Yêu Em, Sủng Em
Chương 23: Người cha cực phẩm.
“A!” Nhật Ly trợn mắt hét lên im lặng nằm đó sụt xịt.
“Là , Tuấn Phong đây.” Rốt cuộc vẫn là kh nhẫn tâm cô khóc.
Khi gương mặt sáp lại gần, Nhật Ly lúc này mới th rõ gương mặt của Tuấn Phong, còn cả thứ nước đó của cô dính trên môi . Cô òa khóc to hơn.
Vẫn là kh hiểu bản thân lại giấc mơ như thế này.
Thật mất mặt.
Tuấn Kiệt đúng là tự gây họa, cô khóc mà chẳng biết làm , tay chân luống cuống cởi trói cho cô sau đó trực tiếp dùng miệng khóa cánh môi mềm mại lại, nuốt xuống tất cả nghẹn ngào.
Nhật Ly bị hôn tới sắp nghẹt thở mới được bu ra.
“ xin lỗi.”
Cô kh nói gì chỉ ấm ức khóc.
“Em thích kh?” Giọng đượm buồn phần chua sót.
“Kh.” Nhật Ly mãi mới nín, lại bật khóc. “Nhiều khi em đã muốn quên để thể sống dễ dàng hơn. Suốt ngày chỉ nghĩ đến em th cuộc sống thật buồn chán.”
“Nhưng em nhận ra, em mãi chẳng thể quên được .” Nhật Ly đ.ấ.m thùm thụp vào vòm n.g.ự.c của bên cạnh. “ em lại kh quên được chứ? Cái đồ đáng ghét!”
“Ngay cả trong giấc mơ cũng , còn như làm thế này...”
“Em đúng là nhớ đến ên !” Nhật Ly vẫn kh ngừng khóc.
“Đừng khóc nữa, đây .” Tuấn Kiệt mỉm cười ôm chặt l cô. “ đã về đây .”
Hai cơ thể kh mảnh vải che thân ôm l nhau, bởi vì chìm đắm trong sự xúc động của Nhật Ly mà chẳng thể làm gì khác nữa.
Sáng hôm sau, Nhật Ly nghe tiếng chu báo thức lập tức bật dậy. Cô mơ màng nhớ tới giấc mơ đêm qua nhăn mặt chê cười chính . Vừa định bước chân xuống giường thì chu báo cuộc gọi đến vang lên.
Đó là ện thoại của Tuấn Kiệt, báo rằng sáng nay sang thành phố Nhật Hạ ký hợp đồng nên Nhật Ly được nghỉ làm một ngày.
Cô sung sướng đáp lại qua loa tắt máy. Kh ngờ vừa mới tắt máy, tiếng chu đã lại vang lên thêm lần nữa.
Nhật Ly hơi sửng sốt, cô tên gọi hiện lên trên màn hình di động, nhíu mày lại, cảm giác vui vẻ vừa mới được ở cuộc gọi trước bỗng chốc tiêu tan.
Cô chán ghét chạm vào nút nhận cuộc gọi. “Bà gọi cháu việc gì à?”
“Là tao.” Võ Khánh quát lên.
Cô đưa máy ra lại tên gọi, giọng ệu lạnh lùng: “Cha?”
“Mày còn biết tao là cha mày à! Tiếng rít gào của Võ Khánh truyền đến xuyên qua di động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-23-nguoi-cha-cuc-pham.html.]
Nhật Ly xoa tai đưa ện thoại ra cách lỗ tai xa một chút. Cuối cùng, cô đặt hẳn nó xuống mặt bàn, ấn loa ngoài, hỏi: “ việc gì ?”
“Mày xin được việc làm từ khi nào?”
Cô cụp mắt che giấu sự mỉa mai, nhàn nhạt đáp: “Ông hỏi chuyện này làm gì?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
còn chưa quên chuyện chính đã đặt lời trước với nhiều các c ty chút d tiếng trong thành phố về kỳ tích “phá phách” của để suốt suốt hai năm qua bị thất nghiệp cơ đ. loại cha nào như kh hả?
“Còn hỏi để làm gì! Tao bảo mày về nhà làm cho c ty của tao mày kh về. Rốt cuộc trong mắt mày còn cha này hay kh? Còn cái nhà này kh?”
Nhật ly cong khóe môi chế giễu: “Ông Võ, nếu nhớ kh sai, ngày trước lúc tốt nghiệp loại giỏi đã từng cầm bằng tới xin việc ở c ty . Dù thì cổ phần của mẹ cũng vẫn còn một nửa ở trong đ. Nhưng đã nói thế nào nhỉ? Ông đưa cho cái tờ gi ký vay nợ hồi cần tiền chữa bệnh cho bà ngoại và nói rằng: Chính mày đã bán cổ phần, là c ty kh chỗ cho cái loại mất dạy như mày… Nói chung , tóm lại là khi đó ngài nói nhiều quá, kh nhớ hết!”
Võ Khánh cứng . Quên luôn những gì định nói.
Một lát sau, ta tỏ vẻ nghi ngờ hỏi: “Tao nói khi nào? Tại tao kh nhớ rõ?”
Nhật Ly cong khóe môi. “Ông đừng giả vờ hồ đồ lú lẫn nữa. Hôm nay gọi cho việc gì?”
Ông ta đã bội bạc mẹ cô, cô là con gái ruột mà coi kh bằng dưng đuổi cổ ra khỏi nhà thì cũng thôi .
Đằng này…
Đã kh nuôi được ngày nào lại còn độc ác chặn đủ mọi đường sống của cô.
Càng buồn cười chính là bây giờ ta còn chạy đến chất vấn tại cô xin việc mà lại kh th báo cho ta một tiếng?
Th báo để lại đánh tiếng với ta cho cô c.h.ế.t đói luôn à?
Nực cười.
Võ Khánh cũng ý thức được bản thân vừa mới đặt một vài câu hỏi ngu ngốc, ta cảm th hơi xấu hổ, vội vớt vát: “Được , m năm nay c ty mở rộng thị trường, cả ngày tao vội đến mức sứt đầu mẻ trán, nên đang cần giúp. Mày làm con gái, kh thể về c ty để giúp đỡ một chút hay ?”
“Kh.” Về đ để mà làm kh c à?
đâu ngu.
Nhật Ly thở dài, rót cốc nước uống cho hạ hỏa. Cô còn chưa đánh răng đâu nhé, thực sự kh muốn cãi nhau với loại này, nên lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì?”
“Tao…” Võ Khánh bị giọng ệu lạnh như băng của cô khiến cho tức giận, nhưng nghĩ đến tính cách của cô từ trước tới nay vốn dị vẫn thế, chung quy lại vẫn đè ép sự tức giận xuống, nhắm mắt nhắm mũi nói: “Bà nội mày bị ốm, nói nhớ mày!”
“Hả?” Nhật Ly vội chạy vào nhà vệ sinh phun ngụm nước vừa mới ngậm vào miệng ra. Suýt c.h.ế.t sặc!
Thì ra đây mới là mục đích.
“Kh .” Nghe đã th mùi vị âm mưu.
“Mày nói cái gì? Bà nội mày ốm, nói nhớ mày mà mày còn kh về?”
Nhật Ly cười lạnh lùng: “Tự nhiên ốm, lại còn nhớ đến , bảo cháu gái yêu quý của bà về mà chăm sóc nhé! sợ về lại làm ai đó tức chết, lúc đ lại chịu tội d g.i.ế.c .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.