Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 24: Dám không nghe máy.

Chương trước Chương sau

“Mày!” Võ Khánh bị cô làm cho tức giận kh ít, ta gầm lên hỏi lại một lần nữa: “Tao hỏi mày, mày về hay kh?”

“Kh!” Nhật Ly dứt khoát trả lời.

“Được! Đây chính là mày nói! Sau này đừng mà hối hận!” Càng ngày Võ Khánh càng cảm th kh nói chuyện nổi với đứa con ngỗ nghịch này thêm vài câu. Ông ta liền thở phì phò tắt ện thoại.

Nhật Ly nhếch miệng trào phúng cười, đáy mắt cô chỉ toàn sự lạnh lẽo, cũng chẳng thèm để ý tới sự tức giận của ta, liền đứng dậy vào nhà tắm đánh răng rửa mặt.

Lúc này ở trong phòng khách nhà họ Võ, bà cụ Võ đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Bích Liên và Ái Lan, th Võ Khánh thở phì phì vào, liền nhíu mày lại hỏi: “Thế nào? Con bảo với nó chưa? Tối nay nó trở về hay kh?”

Võ Khánh tức giận ngồi phịch xuống ghế, nhận chén trà do Ái Lan đưa qua, uống một hơi cạn sạch, vẫn chưa hết tức lại tự rót thêm một chén nữa, ừng ực nuốt xuống mới trả lời: “Con r đ bao giờ chịu nghe lời đâu! Ngay cả khi con nói là mẹ bị ốm nặng muốn gặp nó mà nó còn nguyền rủa cho mẹ nh c.h.ế.t kia kìa. Bây giờ con th nó càng ngày càng cứng cổ, rắn mặt, kh lý do gì thể thuyết phục được nó, chắc c nó sẽ kh trở về.”

Sắc mặt bà cụ Võ tái gào lên: “Đang yên đang lành con nói mẹ ốm nặng là ý gì?”

Từ ngày chồng mất, bà ta đã ở vậy vất vả nuôi con trai, chăm lo cho cái gia đình này. Hết lòng vì hương hỏa của dòng họ Võ. Vậy mà thằng con này chẳng những kh cho bà ta cái diễm phúc được bế cháu đích tôn, giờ lại còn trù ẻo bà ta chết. Đúng là loại mất dạy mà.

“Thì con đã nói là lừa nó về mà, chứ con chỉ mong mẹ sống lâu vài trăm tuổi thôi, kh ý nghĩ bất hiếu gì hết.” Võ Khánh vội vàng giải thích.

Ái Lan ngồi bên cạnh nháy mắt ra hiệu cho Bích Liên, cô ta vội vàng rót một chén trà đưa sang cho bà cụ Võ dịu dàng lên tiếng:

“Bà nội, cha cháu cũng chỉ là muốn gọi chị về. Bà đừng nghĩ ngợi.” Giọng nói ngọt ngào như mật khiến bà cụ đang tức giận liền nguôi ngoai.

Th vậy, cô ta liền tiếp tục: “ hiếu với bà nội nhất chính là cha cháu đ! Hay là cháu gái kh l chồng nữa ở nhà bầu bạn với bà nội suốt đời nhé!”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Cha bố cô, kh l chồng thì cũng đừng gọi là bà nội.” Bà cụ Võ dí tay vào trán Bích Liên yêu chiều mắng. “Chỉ mỗi cháu gái bà là ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

“Con gái con mà lại.” Võ Khánh khì khì cười l lòng.

Ông ta hai đứa con, đúng là tính cách khác nhau một trời một vực. Bích Liên chính là áo b ấm áp còn con r kia chẳng khác gì khăn quàng dệt từ sợi gai, vừa thô vừa cứng, choàng vào cổ như muốn l luôn mạng của mang.

“Đứa kia kh con chắc?” Bà cụ Võ vẫn chưa hết giận liền vặn lại.

“Còn chưa chắc.” Võ Khánh nghiến răng, con của ta tính cách chẳng giống ta chút nào, ngang ngược ngu ngốc.

“Mẹ ơi, con một cách đ.” Ái Lan nhẹ nhàng nói.

“Cách gì?” Tất cả mọi đồng loạt mong chờ sang.

Ái Lan đưa mắt ra hiệu với Cảnh Tiểu Nhã ở đối diện cười lạnh: “Ông cứ bảo rằng, ở đây vẫn còn giữ m di vật của mẹ nó, nếu buổi tối hôm nay nó kh tới thì lập tức đốt toàn bộ. Một thứ nó cũng đừng nghĩ được.”

Sắc mặt Võ Khánh lập tức thay đổi, ta cười nhếch miệng đáp ứng: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-24-dam-khong-nghe-may.html.]

“Bà nội, cha mẹ, liệu chuyện này thành c kh?” Bích Liên dụt dè hỏi.

“Nó dám kh nghe theo?” Bà cụ Võ lên giọng nói.

Bích Liên giả bộ nhăn nhó: “Tại vì bạn đạo diễn này của cháu hơi nhiều tuổi chút, nhưng lại tiền. Bà biết đ, nghiệp diễn vất vả lại nay đây mai đó, nên mới kết hôn ba lần thôi.”

“Kh thành vấn đề. Cứ tiền là được, cái ngữ nghèo đói quen th tiền sẽ đáp ứng ngay mà. Nó còn cảm tạ chúng ta đã mai mối chứ!” Bà cụ Võ mỉm cười.

Ái Lan Võ Khánh: “Miễn lợi cho tương lai của con. Đám lớn chúng ta bị mang tiếng xấu ép buộc nó cũng kh .”

“Vậy cha mau gọi lại cho chị .” Bích Liên cầm ện thoại dúi vào tay của Võ Khánh.

Ông ta chần chờ một chút bấm số gọi .

Thật chẳng muốn nói chuyện với con r này chút nào, ta sẽ sớm bị mắc bệnh tim mất.

Tiếng chu đổ hết thời gian chờ vẫn kh bắt máy.

Gọi hai, ba cuộc đều chung một kết quả.

“Nó dám kh nghe máy.” Bà cụ Võ tức giận tới nỗi vài sợi tóc bạc cũng muốn dựng ngược hết lên.

“L máy khác gọi. Số lạ chắc nó sẽ nghe.” Ái Lan vội nói.

“Để tới trưa hãy gọi ạ.”

Nghe Bích Liên nói vậy, Võ Khánh gật đầu đứng dậy xách cặp làm.

***

Nhật Ly lúc này đã ăn sáng xong tinh tươm. Cô đang ung dung nằm trên ghế sô pha dạo qua các diễn đàn tiểu thuyết mạng, nghe ngóng mọi bàn tán về những tác phẩm đang nổi hiện giờ. Đột nhiên tên truyện của cô được nhắc tới trong một bình luận.

Ai lại mang con cô lên đây chơi thế này?

Kéo xuống những bình luận bên dưới, một bình luận nhận được hơn một trăm icon ngạc nhiên đập vào mắt Nhật Ly làm tim cô như muốn ngừng đập.

[Tác giả này chính là chị gái đáng ghét của Anly nhé!]


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...