các loài sinh vật đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Con ngõ nhỏ giờ đây đã tối , giống như một con trăn đáng sợ đang ẩn nấp, lượn lờ qua những ngôi nhà cổ kính.
Đột nhiên, một tiếng mèo kêu ré lên xé toạc bức màn đen của sự tĩnh lặng.
Các giác quan của Nhật Ly ngay lập tức nhảy lên, trái tim cô đập bình bịch trong lồng n.g.ự.c kh khác gì trống trận. Da gà nổi khắp toàn thân khiến cô mất mọi xúc giác. Tay chân tê dại kh thể phản xạ nh hơn. Nhật Ly chỉ thể máy móc đưa ánh mắt theo một bóng đen đang chạy với tốc độ nh khủng khiếp để đuổi theo con mèo vàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Con mèo hoang màu vàng vốn dĩ chính là bá chủ trong bóng đêm ở khu vực này, nó đã lang thang ở đây từ lâu . Vì thế, ngay lập tức nó đã tìm ra được phương hướng để chạy thoát thân.
Tiếc là kẻ kia quá nh, chỉ một giây sau con mèo hoang tội nghiệp đã bị tóm gọn.
Tiếng kêu ai oán của nó chỉ kịp vang lên một nửa đã nh chóng im bặt dưới hàm răng sắc nhọn của bóng đen kia. Tiếng cắn nuốt m.á.u thịt vang lên rõ mồn một ngay bên dưới cái bệ cửa sổ chỗ Nhật Ly đang ngồi.
Đôi mắt cô đã hoàn toàn tỉnh táo và đang mở to hết cỡ chứng kiến hình ảnh lẽ ra chỉ trên phim ảnh kia. Vài giây sau Nhật Ly mới l lại được phản ứng, cô hoảng sợ khi th được thứ kia hình dáng như một con .
Nhật Ly run rẩy tụt xuống, vươn tay cố gắng kéo cánh cửa kính với cái bản lề đã lung lay đến mức sắp bị rơi ra, cô muốn tạo ra cho bản thân thêm một tầng lá c an toàn.
Đột nhiên, cổ tay của Nhật Ly bị một bàn tay lạnh buốt giữ chặt l.
Kh gian hoàn toàn im lặng, ngay cả tiếng tim đập cũng đã dừng lại trong cái khoảnh khắc này.
Vậy là hai mươi bốn năm cuộc đời sắp bị kết thúc.
Nhật Ly khẽ khàng thở ra, miệng cứng đờ cố nở ra một nụ cười gượng gạo, mắt hơi nhắm lại chờ đợi cái c.h.ế.t đáng sợ đang tới gần.
Nhưng cô chờ mãi cái cảm giác đau đớn đáng sợ kia vẫn mãi kh tới. Bên tai chỉ tiếng thở nhẹ cùng tiếng nhai sột sột của kẻ đó. Bàn tay lạnh buốt kh chút nhiệt độ vẫn nắm l cổ tay của cô, truyền hơi lạnh sang khiến nó đã trở nên tê dại. Cả khoang mũi là mùi t của m.á.u tươi và mùi gớm ghiếc tởm lợm của kẻ này. Nhật Ly cố nhịn cảm giác lợm giọng đang cuộn lên tới cổ xuống và từ từ mở mắt ra.
Trước mặt cô là đôi mắt xếch màu đỏ khát m.á.u lập lòe phát sáng dưới ánh trăng. Làn da trắng tựa như tờ gi nhem nhuốc bẩn thỉu, cái miệng vẫn đang nhai nhóp nhép, dòng m.á.u nhầy nhụa từ khóe môi tràn ra qua bộ râu xồm xoàm nhỏ xuống trên mu bàn tay cô tạo nên sự khủng hoảng tột cùng.
Bỗng nhiên một lực kéo thật lớn khiến Nhật Ly bị giật văng ra khỏi khung cửa, cơ thể cô rơi tự do cùng với cái miệng đầy răng đang sát lại gần.
Bên tai cô ngoài tiếng gió, thì chỉ còn lại tiếng kêu “khẹc khẹc” phấn khích của sinh vật đáng sợ này. Mọi giác quan của Nhật Ly trong nháy mắt dừng hoạt động, cô ngất kh còn biết chuyện gì nữa, cũng kh biết bây giờ đang nằm trong vòng tay của một khác.
nhe hàm răng sắc nhọn cùng ánh mắt đỏ lừ về phía con sinh vật bẩn thỉu kia khiến nó sợ hãi rụt lại trong góc tường, cố gắng thu nhỏ lại như kh tồn tại.
Nó thực sự kh hiểu, chủ nhân ra lệnh cho nó săn mồi, nhưng con mồi xinh đẹp thơm tho kia lại kh cho phép nó được động vào?
Tiếng rên oan ức nhỏ khẽ vang lên, đàn cô gái trong n.g.ự.c đôi môi mỏng khẽ mở phát ra một tiếng lạnh lẽo: “Cút!”
Con sinh vật kia nh chóng biến mất vào bóng đêm.
Đôi chân dài của khẽ nhún, bế cô nhảy qua cửa sổ vào trong phòng. Căn phòng u ám kh chút sự sống khiến khẽ thở dài:
“Xin lỗi vì để em chờ lâu như vậy!”
“ đã trở về!”
Nhẹ nhàng đặt trong lòng lên giường sau đó hôn lên cái trán trơn bóng một nụ hôn, về phía căn bếp quen thuộc đã lâu kh tới, theo thói quen mở ngăn tủ chứa túi chườm.
Tuấn Kiệt ngồi bên giường cô gái đang nằm trên đó. Dường như Nhật Ly đang gặp ác mộng mà giấc ngủ chẳng thể nào được yên. Cũng thôi, biết bao nhiêu gánh nặng đè trên đôi vai gầy, chèn ép cuộc sống của cô đến nỗi muốn nghẹt thở như thế.
“Kh chẳng lẽ em cũng bỏ mặc luôn bản thân như vậy hay ? Nhưng thật may vì em vẫn còn tồn tại.” Tuấn Kiệt đưa ngón tay chạm vào cái giữa trán đang nhăn lại của Nhật Ly búng một cái. Ngay lập tức gương mặt của cô giãn ra, miệng mỉm cười an ổn ngủ.
“Hãy chỉ mơ về , dù là ác mộng, cũng là !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.