Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 25: Bị ép trở về.

Chương trước Chương sau

Nhật Ly vội vàng lội ngược về nền tảng đăng truyện của , lượt xem truyện đang tăng lên một cách chóng mặt. Ngay cả những bộ truyện cũ của cô cũng thi nhau nổi lên.

Nhưng khu bình luận lại im ắng kh l một gợn sóng nào.

Sợ quá!

Bỗng nhiên cảm th vô cùng hốt hoảng.

Cô vội vàng vào bếp úp vội bát mì tôm để ăn, ăn no mới sức để mà chiến đấu.

Từng giây từng phút trôi qua, mọi thứ vẫn vô cùng yên ắng làm Nhật Ly thấp thỏm đứng ngồi chẳng yên.

Ăn vội ăn vàng bát mì cũng mất cả ngon.

Bỗng nhiên tiếng chu ện thoại vang lên, là một số máy lạ. Cô do dự một chút bấm nhận cuộc gọi.

“Tao kh nói nhiều, ở nhà còn một vài món đồ của mẹ mày, nếu tối nay mày tới tao sẽ trả lại, còn kh thì đốt sạch.”

Tiếng nói như quát từ trong ện thoại vang lên.

“Ông…” Khốn nạn đến thế là cùng. “Rốt cuộc trăm phương ngàn kế ép tới đó để làm gì?”

“Tao chỉ muốn mày về nhà ăn một bữa cơm gặp gỡ mọi .” Võ Khánh khó chịu nói.

“Chứ kh ốm sắp… mà tết tư cũng chẳng mà, ngày giỗ thì kh. Tự nhiên gọi về ăn cơm. Muốn đầu độc à?” Nhật Ly cười lạnh.

Bao nhiêu năm nay đến mặt cô họ còn ngại kìa, dạo này lại chăm chỉ xuất hiện để nhảy nhót thế chứ?

“Bảo mày về thì cứ về, thắc mắc nhiều làm gì. Kh về thì cứ như tao đã nói ở trên.” Ông ta dứt khoát tắt máy.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Nhật Ly trợn mắt ện thoại.

Cô thở dài chán nản lên giường ngủ.

Một lát, lại kh chịu được bật dậy mở máy tính lên lạch cạch ngồi gõ chữ. Ban đầu chỉ là muốn giải tỏa mọi áp lực trong đầu, ai ngờ càng viết càng hăng, lúc ngừng lại qua đồng hồ thế mà đã sáu giờ tối.

Nhật Ly đứng dậy chọn một chiếc quần bò x ống rộng và áo ph đen dáng thụng mặc vào. Vạt áo phía trước nhét trong cạp quần, chân đôi giày bệt màu bụi, tóc buộc nửa mái sau đầu. tổng thể vô cùng cá tính, nghịch ngợm.

Nhật Ly dắt xe máy ra, hai mươi phút sau tới biệt thự nhà họ Võ.

Ngôi biệt thự này tọa lạc ở khu vực nổi tiếng cảnh đẹp của thành phố Vũ Ninh, bên cạnh núi lại gần s, phong cảnh hết sức trữ tình.

Cô dừng xe trước cổng, bác giúp việc liền chạy ra mở cổng, thái độ hết sức khinh thường kh thèm chào hỏi.

Nhật Ly cũng chẳng thèm , cô lạnh nhạt chống xe ở góc sân vào bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-25-bi-ep-tro-ve.html.]

Tại phòng khách, Ái Lan và Bích Liên đang ngồi nói chuyện cười đùa hết sức vui vẻ cùng với Võ Khánh, bà cụ Võ. Còn một đàn hói đầu trung tuổi mà Nhật Ly kh quen.

Kh khí vô cùng hòa hợp.

Đúng là… một gia đình.

Nhật Ly vào, đột nhiên kh ai nói gì nữa, đồng loạt quay lại liếc cô từ đầu tới chân.

Phong cách ăn mặc trẻ trung lại kết hợp với gương mặt đẹp, thật đúng là ấn tượng. Đáy mắt đàn trung tuổi sáng lên trầm trồ: “Đây là Ly kh?”

Nhật Ly lạnh nhạt liếc mắt sang, xã giao gật đầu chào một cái.

Bích Liên cũng lại, sự chán ghét ở tận đáy lòng cô ta kh ngừng lớn lên. Càng càng th ghen tị, càng muốn vùi dập, nhất là cái gương mặt đẹp đẽ kiêu ngạo kia. Rõ ràng cuộc sống cực khổ như vậy, thế mà vẫn còn ung dung tự tại, ra vẻ th cao thế này?

Ngay cả bộ quần áo rẻ tiền đó, được cô mặc trên cũng tăng thêm giá trị của nó, khiến cho ai kh biết lại tưởng cô đang dùng hàng hiệu.

Tức quá mà!

Cô ta đã mong th một hình ảnh thảm hại khác chứ kh như thế này.

Nhưng mà khi nghĩ đến tương lai của cô sẽ l một lão chồng vừa già vừa vũ phu ở trước mặt, thì tâm trạng của cô ta lập tức trở về trạng thái cân bằng.

Giả vờ cao quý sạch sẽ thì thế nào? Dù cũng sẽ chẳng thể bì được với cô ta.

Vừa nhiều tiền, lại d tiếng, kh những thế còn sẽ l chồng trẻ đẹp trai, nếu như kh tổng giám đốc Hùng Thiên kia, thì nhất định cũng là Hoàng Vũ – Một con rùa vàng của giáo sư Minh nổi tiếng.

Còn cô thì ? Cuộc sống chính là xếp ở tận đáy xã hội với việc ngày đêm trở thành nô lệ t.ì.n.h d.ụ.c cho lão già bệnh hoạn này, cho đến khi c.h.ế.t giống như ba vợ trước của ta mà thôi.

Thực sự là mong chờ.

Nghĩ thế, đáy mắt Võ Bích Liên liền xẹt qua tia sáng đắc ý. Cô ta cong môi lên nở nụ cười l lòng, chạy ra phía trước: “Chị, chị đến !”

Ái Lan cũng phản ứng lại, bà ta vội vàng tiến lên, cười tít mắt nói: “Nào, Nhật Ly đến đây, ngồi chỗ này! Bích Liên mau dẫn chị con về chỗ ngồi.”

Bà ta cố ý chỉ vào chỗ trống bên cạnh đàn hói đầu bụng bự kia.

Nhật Ly tránh đôi tay của Bích liên ra, vẫn đứng im kh nhúc nhích. Cô lạnh nhạt hỏi: “Đồ của mẹ đâu?”

Chẳng ai lên tiếng trách móc về thái độ của cô. Bà cụ Võ hôm nay bỗng nhiên lại im re như thế làm Nhật Ly càng nghĩ càng kh yên tâm.

Câu hỏi của Nhật Ly làm sắc mặt Ái Lan lộ ra vài phần lúng túng.

Bích Liên th thế, vội vàng chộp l cánh tay cô, ra vẻ thân thiết cười nói: “Chị, vội càng như vậy, lâu lắm chị mới về nhà, chuyện gì ăn cơm xong nói!”

Nhật Ly lạnh lùng cô ta, giọng ệu nhẹ nhàng trào phúng: “Kh vội được, các dọa đốt đồ của mẹ ép trở về đ!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...