Yêu Em, Sủng Em
Chương 27: Kẻ tung người hứng
“Còn ngồi trơ ra đ làm gì? Mau gắp đồ ăn cho con rể Hà .” Võ Khánh tưởng Nhật Ly vui quá nên bị đơ liền thúc giục.
Hình như cả nhà này cho rằng cô bị thiểu năng hay mà dám sắp đặt cho cô như vậy?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Ái Lan lén sang, cặp mắt sắc sảo hiện lên tia sáng khôn khéo. Bà ta cũng kh tức giận, chỉ nhẹ nhàng nói: “Chẳng lẽ con bé chê con rể Hà kh xứng với hay ?”
[Đúng quá còn gì?] Nhật Ly nhếch miệng cười.
“Mẹ, thể! Hà vừa tiền, lại d tiếng, l muốn gì được n, ở ngoài kia bao nhiêu xếp hàng còn chẳng tới lượt đ!” Bích Liên đúng lúc xen lời vào.
“ cô kh mà l!”
“Chị, em đã hôn ước mà. Vả lại chị còn chưa gả , em đâu dám trước chị!” Bích Liên nhẹ nhàng nói.
Ái Lan lập tức chen vào: “Đúng đ, con thật biết suy nghĩ thấu đáo!”
Hai mẹ con kẻ tung hứng đúng là tâm.
“Chúng ta và cháu rể Hà đã bàn bạc xong hết , ngày tốt đã chọn. D sách khách mời cũng đã lên. Báo với mày một tiếng để mày chuẩn bị vậy thôi.” Bà Cụ Võ vừa ăn vừa nói như chuyện đương nhiên.
[Một câu con rể Hà, hai câu cháu rể Hà, các muốn làm mẹ ta đến ên à?]
“Từ giờ mày đã trở thành gái đã chồng, liệu liệu mà đứng ăn mặc.” Bà ta tiếp tục. “Mặc cái đồ gì kh khác gì đứa đầu đường xó chợ.”
Câu nói của bà ta khiến Nhật Ly khiếp sợ.
[Mẹ nó đây là chưa nói câu nào đ nhé! Đang kiên nhẫn nghe các diễn kịch, nhưng đừng mà quá đáng.]
Thì ra bọn họ ép cô tối nay trở về nhà chính là để tuyên bố th tin quan trọng này.
Mà đúng là quan trọng thật.
Cô chằm chằm vào bà cụ Võ, sau đó bỗng nhiên cười rộ lên: “Ý của bà là, muốn cháu cưới ta, để làm hòn đá kê chân cho sự nghiệp của cháu gái bà hay ?”
Sắc mặt bà cụ Võ sầm xuống, ánh mắt lộ ra tia kh vui: “Mày nói cái gì vậy? Làm như vậy kh chỉ vì em gái mày, cũng là vì mày!” Bà ta dừng một chút lại bổ sung thêm một câu: “Dù mày cũng là đứa con gái đang sống cơ cực ở đó, trên vai còn đang gánh một đống nợ. tình nguyện l mày, trả nợ cho mày, chẳng lẽ kh tốt à?”
“Nếu như kh chịu thì ?”
“Chuyện này mày kh chịu cũng chịu! Tao đã quyết định! Kh do mày phản đối!”
“ hỏi thế thôi chứ các làm gì quyền mà ép buộc được .” Nhật Ly mỉm cười trào phúng.
“Nghĩa là mày kh muốn nhận lại đồ của mẹ mày?” Bà ta cười khinh miệt hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-27-ke-tung-nguoi-hung.html.]
“Ui dào. Bà hồ đồ kh đ? Thời đại nào còn định dùng m thứ đồ kh giá trị để ép cháu?” Thứ thể bán được l tiền các mà dám nhả ra. Mà chưa chắc đã còn sót lại thứ gì.
Cô đúng là thơ ngây mà, tự nhiên lại tin vào lời nói đ!
Trong nháy mắt, phòng ăn bỗng nhiên yên tĩnh, kh ai dám tạo ra một tiếng động nào.
Đột nhiên, Nhật Ly đẩy mạnh chiếc ghế về phía sau đứng lên. Ánh mắt cô lạnh lùng, chằm chằm vào mặt bà ta, lúc sau nở nụ cười mỉa mai xen lẫn chua sót. “Đừng cố tình ép vào đường cùng. mà mất hết nhân tính kh biết sẽ làm ra được những chuyện khủng khiếp gì đâu.”
Cô bước ra khỏi phòng ăn thẳng ra ngoài.
Rời khỏi nhà họ Võ.
Tất cả mọi đều khiếp sợ, ánh mắt đó, giọng nói đó… Kh khác gì nữ quỷ.
Thật đáng sợ.
***
Lúc này đã là chín giờ tối, thời tiết cuối thu nên từng cơn gió thổi đến sẽ khiến ta chút se lạnh, nhưng vẫn chẳng thể thổi tan được sự tức giận trong lòng Nhật Ly.
Cô vẫn luôn biết bà nội thiên vị Bích Liên, nhưng kh ngờ bà ta thể thiên vị đến mức độ này. thể ép cô cưới một lão già để đổi l tương lai tươi sáng cho cô ta.
Càng nghĩ, càng cảm th thật nực cười!
Nhật Ly chạy xe dọc theo bờ s lượn qu quảng trường. Cô ngồi bên bậc đá của vỉa hè đám trẻ con vui vẻ nô đùa, chơi các trò chơi, rốt cuộc ngồi một lát cũng thể bình tĩnh lại được, cảm giác uất ức tức giận mới nguôi ngoai.
Cứ tưởng về đó sẽ l được vài món đồ của mẹ làm kỷ niệm, hóa ra chỉ là một cái bẫy, đúng là đáng giận!
Coi cô là gì chứ? Con rối vô tri ?
Nhật Ly đang mải mê suy nghĩ thì một chiếc xe màu đen vừa chạy lướt qua trước mặt cô, sau đó dừng lại.
vừa mới xuống xe khiến Nhật Ly chút bất ngờ, giây tiếp theo, bên tai coi lập tức vang lên giọng nói quen thuộc. “Tại ở chỗ này?”
Nhật Ly ngước mắt lên đàn cao lớn đang đứng ở trước mặt . đang mặc một bộ vest đen, dáng vẻ nghiêm túc, chắc là vừa c tác qua đây, hoặc bàn việc làm ăn… lẽ thế!
Thật là… đẹp.
“ đang ngồi chơi thôi.” Nhật Ly thu hồi tầm mắt ra phía xa.
“Vậy ? Thế muốn tới một chỗ cùng với kh?”
Khi Tuấn Kiệt từ bên thành phố Nhật Hạ trở về, nghe thuộc hạ báo lại là cô đến nhà họ Võ, sau đó nghe được vài tin tức kia, đã tức giận đến mức muốn x vào lôi từng kẻ ra trừng trị. kiềm chế lắm mới kiên nhẫn lái xe theo cô tới đây.
Th cô đã nguôi ngoai, lúc này mới dám tới bắt chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.