Yêu Em, Sủng Em
Chương 47:
Nhật Ly cười nhẹ trả lời: “Bà đưa sổ hộ khẩu cho cháu làm thủ tục xóa tên ra khỏi đó.”
Bà cụ Võ cười khẩy khinh thường: “Được.”
Cho dù Nhật Ly kh đưa ra yêu cầu này thì bà ta cũng sẽ làm.
Vĩnh viễn kh còn liên quan tới nhau nữa.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
***
Ngày hôm sau vì thế mà tâm trạng của Nhật Ly khá thoải mái, cô tới c ty khá sớm. Vừa bước chân vào thang máy lập tức hai cô cái cũng chen chân tiến vào, kh gian kín bỗng chốc ngập mùi son phấn và nước hoa gay mũi.
“Nghe đồn dạo này tổng giám đốc đang chơi bời với một đứa nhà quê đ!” Một cô ả liếc mắt sang Nhật Ly nói mỉa mai.
“Ừ, th cũng chẳng được bao lâu đâu. Cái loại bán mặt để kiếm tiền thì kh bao giờ thể khá lên được.” Cô ả khác đáp lại.
Nhật Ly hít một hơi sâu cố bỏ ra ngoài tai những thứ ngôn ngữ bẩn thỉu kia.
Th Nhật Ly kh phản ứng lại, hai cô ả lại tiếp tục.
“Đám con gái bây giờ á! Chỉ cần lợi ích là sẵn sàng cởi quần ra ngay.”
Nhật Ly nhếch mép, cười như kh cười xoay lại hai cô ả đứng ở phía sau lưng. “Kh m vừa nói, chỉ cần lợi ích là sẵn sàng cởi quần ra ngay, các kh mà cởi. kh cái loại sở thích này.”
“Nói như vậy chẳng lẽ cô kh làm? Cái vị trí thư ký riêng kia chẳng chỉ là để trưng ra cho à?” Một cô ả mái tóc màu vàng xoăn lọn khinh thường nói.
“Chuyện này cô thể tới gặp Tùng, trưởng phòng nhân sự để hỏi. Hoặc để hỏi giúp.” Nhật Ly vươn tay cầm thẻ tên của hai cô ả lên tặc lưỡi: “Trần Kim Chi, nhân viên phòng kế toán tài chính. Nguyễn Mai Liên, nhân viên phòng phát triển kinh do?”
Hai cô ả giật vội thẻ tên về, bước chân lùi lại phía sau.
Nhật Ly vòng hai tay trước n.g.ự.c tiến lên, ánh mắt lạnh lùng, cả tỏa ra một loại khí thế áp đảo mạnh mẽ: “Tốt xấu gì cũng là đồng nghiệp làm cùng c ty, thật sự kh muốn gây mất đoàn kết. Nhưng nếu ra bên ngoài cánh cửa của Hùng Thiên, chưa chắc tính khí của đã được tốt như thế này đâu.”
Cô dừng một chút trầm giọng nói tiếp: “Chuyện là gì, làm gì, đúng hay sai cũng kh tới lượt các tới phán xét.”
Chi và Liên nghe Nhật Ly nói như thế, tuy trong lòng cảm th phẫn nộ, nhưng lại bị khí thế áp đảo của cô làm cho sợ hãi nên nén cầm tay nhau ra hiệu im lặng kh đáp lời
Nhật Ly th vậy, liền cười khẩy xoay lại nhàm chán những con số thang máy đang tăng dần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-47.html.]
Hai cô ả kia tới tầng của , ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài trước. Một Nhật Ly theo thang máy tiếp tục lên.
Giờ này cũng chưa muộn, nhưng hàng lang khá vắng vẻ. Nhật Ly vừa mở cửa văn phòng ra đã th Tuấn Kiệt mặt ở đây . đang lạch cạch làm việc trên máy vi tính đặt trước mặt, nghe Nhật Ly chào cũng kh ngẩng đầu lên mà chỉ ừ một tiếng l lệ.
Cô nhún vai kh thèm để ý tới, thản nhiên về chỗ ngồi của .
“Hôm nay ăn trưa với nhé!” Giọng nói trầm ấm của đàn duy nhất trong phòng vang lên.
Nhật Ly kinh ngạc ngẩng phắt đầu lại.
Rõ ràng mới vừa còn đối với cô ra vẻ tổng tài lạnh lùng tàn khốc, nào ngờ bây giờ lại nhỏ nhẹ mời cô ăn trưa.
Thế kh cần kiếm cớ là mời khách nữa à?
Hôm nay lại thành thật như vậy?
Liệu âm mưu gì ở đây kh?
“Hôm nay muốn ăn cơm căng tin ạ. Cảm ơn tổng giám đốc.” Nhật Ly ra vẻ luyến tiếc từ chối nhưng trong mắt cô chỉ sự lạnh lùng.
Tuấn Kiệt mỉm cười: “ cũng muốn thử cơm ở căng tin...”
“Kh phù hợp với đâu.” Nhật Ly vội vàng ngắt lời.
mà ở đ, lại kiếm cớ ngồi với , như vậy chả là gây họa cho hay ?
Hôm nay đã nói năng hùng hồn như thế nào chứ!
Tuấn Kiệt phản ứng phần kích động đến mức đỏ bừng mặt của Nhật Ly liền bật cười. dựa lưng ra sau ghế, đan hai tay vào nhau đặt trên đầu gối, hứng thú trả lời: “Hùng Thiên vẫn luôn tự hào là chế độ đãi ngộ, chăm lo đời sống của nhân viên tốt nhất. cũng muốn kiểm tra xem sự thật đúng như thế kh. Cô cùng nhé!”
Sắc mặt Nhật Ly thoáng cứng đờ, ngay cả nụ cười xã giao tiêu chuẩn cũng sắp kh giữ nổi nữa .
“ bày cho cách kiểm tra như thế này xem được kh.” Nhật Ly liều mạng tính kế.
Th Tuấn Kiệt gật đầu cô lập tức tiếp lời: “Để xuống đó l hai xuất ăn mang lên đây, chúng ta ăn tại văn phòng. Nếu kh hài lòng chỗ nào, sẽ ghi lại và phản ánh tới bộ phận c đoàn. Được kh?”
“Cũng được, vậy để bảo Đoàn liên hệ với bọn họ, cô kh cần nữa.” Tuấn Kiệt th mục đích đã đạt được cũng kh cố tình làm cô khó xử.
Nhật Ly thầm thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa cô đã nghĩ thêm biện pháp để đường hoàng bê hai khay cơm từ tầng ba lên tới đây mà kh bị khác soi mói, thật may quá!
“Cảm ơn cô!” Tuấn Kiệt mỉm cười thân thiện với Nhật Ly. Nhưng ánh mắt lại hiện rõ tia tính toán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.