Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 28: Chẳng lẽ anh ta thích mình?

Chương trước Chương sau

vào gương mặt tuấn của Tuấn Kiệt, Nhật Ly chút giật , cô vội đánh mắt lảng tránh sang chỗ khác. Gương mặt thoáng qua tia khó xử, chưa biết nên l lý do gì để thể từ chối một cách lịch sự.

Tuấn Kiệt vẫn chăm chú gương mặt Nhật Ly từ nãy đến giờ, dù cô đã cố tỏ ra tự nhiên nhẹ nhàng, thoải mái như cũ. Nhưng sâu trong đôi mắt cô vẫn còn sót lại chút u uất chưa hoàn toàn nguôi ngoai.

Điều này hoàn toàn thể nhận ra được.

Trong lúc Nhật Ly đang bối rối, Tuấn Kiệt lại khẽ mỉm cười: “Vậy chở cô về, cũng kh còn sớm nữa.”

Nhật Ly lại ngước mắt thẳng vào gương mặt của , cô cũng kh nói gì mà chỉ khẽ gật đầu; lại chợt lắc đầu.

vậy? đâu ăn thịt cô?” Chỉ sắp thôi!

Tự nhiên nghe nói vậy Nhật Ly lại chút ngượng ngùng, cô gượng gạo cười nói: “Xe !”

Tuấn Kiệt cũng mới nhớ ra cô xe máy tới đây, vậy là liền nh chóng đưa ra quyết định.

Chiếc xe ô tô bị bỏ lại bên đường, Nhật Ly ngồi sau xe máy được Tuấn Kiệt đưa về nhà mà cô cứ nghĩ mãi vẫn kh hiểu nổi lối tư duy của cái vị tổng giám đốc trẻ tuổi này.

Từng cơn gió thổi qua, mùi hương sen th nhã từ bay sang chóp mũi, lại làm cô cảm giác thân quen đến kỳ lạ.

Cô chăm chú cần vào tấm lưng to rộng của , bất chợt một ý nghĩ cực kỳ vô lý vừa mới xẹt qua trong đầu Nhật Ly, khiến cô chột dạ.

[Chẳng lẽ ta thích ?]

Cô lén lút bản thân từ trên xuống dưới, tuy dáng dấp cũng kh tệ nhưng… cặp mắt xinh đẹp khẽ híp lại lộ ra tia nguy hiểm. [ th mới lạ, nên định tán tỉnh để chơi đùa à?]

“Cô muốn về nhà luôn hay lòng vòng một chút?” Giọng nói ấm áp của Tuấn Kiệt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Đã lâu lắm hai mới cùng ngồi trên một chiếc xe máy ở trên đường như thế này, nên cô lại chút hoài niệm.

“Về, về…” Nhật Ly buột miệng nói liến thoắng, may mà cô vẫn kịp ph lại: “Muộn , còn chút việc, chở về nhà luôn .”

Đúng là tự nhiên lại lắp bắp, chả ra làm !

Nhật Ly rầu rĩ im lặng kh nói thêm câu gì nữa.

Đột nhiên cảm nhận được thái độ của cô vài phần xa cách, Tuấn Kiệt cau mày khó hiểu: [Từ nãy đến giờ đã làm gì sai à? Vẫn luôn lịch sự đ chứ? Chẳng lẽ em đọc được ý nghĩ trong đầu ? Kh thể nào!]

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lại xuất hiện ở đó vậy?” Kh theo đ chứ? Càng nghĩ càng th nghi ngờ, kh nhịn được lại lên tiếng hỏi.

Tuấn Kiệt nén tiếng thở dài, mỉm cười đáp lại: “ vừa trở về từ Nhật Hạ.”

Giọng nói của hòa trong tiếng gió thêm vài phần vui vẻ.

“Vậy nên về nhà nghỉ ngơi sớm .” Cô ý tứ sâu kín nói.

“Được!” Tuấn Kiệt mím môi cười, hiểu cô đang cố tình muốn tránh né . Tấm lưng rộng của khẽ rung lên. “ cũng kh th khát nước lắm!”

Đạt được mục đích, Nhật Ly cũng chẳng cần để ý tới phép lịch sự, cô lập tức nở một nụ cười đáp lại: “Vâng.”

Đ nói đ nhé! Cho dù là sếp, cũng kh thích chơi cái trò tình nhân.

Cả vụ trừ nửa ngày c của nữa!

Bầu kh khí giữa hai lại chút lắng xuống, Nhật Ly cố gắng giữ một khoảng cách với đàn phía trước cho nên hai tay cô đang dồn lực chống lên đầu gối để giữ thăng bằng. Ánh mắt ra cảnh vật đang trôi qua bên đường.

Lúc này trong đầu cô lại đang nhớ về một khoảng thời gian trong quá khứ, khi cô cũng ngồi sau tay lái của một , trên đúng chiếc xe máy cũ kỹ này dạo qua các con phố. Khi đ, chính là quãng đời đẹp nhất của cô.

Nhưng tất cả đã kết thúc .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Cô chuyện gì kh vui à?” Tuấn Kiệt đánh bạo hỏi một câu, muốn thử xem độ thân thiết của cô đối với thân phận mới này của như thế nào.

“Đúng vậy!” Nhật Ly ngừng một chút lại nói: “ là một kẻ ham tiền, kh tiền liền buồn!”

nhiều tiền, thể cho cô!”

cứ trả đủ lương và đúng hạn cho là được. kh quen sống dựa vào đàn .” Cô thẳng t trả lời.

Tuấn Kiệt nhướng mày, trong màn đêm, gương mặt tuấn ánh lên nụ cười như như kh. nhận th thái độ kiên quyết của cô nên cũng dừng lại, kh dám đẩy nội dung cuộc nói chuyện xa hơn. Những gì vất vả tạo dựng được để đến bên cô tới được bước này, kh thể vì một chút ngu ngốc mà phá bỏ.

Bàn tay hơi kéo ga, chiếc xe phóng nh hơn một chút nh chóng dừng lại trước ngôi nhà nhỏ của Nhật Ly.

Lúc này khu phố đã vắng bóng , Nhật Ly thường xuyên ra ngoài vào buổi tối nên cũng kh chút sợ hãi nào. Cô bước xuống, nhận lại xe chống chân chống xuống vẫy vẫy tay với đàn đang đứng ở đó.

mau về , gọi trợ lý của tới đón hoặc tắc xi về nhé! Cảm ơn , hẹn gặp lại!” Kh đợi Tuấn Kiệt nói gì, Nhật Ly xoay lại mở khóa cửa, lưu loát dắt xe vào trong đóng cửa.

Cứ như cô chẳng hề quen vừa mới chở về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...